Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Điện thoại Thẩm Diệc Chu vang lên một tiếng, là Lý Việt Bách gửi tin nhắn tới.
[Cậu chạy đi đâu trong giờ học thế?! Nhưng cũng không có việc gì, đây là tiết tự học, vữa nãy thầy Ban dạo qua một vòng, tớ nói cậu đi WC, lát nữa cậu về đừng có lỡ miệng nha!]
Chậc, vậy đem mọi chuyện nói rõ ràng ở đây đi. Thẩm Diệc Chu quay mặt nhìn đằng sau: “Xuống đi.”
“Không xuống, tớ mà xuống cậu sẽ chạy ngay” Ngu Cẩm Vân chôn mặt trên hõm vai anh, mặt dày mày dạn nắm chặt cánh tay.
Thẩm Diệc Chu bị cậu chọc cười, anh giơ tay vỗ vô mông cậu, lúc này mới cứu được cái cổ bị một trăm cân* kéo dài.
*1 cân = 0.5kg
“Cậu không xuống tôi cũng có thể chạy, nhanh xuống đi. Không phải cậu muốn chúng ta nói chuyện tử tế sao? Chúng ta nói chuyện tử tế đi.”
Ngu Cẩm Văn im lặng rất lâu mới dong dong dài dài trượt xuống, đứng yên ở đằng sau nắm tay áo Thẩm Diệc Chu, mím môi khuôn mặt nghiêm túc.
“Cậu thích con gái đúng không?”
“...”
Nhìn đôi mắt của cậu bỗng nhiên cậu chấn động nhưng không nói lời nào, Thẩm Diệc Chu nói tiếp: “Cái tôi có thể cho cậu những cô ấy cũng có thể cho được, vậy tại sao phải là tôi?”
“Cậu không giống họ!” Ngu Cẩm Văn im lặng rất lâu mới bật thốt lên.
Từ nhỏ cậu đã nói chậm, khả năng diễn đạt cũng rất kém, bình thường ở trường cứ nói những câu dông dài khiến người khác hiểu lầm nhưng cậu không muốn để Thẩm Diệc Chu hiểu lầm, chỉ có thể rút ngắn từ ngữ nói, vội vàng lặp lại: “Cậu không giống như vậy.”
Thẩm Diệc Chu rũ mắt nhìn cậu, vẻ mặt đó rất giống như đứa bé muốn đồ chơi mà không có được.
“Vậy đi, Nếu như ai trong chúng ta có người trong lòng sẽ lập tức kết thúc.”
“Được.” Ngay lập tức, ánh mắt Ngu Cẩm Văn sáng rực, giống như sợ anh đổi ý cậu nhanh chóng đáp lại, nhưng lại nghi ngờ nói: “Vậy nếu như cậu tùy tiện tìm một người nói đây là người cậu thích thì sao?”
Thẩm Diệc Chu đứng lên làm bộ muốn đi: “Không tin tưởng nhau thì thôi.”
“Đừng, đừng, đừng! Tớ tin cậu!” Ngu Cẩm Văn vội vàng giữ anh lại, khuôn mặt nhăn lại, làm bộ đáng thương.
“Vậy… cậu đừng nhanh như vậy được không? Tớ nhất định sẽ muộn hơn cậu.”
“Chuyện như vậy tôi không có cách nào cam đoan với cậu, nói không chắc ngày nào sẽ động tâm.” Thẩm Diệc Chu bình chân như vại đùa cậu, nhìn trán cậu nhăn lại hình chữ Xuyên, bộ dáng xoắn xuýt.
“Xì… anh có thể đừng lần nào cũng đưa ra ý nghĩ gì…”
Ngực bất ngờ như bị đạn đại bác đập vào, lần này Thẩm Diệc Chu bị đánh ở sau lưng, đập lên cửa sắt “bộp” một tiếng.
“Tớ muốn nghe xem lời cậu nói có thật hay không?” Ngu Cẩm Văn buồn đến hết, không nói được bực bội, trong lòng cậu chỉ cảm thấy một đống dây loạn như tơ vò.
“Nhỡ đâu chàng trai anh thích là tớ thì sao?”
Đột nhiên Ngu Cẩm Văn nghĩ đến khả năng này, cậu bỗng nhiên ôm eo anh ngẩng đầu lên nhìn, mặt Thẩm Diệc Chu không thay đổi nhìn lại, cậu lại tự giác cúi đầu.
“Ha ha, không thể, không thể.”
Cái cằm bị tóc mềm cào nhẹ, trong hơi thở của Thẩm Diệc Chu đều là mùi nước hoa nhàn nhàn. Anh buông thõng tay không nhúc nhích, cùng người khác làm ra hiệp nghị: “Tôi có điều kiện, về sau không cho phép cậu nhúng tay vào chuyện của tôi, ở trường học cũng không được quấy rầy tôi, không làm phiền công việc của tôi, về sau không cho phép tới đây nữa.”
Ngu Cẩm Văn nghĩ đến vất vả thế nào mới khuyên người này quay trở lại, nhẫn nại nặng nề gật đầu, suy nghĩ một chút còn nói: “Vậy em cũng có thể ra điều kiện?”
Thẩm Diệc Chu vô cùng hẹp hòi lại tiêu chuẩn kép, nói: “Một cái.”
Ngu Cẩm Văn đã sớm nghĩ xong, lớn tiếng nói: “Tớ định cho đàn em của tớ làm… bảo vệ cho cậu!” Nửa câu sau dưới ánh mắt lành lạnh của Thẩm Diệc Chu tự động sửa lại xưng hô.
“Được.” Cậu chưa kịp vui vẻ, Thẩm Diệc Chu lại nói: “Một tháng giúp cậu giải quyết một lần, những lúc khác tôi đi làm thêm, ông nôi tôi ốm cần tiền.”
Anh nói thẳng như vậy cũng làm cho Ngu Cẩm Văn không có cách nào từ chối, đành phải ngoan ngoãn gật đầu, hỏi: “Có nghiêm trọng không? Cần bao nhiêu tiền? Tớ có, tớ cho cậu!”
Câu nói kế tiếp bị cắt đứt bởi vì đột nhiên Ngu Cẩm Văn hôn khóe môi anh.
“Cũng không phải quá khó chịu…” Ngu Cẩm Văn lùi về sau liếm môi, nghĩ thầm còn muốn một lần nữa.
Từ nhỏ cậu đã không biết dây dưa là cái gì, mỗi ngày đều nhiệt tình giống như là bị tiêm máu gà. Nghĩ đến cái gì thì làm cái đấy, cũng chỉ trách miệng Thẩm Diệc Chu không giống người, mềm mại, hại cậu lần trước hôn xong về nhà nằm mơ cũng thấy đang hôn. Cậu nhón chân, hiếu kỳ hôn lên lần nữa, lần này là trên miệng.
“Cậu biết cậu đang làm gì không?” Thẩm Diệc Chu thấp giọng hỏi. Anh ngửa đầu về đằng sau, phía sau là cửa sắt, ngửa hết thì khoảng cách môi hai người mới tách ra được một chút, lúc nói chuyện còn chạm vào môi đối phương.
“Ừm.” Hai tay Ngu Cẩm Văn níu lấy cổ áo của anh, không có ý tốt kẹp chân, thấp giọng nói: “Thật xin lỗi…”
Thẩm Diệc Chu không nghe cậu nói xong, trực tiếp đưa tay nắm eo cậu chuyển vị trí của hai người. Anh đem Ngu Cẩm Văn ấn lên cửa, sau đó nắm cằm cậu, ở trên cao nhìn cậu, rất lâu sau mới cúi đầu hôn lên môi cậu.
Giống như đại tướng quân dũng mãnh công chiếm thành trì, mỗi phần mỗi tấc đều sẽ không dễ dàng buông tha. Đầu lưỡi Thẩm Diệc Chu chỉ khẽ liếm một chút, cổng thành đóng chặt của kẻ địch đều mở rộng, mặc cho anh tiến quân thần tốc, khuấy động người ta thất điên bát đảo. Ngu Cẩm Văn vô lực ngửa đầu đón nhận, nước bọt trượt xuống từ khóe môi, môi cũng run lên.
“Tự mình thu dọn, tôi đi học.” Thẩm Diệc Chu dứt ra, ngoại trừ môi đỏ lên, đáy mắt vẫn thỉnh táo.
Anh dùng ngón tay cái lau sạch nhè nhẹ khóe môi Ngu Cẩm Văn, nhỏ giọng nói: “Buổi tối không nên tìm tôi, tôi có việc.”
Đầu Ngu Cẩm Văn còn đang choáng váng, trong mắt vẽ vòng vòng, đầu ngốc ngốc gật gật đầu mới hỏi: “Có thể gửi tin nhắn với gọi điện không?”
Thẩm Diệc Chu nhìn môi cậu, im lặng một lúc nói nói: “Có thể, sau mười giờ tối.”
“Sắp tan học rồi cậu mới về lớp, Thẩm Diệc Chu cậu cũng được đó nha!” Lý Việt Bách nhỏ giọng phàn nàn: “Vừa rồi lớp trưởng vừa mới lượn qua một vòng, tớ lại nói dối cậu bị thầy vật lý gọi đi. Làm tớ sợ muốn chết!”
“Cảm ơn, tối nay mời cậu ăn cơm.” Thẩm Diệc Chu bĩnh tĩnh mở đề, không hề có một chút cảm giác xấu hổ suýt bị bắt vì trốn học.
“Không cần, cơm tối mẹ tớ mang đến lớp phụ đạo cho tớ. Ai, học sinh cấp 3 như chúng ta thật khổ, học giỏi như cậu không thể hiểu được đâu.” Lý Việt Bách rung đùi đắc ý than thở một phen, quay đầu lại nhìn chằm chằm bạn ngồi cùng bàn rất lâu, nghi ngờ hỏi: “Sao miệng cậu lại hồng vậy? Trốn tớ đi ăn que cay à?”
Thẩm Diệc Chu viết một trận, lạnh nhạt nói: “Uống nước sôi nên bỏng.”
Hôm đó cho đến buổi chiều tan học Thẩm Diệc Chu cũng có thể sống yên ổn ở trong phòng học, không có Ngu Cẩm Văn với những người khác đến đây quấy rầy, rất nhàn nhã, ngoại trừ trước khi tan học nhận được lời nói hùng hồn liên quan tới anh: “Đi chiếm quán bi-a mới mở để xem trận. Đại ca, anh không cần lo lắng em nhất định thừa thắng trở về.”.
Khóe miệng Thẩm Diệc Chu khẽ cười, lười biếng trả lời bằng cách thả cảm xúc con lợn nâng bóng cố lên, tiện ngồi lên xe Lý Việt Bách đi đến lớp học thêm.
Lớp học thêm của Lý Việt Bách có thể gọi là một trung tâm chuyên nghiệp cỡ nhỏ, bên trong thầy cô giáo các môn đều có, quy mô hoàn chính như một công ty. Hiệu trưởng tuyển sinh tự mình đi phỏng vấn, hỏi đơn giản mấy vấn đề thì để Thẩm Diệc Chu chờ ở bên ngoài.
“Bên bọn họ cũng có thầy cô giáo chuyên làm gia sư, chỉ có điều thù lao thì phải chia cơ cấu chút. Bố tớ với hiệu trưởng quen nhau, tớ đi chào hỏi ông ấy, sẽ không có chuyện gì. Lại nói thành tích của cậu, tớ thấy sẽ không có vấn đề gì.”
“Cảm ơn.” Thẩm Diệc Chu vỗ vỗ bả vai Lý Việt Bách, thật lòng nói cảm ơn cậu ấy.
Lý Việt Bách khoác vai anh, cười nói: “Cảm ơn cái gì, đều là anh em với nhau ha ha ha! Ngồi cùng cậu khiến thành tích của tớ tăng vụt, miệng mẹ tớ còn không khép lại được. Nếu không phải hai ta cùng một lớp, bà ấy còn muốn trực tiếp mời cậu về nhà làm gia sư.”
“Thẩm Diệc Chu.” Thầy giáo tuyển sinh mở cửa vẫy vẫy tay với anh, nói: “Cậu vào đây một chút.”
“Là như này, tình huống của em tương đối phức tạp. Đầu tiêu, em vẫn còn là học sinh, tuổi vị thành niên. Tiếp theo em cũng không có chứng chỉ liên quan đến chức vụ.” Thầy giáo tuyển sinh nói: “Nhưng bố mẹ học sinh nhìn qua lý lịch của em thì rất hài lòng, bọn họ cũng cho rằng học sinh ở trường có thể giúp con trai họ tiến bộ. Cho nên thầy muốn hỏi thăm ý của em, thù lao thì chúng ta chia 8:2, em thấy sao?”
Thẩm Diệc Chu suy nghĩ một chút, nói: “Được.”
“Được, đây là tình hình ở hai đứa bé.” Thầy giáo tuyển sinh đưa hai tờ giấy, nói: “Một trai một gái, bé gái lớp 6, yêu cầu một tuần 2 buổi. Bé trai đầu lớp 9, một tuần ba buổi, cuối tuần xem tình hình để thêm buổi.”
“Vâng.” Thẩm Diệc Chu nhận lấy hai tờ giấy nhìn qua, nội dung học không sai biệt lắm đều là một tự nhiên cấp 2, hơn nữa một tháng đi làm gia sư như vậy còn được nhiều hơn đi làm thêm, còn tiết kiệm thời gian, anh liền gật đầu đồng ý.
“Như thế nào rồi?!” Giờ giải lao, Lý Việt Bách chuồn êm ra ngoài.
Thẩm Diệc Chu giơ tài liệu trong tay, khó có lúc lộ ra bộ dáng thanh niên sáng sủa, cười nói: “Nắm được.”
Lý Việt Bách vỗ tay bành bạch, nói: “Oa, trâu bò quá!”
“Bây giờ tôi tới bệnh viện, cuối tuần mời cậu ăn cơm.”
“Được!”
Thẩm Diệc Chu một mình đi xe về bệnh viện, dọc theo đường gió lạnh bổ vào mặt anh lúc này trong lòng cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Lúc đi qua quán bi-a mới khai trương, liếc mắt liền nhìn thấy một người hưng phấn gào to cái gì đó lẫn trong đám người mặc đồng phục lẫn thường phục, mà người đứng dậy chen chúc chính là người hăng hái mặt mày hồng hào kia, vung cán cây cơ đùa nghịch.
Dáng vẻ rắm thúi, Thẩm Diệc Chu nghĩ thầm. Anh cũng không nhìn nhiều, đi lướt qua đám người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


