Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bé ăn ngoan, ngủ kỹ, mới là đứa trẻ năm tuổi mà xem hoạt hình cũng đã học được cách kiềm chế.
Đây cũng là lý do cô vẫn còn dư sức để phát triển sự nghiệp.
Ý Ý cất quần áo vào tủ xong lại kéo một con búp bê chạy tới: "Mẹ ơi, Elsa của con để ở đâu ạ? Elsa sợ bóng tối, phải để ở chỗ nào rộng một chút nhé."
Lương Âm đứng dậy, tìm cho con một ngăn tủ mở khá lớn: "Đặt Elsa ở đây được không?"
Ý Ý chống hông, ngẩng cái đầu nhỏ lên xem xét một chút rồi tỏ vẻ rất hài lòng.
"Được ạ."
Dọn dẹp đồ đạc xong thì cũng gần mười một giờ, Ý Ý lấy từ trong chiếc túi nhỏ hình bông hoa màu hồng của mình ra hai cây kẹo mút, chia cho mẹ một cái, dì Minh Nhan một cái. Sau đó bé lại lục lọi trong túi, phát hiện túi trống không, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức xụ xuống, nằm bịch một cái ra sàn nhà: "Nhưng mà Ý Ý hết kẹo rồi."
Trẻ con vẫn cứ là trẻ con, dù ngoan đến đâu cũng không biết giấu cảm xúc, ngay lập tức sắp òa khóc.
Nhìn cô bé lật mặt như lật bánh tráng này, Minh Nhan suýt bật cười, vội vàng bế bé lên dỗ dành: "Ý Ý đừng khóc, kẹo của dì cho con này."
Ý Ý thèm thuồng nhìn cây kẹo mút nhiều màu trong tay Minh Nhan, bé rất muốn ăn, đấu tranh tư tưởng hồi lâu mới quyết tâm quay đầu rúc vào lòng Minh Nhan: "Cho dì đấy."
Nói lời giữ lời, đúng là một em bé hào phóng.
Minh Nhan lại bị cục cưng đáng yêu này làm cho tan chảy, hôn mạnh một cái lên má phấn nộn của bé.
"Cảm ơn kẹo của Ý Ý nhé, để cảm ơn Ý Ý, dì mua cho con thật nhiều kẹo được không?"
Dì không những không lừa trẻ con mà còn hơi chiều hư trẻ con nữa. Mua cho Ý Ý một túi kẹo to chưa đủ, nhìn thấy ánh mắt sùng bái của bé, Minh Nhan lập tức đi vào cửa hàng chuyên bán kẹo cầu vồng, như người mất trí cầm túi xúc kẹo rào rào.
Nếu không phải Lương Âm sáng suốt ngăn lại, chắc hôm nay cô ấy phải bán thân ở đây để trả nợ mất.
Đã đến giờ ăn trưa, Lương Âm muốn đi khảo sát nhà hàng mình sắp vào làm việc, bèn đưa hai người bắt taxi đến Philnary.
"Philnary á?" Minh Nhan thốt lên: "Chẳng phải là một trong những nhà hàng Tây cao cấp nhất Nghi Kinh sao, chi phí bình quân đầu người thấp nhất cũng cả nghìn tệ, họ gửi lời mời làm việc cho cậu à?"
Thời tiết cuối tháng tám khá nóng bức, Lương Âm thay cho con gái một chiếc váy hai dây màu xanh non, đội thêm chiếc mũ nhỏ cùng bộ, đeo chiếc túi hình bông hoa lên, em bé trắng trẻo bụ bẫm trông như một tinh linh ngây thơ trong rừng rậm.
Cô vừa trả lời câu hỏi của Minh Nhan: "Ừ, còn một nhà hàng Tây khác cũng mời tớ làm bếp trưởng bếp bánh ngọt, nhưng trước đây tớ toàn ở nước ngoài nên không rõ tình hình cụ thể lắm, định đi khảo sát thực tế một chút rồi mới quyết định."
Hơn nữa với tình hình hiện tại, tạm thời cô cũng chưa quyết định có nên đi làm ngay hay không.
Cứ đi xem thử đã rồi tính.
Minh Nhan: "Oa, vậy là hôm nay chúng ta được ăn tiệc lớn rồi!"
Ý Ý cũng vỗ tay hoan hô: "Hoan hô!"
Philnary quả không hổ danh là nhà hàng Tây bậc nhất Nghi Kinh, vừa xuống xe đã thấy ngay bức tường bên ngoài màu đen mạ vàng, kết hợp hoàn hảo với ánh đèn, trông vừa quý phái vừa trang nhã.
Bước qua cánh cửa đôi dày nặng, nhân viên phục vụ ở cửa nhiệt tình chào đón. Đi vào khu vực ăn uống, đập vào mắt là chiếc đèn chùm pha lê rủ xuống từ tầng hai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










