Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Không Phục Đến Làm Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Tối hôm qua ở bệnh viện đợi đến khi Thẩm Vệ chạy về đã là một giờ sáng, Thẩm Diệc Chu cũng lười đạp xe về nhà, cậu mặc luôn bộ đồ hộ sỹ rồi nằm trên ghế sô pha nhỏ ngủ cả đêm.

"Cổ cậu làm sao thế?" Lý Việt Bách vừa gặm bánh giữ giờ giải lao, vừa nhồm nhoàm nói.

Thẩm Diệc Chu ôm cổ nhẹ nhàng quay đầu, cũng không vặn được 30 độ, thở dài nói: "Tớ bị sái cổ."

Lý Việt Bách cười hả hê khi có người gặp họa một lúc lâu rồi mới nghiêm mặt nói: "Đúng rồi, hôm qua tớ có hỏi thăm giúp cậu. Ông chủ của chúng tớ nói vừa hay có hai học sinh trung học cơ sở đến đó để học thêm, hai đứa đấy cảm thấy mình ở xa trung tâm quá không thể đi được nên cần một người dạy kèm. Tớ nói điểm số của cậu cho ông chủ, ống ấy bảo tớ với cậu hãy đến gặp ông đấy sau giờ học chiều nay."

"Ừ." Thẩm Diệc Chu suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy thì chiều nay xin phép bà chủ không đến cửa hàng tiện lợi nữa."

"Muốn tớ chứng minh cho cậu thì không thành vấn đề! Nếu làm gia sư thì không cần làm ở cửa hàng tiện lợi nữa. Một buổi gia sư có thể kiểm được mấy trăm!" Lý Việt Bách lơ đãng ngẩng đầu nhìn ngoài cửa, quay lại nhỏ giọng nói: "Ai tới kìa!"

Tay Thẩm Diệc Chu dừng xoa cổ, nhìn theo ánh mắt của Lý Việt Bách.

"Bạn học nhường một chút đi, tôi cần hỏi Thẩm Diệc Chu một số chuyện."

Kiều Tiểu Khê đi vào tự nhiên giống như ra vào lớp mình, lấy ra một bài thi đập lên bàn Lý Việt Bách, nhìn chằm chằm cậu ấy rồi cười tủm tỉm.

Lý Việt Bách không tiền đồ định ôm chiếc bánh chuẩn bị rời đi, Thẩm Diệc Chu thản nhiên dẫm vào chân cậu ấy, cậu ấy chỉ có thể bị buồn bã bị kẹp giữa hai người đến bánh đùi gà cũng không còn thơm nữa.

"Đối với đề toán, bất cứ ai trong lớp cậu cũng đều có thể làm được."

"Nhưng cách giải lại quá phức tạp, thầy nói chỉ có cậu giải ngắn gọn nhất lại dễ hiểu" Kiều Tiểu Khê tuyệt đối không lui về phía sau, cô ấy ra đòn sắt thủ, nói: "Thầy bảo tôi tìm cậu. ”

"Ặc, tôi sặc chết mất, tôi đi ra phía sau uống chút nước!"

Lý Việt Bách đứng dậy chạy thật nhanh, Kiều Tiểu Khê không chút khách khí đặt mông ngồi xuống vị trí của cậu, giơ tay vén tóc bên tai, cười nói: "Cứ giảng bài cho tôi đi, tôi hứa tôi đến đây chỉ để học tập, chứ không có ý gì khác."

Thẩm Diệc Chu cũng không nói nhảm nữa, anh kéo bài thi của cô ấy tới, cầm bút viết công thức ở chỗ trống, nói: "Thật ra đề này không khó, chỉ là cần thay đổi tư duy một chút..."

Kiều Tiểu Khê nói đến học thật đúng là đến học, hơn nữa tư duy của cô ấy lại rất tốt, có thể theo kịp sự chỉ dẫn của cậu, không đến năm phút, Thẩm Diệc Chu nói xong liền tỏ vẻ mình đã hiểu.

"Cảm ơn cậu đã giảng bài cho tôi." Kiều Tiểu Tây cất bài thi đi, từ trong túi lấy ra một hộp socola đẩy tới trước mặt cậu, nói: "Yên tâm, đây thù lao của cậu."

"Cảm ơn, tớ không thích đồ ngọt" Thẩm Diệc Chu không chạm vào hộp socola kia, chỉ dựa vào ghế nhìn đồng hồ, nói: "Còn vài phút nữa là lên lớp, giờ cậu để tôi nghỉ ngơi một mình là thù lao tốt nhất đấy. Cậu ăn hộp socola đó đi, để đây thì lãng phí lắm, vì tôi không ăn đâu."

Nụ cười trên mặt Kiều Tiểu Khê nhạt dần, sau đó lại gượng cười nói: "Không sao, tôi để ở đây thì chính là đồ của cậu, cậu tùy tiện xử trí như thế nào cũng được."

Thẩm Diệc Chu không nói gì nữa, mà bóp cổ nhắm mắt lại, thái độ đuổi khách đã rất rõ ràng.

Kiều Tiểu Khê nhìn chằm chằm vào mặt anh, dù không cam lòng nhưng lại không làm được gì, chậm rãi đứng lên nói: "Vậy cậu nghỉ ngơi đi, tớ đi trước..."

Cô chưa kịp nói xong thì đã bị một giọng nam ở ngoài cửa cắt ngang , Kiều Tiểu Khê mắt thấy lông mi Thẩm Diệc Chu run lên rồi từ từ mở ra, lúc này mới kinh ngạc quay đầu lại.

Lý Việt Bách vừa ăn bánh vừa kinh ngạc: " Chu cha mẹ ơi, Tu La tràng.."

Ngu Cẩm Văn rốt cục cùng Thẩm Diệc Chu mặt đối mặt, cảm giác bứt rứt tim gan trong hai ngày qua trong nháy mắt như đã được giảm bớt, cậu ấy không quan tâm đến việc đã gây ra lỗi với Kiều Tiểu Khê, chỉ là ánh mắt vô cảm của Thần Diệu Châu tự động dịu xuống.

"Thẩm Diệc Chu cậu ra ngoài một chút, tớ có chuyện muốn nói với cậu."

Cậu đứng ngay ngắn ở cửa lớp một, mũi chân cũng không dám bước qua ngưỡng cửa, sắc mặt nhìn qua có chút mệt mỏi, không giương nanh múa vuốt mà ngược lại có vẻ oan ức.

Thẩm Diệc Chu nhìn cậu một cái rồi mới chậm rãi đứng dậy, lướt qua Kiều Tiểu Tây đang đứng trước bàn anh, nhanh chóng đi tới trước mặt người ở cửa.

"Chuyện gì?" Cậu dựa vào khung cửa, thờ ơ hỏi.

"Ở đây nói không được, cậu cùng tớ đi nơi khác nói có được không?" Ngu Cẩm Văn có chút vội vàng lại thật thận trọng, nhìn cậu với vẻ nịnh nọt.

“Sắp vào học rồi.” Thẩm Diệc Chu nhìn đồng hồ trên tay, lúc để tay xuống thì người ở ngoài hành lang kéo tay anh, Ngu Cẩm Văn bước một bước vào lớp anh.

“Chút nữa các cậu học Tiếng Anh đúng không? Tớ nhe thấy giáo viên tiếng Anh vừa có việc xin nghỉ rồi, chắc chắc tiết tiếp theo các cậu sẽ tự học. Thật đất! Tớ thề!.”

“Tiết sau tự học sao tôi phải đi theo cậu chứ?” Thẩm Diệc Chu buồn cười nhìn cậu.

Sắc mặt Ngu Cẩm Văn thay đổi vài lần, cậu lo lắng nên cắn môi. Cậu không thể nghĩ ra cách nào tốt hơn để thuyết phục Thẩm Diệc Chu, liền tỏ ra đầy ủ rũ, thất vọng.

"Đi đâu?" Thẩm Diệc Chu thở dài, thấy cậu còn đang sững sờ, liền kiên nhẫn hỏi lại một lần nữa: "Cậu nói muốn dẫn tôi đi đâu? "

"À à! Đi đi đi! "Ngu Cẩm Văn như mới tỉnh ngủ, vui vẻ đến mức cười híp mắt, theo thói quen túm lấy góc áo Thẩm Diệc Chu, nói: "Bên này bên này, chúng mình đi tới căn cứ bí mật của tớ."

Cái gọi là căn cứ bí mật bất quá chỉ là một phòng diễn tập nhỏ, có thể là một nhà kho bị dàn nhạc của trường bỏ hoang nên để cất giữ thiết bị, với một bức tường lớn bằng gương và ánh sáng mặt trời có thể chiếu sáng toàn bộ căn phòng.

Ngu Cẩm Văn ân cần kéo một cái ghế, nói: "Cậu nhanh ngồi xuống đi! Đây là phòng bí… lớp học nhỏ của câu lạc bộ bạn cùng lớp. Bình thường không ai có thể sử dụng nên cậu ấy đã đưa chìa khóa cho tớ."

Thẩm Diệc Chu gật gật đầu, cũng không quan tâm cậu đột ngột thay đổi lời nói, chỉ ngồi xuống hỏi: "Nói đi, có chuyện gì? ”

"Khụ! Chuyện đầu tiên là tớ muốn cám ơn cậu..." Ngu Cẩm Văn có chút ngượng ngùng, cậu ngồi đối diện anh không ngừng lắc lư, nói: "Chiều hôm qua đám người từ trường trung học dạy nghề kia tới tìm tớ, tớ còn tưởng rằng lại tới trả thù, kết quả là tìm tớ để xin lỗi. Bọn nó nói ngay cả đàn em của tớ cũng lợi hại như vậy, bọn họ không nên bởi vì tình trạng tồi tệ của tớ không tốt liền lấy đánh người... Tớ mới biết là cậu một mình đi giúp tôi báo thù."

"Dù sao nó cũng giúp tớ lấy lại được mặt mũi. Tớ rất cảm động!" Cậu nóng bỏng nhìn Thẩm Diệc Chu, đột nhiên lại nghĩ đến cái gì, tiến lên nắm lấy tay cậu hỏi: "Vậy cậu có bị thương không? Cậu thực sự thu phục chúng nó một mình à?”

"Không bị thương." Thẩm Diệc Chu rút tay ra, nhẹ giọng nói: "Cứ coi như là xin lỗi vì hôm đó không tham gia cuộc hẹn."

"À..." Ngu Cẩm Văn ngoan ngoãn ngồi xuống, lén liếc mắt nhìn cậu, nhỏ giọng nói: " "Chuyện thứ hai là tớ cảm thấy không được tốt vì ngày đó cậu đơn phương chấm dứt quan hệ của chúng ta..."

Thẩm Diệc Chu hỏi ngược lại: "Chúng ta là quan hệ gì?"

Điều này khiến Ngu Cẩm Văn bối rối. Đôi lông mày rối như tơ vò của cậu như muốn xoắn vào nhau, cuối cùng cậu nói: "Dù sao thì tớ cũng không muốn kết thúc mối quan hệ đó!"

"Tôi thích đàn ông." Thẩm Diệc Chu cảm thấy cổ cứng lại càng đau, gãi gãi cổ thở dài nhắc nhở lần nữa.

"Vậy cậu thích gì?" Ngu Cẩm Văn nóng nảy, kéo ghế đến trước mặt anh, nhớ tới kiến ​​thức về đồng tính mà cậu đã học được trong hai ngày qua, đột nhiên lại đỏ mặt.

"Cậu... cậu muốn hôn cũng được!"

Thẩm Diệc Chu sững sờ, nhìn vẻ mặt thấy chết không sờn của cậu, mỉm cười.

"Cậu là gay?"

"Không phải!" Ngu Cẩm Văn trả lời rất nhanh, lại cảm thấy trả lời quá nhanh sẽ làm tổn thương Thẩm Diệc Chu nên vội vàng nói thêm: "Tớ chỉ nghĩ nếu hôn nhau với cậu thì tớ không cảm thấy khó chịu."

Thẩm Diệc Chu chậm rãi đứng dậy đến gần cậu, chống tay vào thành ghế phía sau, nhẹ giọng nói: "Cậu không sợ trở thành gay sao?"

"Chỉ là hôn thôi, sợ gì chứ."

Chóp mũi Thẩm Diệc Chu sắp cọ lên người cậu, Ngu Cẩm Văn không dám nhúc nhích, miệng cứng rắn nói: "Vậy tớ cũng không muốn."

Thẩm Diệc Chu sắp chạm vào môi cậu thì đứng dậy rời đi, xoay người đi về phía cửa, cũng không thèm nhìn người nằm trên ghế đang thở hổn hển.

"Tôi không cần!”

Ngu Cẩm Văn vừa chạy đến vừa hét trong phẫn nộ. Tay Thẩm Diệc Chu rơi xuống khỏi tay nắm cửa, sức nặng đè lên lưng khiến anh ngã xuống, cổ anh rắc nhẹ một tiếng.

"Con m* nó..."

Cổ không còn đau nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc