Chạm phải ánh mắt sâu như vực thẳm kia, thần kinh Lương Tĩnh Uyển lập tức căng thẳng. Cô hít sâu một hơi, nặn ra một nụ cười: “Không đâu, cháu căn bản chẳng muốn đi chút nào.”
Nụ cười gượng gạo, ngữ khí khoa trương, Cố Chính Sâm cụp mắt, đưa ra một chữ đánh giá: Giả tạo!
“Vụ án này cô nắm chắc bao nhiêu phần?”
Lương Tĩnh Uyển thành thật đáp lại một con số, khiến Cố Chính Sâm không khỏi ngoái nhìn.
Cái nhìn xẹt qua bất ngờ khiến Lương Tĩnh Uyển hơi ngẩn ra. Lát sau, cô mới nhận ra hàm ý đằng sau ánh mắt ấy. Sao chứ, trông cô không giống một luật sư chuyên nghiệp ư? Câu hỏi này đến tận lúc tan làm vào lúc năm giờ, Lương Tĩnh Uyển vẫn chẳng dám buông lời thắc mắc.
Kim phút nhích qua số mười hai, đúng năm giờ chẵn. Lương Tĩnh Uyển ngước mắt, mang theo kỳ vọng thiết tha nhìn về phía Cố Chính Sâm. Nhưng sắc mặt anh vẫn bình thản, đôi mắt dán chặt vào màn hình máy tính, dường như chẳng hề hay biết đã đến giờ tan tầm.
Lương Tĩnh Uyển cúi đầu lặng lẽ dọn dẹp túi xách của mình. Đợi một chốc, bên ngoài cửa vẫn chẳng có động tĩnh gì. Sao mọi người đều không muốn tan làm thế này?
“Chủ tịch Cố, tài liệu đã sắp xếp xong xuôi, cháu xin phép về trước đây.” Người khác không muốn, nhưng cô lại muốn.
“Được, hẹn mai gặp lại.”
Lương Tĩnh Uyển vốn đã bước đến cửa bỗng khựng bước: “Ngày mai ư?” Ngữ điệu cô cao lên, mang theo vẻ tò mò.
“Luật sư Chu của các cô không nói cho cô biết sao? Vụ án quyền sở hữu tài sản này còn dính líu đến nước ngoài, e rằng phải tốn thêm nhiều ngày nữa.”
Chu Húc An chết tiệt! Lương Tĩnh Uyển thầm mắng anh ta cả trăm lần trong bụng, nhưng ngoài mặt chỉ đành phô ra nụ cười ngọt ngào: “Vâng, Chủ tịch Cố, hẹn ngày mai gặp lại.”
Đợi đến khi Lương Tĩnh Uyển rời khỏi văn phòng, chiếc điện thoại đặt trên bàn làm việc của Cố Chính Sâm chợt đổ chuông.
“A lô.” Người gọi tới là Chu Húc An.
Cố Chính Sâm nhạt giọng ừ một tiếng.
“Cô ấy về rồi à?” Chu Húc An rất hiểu Lương Tĩnh Uyển, tan làm đúng giờ vốn là phẩm chất ưu tú của vị đại tiểu thư này.
Bởi vậy, thứ anh ta nhận lại là câu trả lời khẳng định của Cố Chính Sâm.
“Hôm nay đi làm, cậu có thấy tâm trạng khá hơn chút nào không?”
Cố Chính Sâm hơi nhướng mày, tựa hồ khá tò mò trước câu từ của Chu Húc An. Anh không đáp lời, chỉ nghe người kia tiếp tục huyên thuyên.
“Đưa đại mỹ nhân đến kề cận bên cậu, sát cánh làm việc cùng nhau, đúng là mang đậm nét thú vị của người đẹp mài mực giúp vui mà.”
Cố Chính Sâm không kìm nổi bèn lên tiếng, giọng nói ràn rụa sự bất đắc dĩ: “Trong đầu cậu lại nghĩ ngợi lung tung cái gì thế?”
Một vụ án quyền sở hữu tài sản cũng chẳng tốn đến mấy ngày, nào có thể làm lỡ dở tiệc đính hôn được. Chẳng qua chứng kiến bầu không khí mập mờ giữa Cố Chính Sâm và Lương Tĩnh Uyển, Chu Húc An dâng trào thú vui mượn gió bẻ măng, mới kiếm cớ lừa gạt Lương Tĩnh Uyển để tống khứ cô đến bên cạnh Cố Chính Sâm.
“Tôi chưa từng thấy đại tiểu thư hấp tấp đến thế bao giờ, ngốc nghếch tông thẳng đầu vào cửa kính. Hỏi cô ấy đã từng gặp cậu chưa, cô ấy lại một mực chối bỏ.” Chu Húc An trêu chọc.
Cố Chính Sâm cũng nhớ lại hình ảnh kia, khóe môi tựa như thoáng mỉm cười.
“Anh lại sắp xếp vụ án gì cho Tiểu Uyển thế?” Từ Dĩnh từ ngoài ban công bước vào, lên tiếng hỏi.
Chu Húc An liếc thấy màn hình điện thoại chưa tắt, vẫn đang hiển thị giao diện cuộc gọi. Hay lắm, bên này anh ta còn chưa kịp cúp máy, bên kia đã mách lẻo xong xuôi rồi. Đại tiểu thư nhà họ Lương quả không hổ danh là cao thủ canh giờ, vừa báo với Cố Chính Sâm một tiếng đã vội ngắt kết nối.
Chu Húc An kéo người yêu vào lòng: “Không phải cô ấy sắp tổ chức tiệc đính hôn sao? Anh đành giao một vụ án vốn dĩ của mình cho cô ấy xử lý. Cô ấy hoàn toàn kham được, em đừng nghe Lương Tĩnh Uyển khua môi múa mép.” Vừa rồi còn ngọt ngào gọi Tiểu Uyển, hiện tại anh ta đã xướng thẳng tên húy Lương Tĩnh Uyển ra rả.
Từ Dĩnh vòng tay qua cổ Chu Húc An. Cô ngước lên, ánh mắt chất chứa nét dò xét: “Tiệc đính hôn chẳng phải đã chuẩn bị ổn thỏa cả rồi sao? Anh đừng có lấp liếm với em.”
Quen nhau đã nhiều năm, Chu Húc An dư biết mình chẳng thể qua mặt được bạn gái, đành ngậm ngùi thành thật khai báo.
“Sao em không lên tiếng?” Chu Húc An ngắm nghía Từ Dĩnh im lặng hồi lâu bèn cất lời dò hỏi.
“Anh đúng là thích đổ thêm dầu vào lửa.” Từ Dĩnh tặc lưỡi hai tiếng rồi khẽ lắc đầu: “Tiểu Uyển đã dập dìu bàn bạc chuyện cưới xin với nhà họ Tịch rồi, anh còn ở đây se duyên xằng bậy nữa.”
“Thì anh cũng tò mò thôi mà. Hỏi thăm cả hai người họ, chẳng ai chịu hó hé nửa lời. Em chưa chứng kiến được bầu không khí lúc đó đâu, anh cứ trăn trở giữa bọn họ có chuyện mờ ám.”
Từ Dĩnh ngẫm nghĩ, chìa tay vỗ vỗ lên vai Chu Húc An, ra hiệu cho anh ta buông lỏng vòng tay để cô đứng dậy khỏi đùi: “Tiểu Uyển sẽ không thích Chủ tịch Cố đâu.”
“Em tự tin vào cô ấy thế cơ à?”
Từ Dĩnh gật đầu chắc nịch: “Theo những gì em biết, cô ấy sẽ không đâu.”
“Cá cược không?”
Từ Dĩnh ngước mắt đụng phải tầm nhìn của Chu Húc An: “Được.”
Lương Tĩnh Uyển - người đang được gửi gắm toàn bộ niềm tin - ngay giây phút này lại đang ra sức oán thán với Hứa Ngôn.
“Cậu thật sự không biết đâu…” Lương Tĩnh Uyển ồ ạt trút bầu tâm sự.
Hứa Ngôn cúi đầu nhấp một ngụm rượu, thốt ra một câu hỏi: “Sao cậu lại kháng cự việc làm chung với Cố Chính Sâm đến vậy?”
Khoảng thời gian xế chiều, Lương Tĩnh Uyển ngồi im lìm trên sô pha để sắp xếp tài liệu. Có một vị giám đốc bộ phận đến báo cáo công việc, chỉ là… câu từ vấp váp, diễn đạt không thoát ý. Lúc đối diện với câu hỏi chất vấn của Cố Chính Sâm, người nọ cũng ấp a ấp úng.
Hồi tưởng lại chuyện cũ, Lương Tĩnh Uyển khẽ lắc đầu: “Bát tự của mình và anh ta không hợp nhau cho lắm, từ trường xung khắc.”
Lần đầu tiên gặp gỡ, cô bị người ta quẳng chi phiếu vào mặt. Lần thứ hai giáp mặt, đầu cô đập mạnh vào cửa xe. Lần thứ ba tương phùng, cô lại muộn giờ… Đủ mọi dấu vết nhục nhã bày ra rành rành, chắc mẩm bát tự của hai người bọn họ thực sự khắc nhau bôm bốp.
Hứa Ngôn thành khẩn khuyên can: “Vậy cậu đành né xa anh ta ra một chút, tránh để anh ta lây vận xui rủi sang cho cậu.”
Lương Tĩnh Uyển vừa đánh chén càng cua vừa hân hoan ăn uống no nê. Loạt tin nhắn thoại kéo dài đằng đẵng sáu mươi giây cứ lũ lượt ùa tới. Đứng trước sức hấp dẫn của đồ ăn ngon, đám tin nhắn réo rắt hiện tại lộ rõ vẻ phiền nhiễu cùng cực. Cô rút vội mấy tờ khăn giấy lau tay, giữa hàng mày đã nhuộm đẫm vẻ chán ngán.
“Lương Tiểu Uyển, cớ sao cô không kết bạn với người ta? Người ta chủ động tìm đến cô cơ mà, tại sao cô còn chưa bấm đồng ý…” Âm thanh của Tịch Cảnh Trình vang vọng khắp không gian phòng bao trống vắng.
Lắng nghe lời lải nhải của Tịch Cảnh Trình, Lương Tĩnh Uyển vuốt màn hình kiểm tra danh sách bạn mới trên WeChat. Dòng chữ chình ình trên đấy phơi bày rõ mồn một ba chữ - Đã hết hạn.
Đôi mắt nhuốm màu bực dọc khi nãy phút chốc xoẹt qua nét chột dạ. Cô cứ đinh ninh kẻ ất ơ nào mò tới kết bạn với mình. Ảnh đại diện thì tối mịt, tên WeChat cũng trống hoác, đến cả lời chào hỏi tự giới thiệu cũng bay biến đâu mất. Suy tính đến tận đây, Lương Tĩnh Uyển tự dưng dồi dào sức lực hẳn lên, quẹt ngón tay ấn nghe cuộc gọi của Tịch Cảnh Trình.
Chưa đợi Tịch Cảnh Trình mở lời, Lương Tĩnh Uyển đã tranh quyền tung đòn phủ đầu, giội xuống một tràng chất vấn liên phanh: “Anh còn mặt mũi trách móc tôi đấy à? Cái người anh giới thiệu rốt cuộc là thần thánh phương nào thế? Ảnh đại diện thì đen ngòm, tên WeChat cũng lặn mất tăm, lại chẳng buồn hé răng là do anh đánh tiếng giới thiệu. Trơ trọi như thế mà tôi cũng phải mủi lòng bấm xác nhận hả? Rốt cuộc anh có đáng tin cậy hay không đây?”
“Chẳng phải lúc gọi điện cho cô xong xuôi, tôi đã bảo cậu ta xin kết bạn liền rồi hay sao?”
“Thế quái nào tôi biết được. Tôi còn suýt tưởng thông tin cá nhân của mình bị kẻ gian tuồn ra ngoài rồi ấy chứ.” Lương Tĩnh Uyển ngang ngược cãi cùn.
Tịch Cảnh Trình khẽ hắng giọng, làm dịu lại ngữ khí: “Vậy để tôi gửi danh thiếp WeChat của cậu ta cho cô, cô liệu hồn nhớ kết bạn đấy, người này chính là…”
Mặc kệ Tịch Cảnh Trình chưa dứt câu, Lương Tĩnh Uyển dứt khoát ấn mạnh vào vòng tròn đỏ, ngắt phăng cuộc gọi.
Đối diện với danh thiếp vừa được Tịch Cảnh Trình vứt qua WeChat, vẫn là ảnh đại diện đen kịt cùng kẻ vô danh tiểu tốt, Lương Tĩnh Uyển tiện tay chuyển tiếp thẳng cho Hứa Ngôn.
Ánh mắt Hứa Ngôn xoáy sâu vào Lương Tĩnh Uyển: Thế này là có ý gì?
Lương Tĩnh Uyển phụt cười thành tiếng, hất cằm nhướng mày ranh mãnh với Hứa Ngôn: “Hì hì.”
Hứa Ngôn trượt tay mở WeChat, ấn thêm vào danh bạ, cạch cạch gõ nội dung xin kết bạn - Tôi là Lương Tĩnh Uyển, tiếp đó bấm phím gửi đi. Toàn bộ chuỗi thao tác trôi chảy tựa mây trôi nước chảy.
Lương Tĩnh Uyển đực mặt ngẩn tò te.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)