Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khó Theo Đuổi Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Anh ta tin chắc rằng sự gia nhập của Lương Âm sẽ mang lại sự trợ giúp không thể đo đếm được cho nhà hàng. Dù hiện tại danh tiếng của cô đang gặp chút vấn đề, nhưng anh ta vẫn cho rằng việc mời cô về lợi nhiều hơn hại.

Lương Âm cũng có ý đó, cô đứng dậy, nhờ Minh Nhan trông con giúp mình một lát.

Minh Nhan đang chỉnh ảnh để đăng lên vòng bạn bè, miệng cam đoan chắc nịch: "Đi đi, tớ trông Ý Ý cho."

Sau khi Lương Âm đi khỏi, nhóc tì ngoan ngoãn ăn suất trẻ em của mình, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào món tráng miệng trên bàn chớp chớp, nước miếng sắp chảy ròng ròng mà vẫn giả vờ không quan tâm, nói: "Dì Minh Nhan ơi, dì còn ăn bánh ngọt nữa không ạ? Con có thể giúp dì."

Minh Nhan phì cười: "Cục cưng à, con muốn ăn thì cứ nói thẳng đi."

Ý Ý vừa định gật đầu thì nghe thấy Minh Nhan tàn nhẫn từ chối: "Nhưng mẹ con dặn rồi, hôm nay không cho con ăn nữa, vì thế, mấy món này cứ để dì Minh Nhan giải quyết cho nhé."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ý Ý phồng lên, tức giận vô cùng. Vì không có món tráng miệng, cô bé đành chấp nhận ăn suất cơm trẻ em, hì hục ăn hết sạch phần của mình, ăn đến mức cái bụng nhỏ căng tròn lên.

Hai ngày nay, Minh Nhan nhận thấy chuyện ăn uống của Ý Ý rất nhẹ nhàng, cô bé không kén ăn, ngày nào cũng ngoan ngoãn ăn cơm, chẳng giống nhiều đứa trẻ khác ăn một bữa cơm mà người lớn phải dỗ dành đủ kiểu.

Lúc xiên súp lơ xanh, Ý Ý có chút vất vả nhưng cô bé vẫn rất cố gắng tự ăn.

Minh Nhan muốn đút cho cô bé, nhưng Ý Ý lắc đầu, đòi tự ăn.

"Ý Ý ngoan quá, chẳng cần dì đút nữa rồi." Minh Nhan khen ngợi.

Ý Ý cố gắng đưa súp lơ vào miệng rồi nói: "Mẹ đi làm vất vả rồi, con có thể tự ăn ạ."

Minh Nhan khựng lại, không ngờ lại nhận được câu trả lời này.

Trời ơi, đúng là em bé thiên sứ ngoan ngoãn, quả không hổ danh là con của Lương Âm.

Cô ấy cảm thấy bản thân lại bị một đứa trẻ làm cho cảm động.

Ăn cơm xong, Minh Nhan vừa cùng cô bé chơi game xếp hình vừa đợi Lương Âm.

Đã đi lâu như vậy rồi, không biết tình hình bên Âm Âm thế nào.

Nhóc con nói xong liền tự chạy vào nhà vệ sinh. Minh Nhan thấy cô bé khá tự lập nên đứng canh ở bên ngoài, vừa đợi vừa tranh thủ sửa ảnh.

...

Ý Ý đi vệ sinh xong, ra đứng trước bồn rửa tay dành cho trẻ em để rửa tay.

Cô bé rửa tay rất kỹ, đang mải mê xoa bọt xà phòng thì một người phụ nữ cao ráo đi tới bên cạnh, vừa rửa tay vừa gọi điện thoại: "Phải đấy, bây giờ tôi đang xem mắt với Hoắc Cảnh Văn... Nếu không phải bố yêu cầu thì tôi còn lâu mới chịu ra ngoài..."

Ý Ý nghe thấy một cái tên quen thuộc.

Đó là cái tên cô bé từng lén viết vào trong vở.

Người phụ nữ bên cạnh vẫn tiếp tục nói: "Cậy nhà có tiền nên chẳng coi ai ra gì, ngông cuồng muốn chết. Tôi không tin Ngô Lị Lị này lại không hạ gục được anh ta..."

"Vốn dĩ tôi chẳng ưa nổi loại người này, nhưng anh ta đẹp trai thật, khuôn mặt đó còn đỉnh hơn cả nam minh tinh, ngựa hoang bất kham thuần phục mới thú vị... Hơn nữa bố đã ra tối hậu thư, bắt tôi dù thế nào cũng phải cưa đổ Hoắc Cảnh Văn. Chuyện làm ăn của nhà mình còn phải dựa vào nhà họ Hoắc nâng đỡ nên tôi đành phải nhẫn nhịn thôi..."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc