Không gian bên trong nhà hàng rất rộng, cách sắp xếp bàn ghế hoàn toàn không chật chội. Nhà hàng được thiết kế theo phong cách cổ điển châu Âu, từ bàn ghế cho đến đèn trang trí, bát đĩa đều toát lên vẻ sang trọng và bề dày văn hóa.
Đây là lần đầu tiên Minh Nhan đến một nhà hàng Tây cao cấp thế này, đi dọc đường không biết đã chụp bao nhiêu tấm ảnh.
Đi đến chỗ ngồi, Lương Âm nhờ phục vụ lấy một chiếc ghế trẻ em, đặt con gái ngồi ngay ngắn rồi mới mở thực đơn ra.
Cô gọi vài món tráng miệng đặc trưng của quán và một suất mì Ý trẻ em cho con gái.
Minh Nhan mở thực đơn ra, phát hiện giá của mỗi món ăn ở đây đắt đến mức cô ấy sắp không nhận biết nổi vật giá hiện nay nữa, mãi mà không dám gọi món.
Công việc của Âm Âm hiện giờ chưa ổn định, lại còn phải nuôi con, còn phải chi một khoản tiền lớn mua nhà, dù có tiền tiết kiệm mà tiêu hoang quá thì cũng không chịu nổi.
"Không sao đâu, mấy món này tớ vẫn mời được mà." Thấy cô do dự, Lương Âm liền nói: "Hơn nữa cũng không phải ăn không đâu nhé, lát nữa cậu phải cho tớ nhận xét về hương vị đấy."
Mỗi thợ làm bánh ngọt đều có phong cách độc đáo của riêng mình, giữa nhà hàng và đầu bếp không chỉ đơn thuần là quan hệ thuê mướn.
Đầu bếp càng phù hợp với phong cách nhà hàng thì hiệu quả sẽ càng cao hơn. Đây cũng là một trong những lý do khiến cô phải đến khảo sát thực tế.
Một lát sau, những món họ gọi lần lượt được mang lên.
Ba món tráng miệng đặc trưng được đặt trước mặt Lương Âm: Bánh tart táo caramel, bánh Soufflé trà xanh và bánh phô mai nướng Basque chảy.
"Oa, đẹp quá, tinh tế thật." Minh Nhan không kìm được cầm điện thoại lên chụp ảnh.
Chụp xong xuôi, cô ấy mới thỏa mãn bắt đầu nếm thử.
Lương Âm hỏi: "Thế nào?"
Minh Nhan mở to mắt: "Ngon lắm!"
Cô lại nhìn sang con gái.
Ý Ý xúc hai thìa, đôi lông mày nhỏ nhíu lại, nói: "Con chưa nếm ra mùi vị, mẹ ơi cho con ăn thử thêm hai miếng nữa nhé."
"Đồ láu cá này, lượng đường nạp vào hôm nay đủ rồi, không được ăn nữa." Lương Âm đẩy đĩa bánh ra xa.
Cô cũng nếm thử, ba món tráng miệng này hương vị đều rất đậm đà, đưa vào miệng cảm giác mềm mịn, quả thực rất ngon.
Nhưng chính vì quá đậm đà, Lương Âm lại nếm ra được một chút hương vị của sự nóng vội và qua loa.
"Philnary chúng tôi vô cùng thành tâm mời cô gia nhập, nếu cô có hứng thú với nhà hàng, tôi cũng xin mời cô vào tham quan bếp sau của chúng tôi. Tất nhiên, nếu hôm nay có thể nếm thử tác phẩm của cô thì đó là vinh hạnh lớn lao của tôi."
Thẩm Hạo là người rất tinh ý, đối với bậc thầy làm bánh ngọt mà họ luôn dốc sức mời chào này, anh ta đã tìm hiểu vô cùng kỹ càng, thế nên Lương Âm vừa xuất hiện là anh ta đã nhận ra ngay.
Lương Âm vẫn luôn trong quá trình cân nhắc, không ngờ hôm nay lại xuất hiện ở nhà hàng của họ.
Thẩm Hạo hy vọng có thể dùng sự chân thành của mình để lay động Lương Âm, vì vậy mới đích thân tới mời cô đi tham quan.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

