Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
: Xu
Beta: Sue
Doãn Toại một lần nữa ngồi lại chỗ của mình, chân dài vắt chéo, tư thế ngồi tản mạn,đôimắt hoa đào có chút nheo lại, biểu tình cười như không cười nhìn cô.
Vẻ mặt Khương Ngâm khôngđổi,nhíchmìnhvề bên cửa xe, lặng im chốc lát, hiên ngangngẩng đầu: “Vậy thì làm sao? Làm nũng làđặcquyền của con gái!”
Doãn Toại: “…”
Chỉ cần mình không xấu hổ thì lúng túng sẽ là người khác.
Cô hắng giọng, đặtdấu chấm hoàn mỹ cho đề tài vừa rồi: “Nếu anh thực sự nhỏ mọn không muốn cho, vậy thì quên đi, tôi cũng khôngépbuộc.”
Cô đưa tay mở cửa xe, kết quả cửa xe lại khóa,không mở rađược.
Cô quay đầu,bất mãn trừng mắt về phía Doãn Toại.
Có ý gì chứ?!
Ánh mắt Doãn Toại rơi vào túi xách cô mang theo, bên trong lộ ra một góc cuốn sổ màu hồng, nhớ tớicảnhvừa nãy nhìn thấyở đại sảnh công ty.
“Emtheo đuổi thần tượng? Còn chạy tới công ty muốn xin chữ ký.”Anh giống như lơ đãng hỏi một câu.
Khương Ngâm dừng lại, cúi đầu nhìn cuốn sổ trong túi, lười cùng anh giải thích: “Việc riêng tư cá nhân, không thể trả lời!”
Doãn Toại hơi nhíu mày, mím môi nhìn chằm chằm cô một lát, không nói gì, phân phó tài xếmở cửa cho cô.
Khương Ngâm từ trên xe đi xuống,cũngkhông quay đầu lại,xoay người rời đi.
Lực đạo đóng cửa của cô không nhỏ, cửa xe truyền đến âm thanhtrầm đục.
Ngay sau khi Khương Ngâm nóirằng“Việc riêng tư cá nhân, không thể trả lời”, tài xế vàthư kí Lâm đã nhạy cảm nhậnra áp suất ởchỗ ngồi phía sau đang giảm mạnh.
Bây giờlại thêm lực đạo đóng cửa này, trái tim của hai ngườicũng theo đó mà dâng lên rồi hạ xuốngmấy lần.
Hai người trao đổi ánh mắt, nhìn nhau không nói gì, yên lặng chờ đợi ông chủ ngồi phía sau ra lệnh.
Sắc mặt Doãn Toại âm trầm, khớp xương ngón tay thon dài đặt lên trên xương mi xoa xoa.
Rất nhanh, bên tai lần nữa quanh quẩn thanh âmmềm mại, ngọt ngào“Ông xã”,mọi sựnóng nảy trong lòng không hiểu sao lại tan biến, khóe môi anh khẽ nhếch, đáy mắt hiệnlênmột ítôn nhu.
Anh một lần nữa lười nhác dựavàochỗ tựa lưng, thanh âm lúc mở miệng đã bình tĩnh như thường: “Đi thôi.”
Khương Ngâm trở lại văn phòng, ngồi tại vị trí của mình, bỗng nhiên nhớ lại lúclàm nũngbên trong xe Bentley,mới chậm chạpcảm nhận đượcbầukhông khí vô cùng xấu hổ.
Run rẩy, da gà của cô đều nổi lên.
Quá mất mặt!
Buổi chiều Dương Thư chụp ảnh xong trở về, liền thấy Khương Ngâm buồn bã,ỉu xìu,nằm sấp trước bàn máytính xem tạp chí thời trang, cả người tựa như một con cá ướp muốinửa sốngnửa chết.
Giaoảnh chụp bên trong máy ảnh cho trợ lý, Dương Thư kéo ghế ra,ngồi xuốngbên cạnh cô: “Làm sao vậy bảo bối?”
Khương Ngâm đem chuyện buổi sángkểbla bla một hồi, cuối cùng tổng kết một câu: “Dù saocũngchính là tớlàm nũngngay trướcmặttrợ lý và thư ký của anh ta, trọng điểm là, tớ làm nũng vớiDoãn Toại không có tác dụng, tớ cũngđãliều mạngvì máy ảnh như thế,nhập tâmdiễn kịchlàm anh tahài lòng, thế màanh talại nhắc nhở tớ rằng hai ngườikia ởtrên xe đang nghe, tớ vốndĩkhông xấu hổ, kết quả bị anh tanói như vậy,tớ liền chết lặngtrong nháy mắtluôn.”
Cô buồn bực thở dài:“Cuối cùng,máy ảnh bảo bối mà tớ ngày đêm nhớ nhớ mong mongcũng không đoạt tới tay sớm được.”
Rồi vô cùng đáng thương xoa tim: “Tớ phải hít thởthậtchậm rãi,ngay cảtức giận cũng đau cả tim.”
Dương Thư nghe xong cố nén ý cười, nhưng bả vai vẫnkhôngkhống chế nổi mà run run mấy lần: “Vậy cậu đúng làrất thảm, bất quá một đại mỹ nhân như vậylàm nũng với anh ta, thậm chí không có chút cốt khí ngay cả ông xãcũng gọi, vì saoDoãn Toạilạikhông phản ứng với dáng vẻkia của cậu nhỉ? Dù sao cũngđãđáp ứngđưa cho cậu, đưa sớm hay muộn thì có khácgìnhau?”
Khương Ngâm u oán,than thở một tiếngtrong lòng.
Nếu như anh phản ứng với dáng vẻ kia của côthì mấy năm trước đã bị cô bắt được vào tay.
Khương Ngâm tựthấy vẻ bề ngoài của bản thânhẳn là có sứchấp dẫn khá lớn đối với người khác phái, bằng chứng chính là những nam sinh theo đuổi cô.
Nhưng khi đến chỗ Doãn Toại thì hết lần này tới lần khácđềukhông được.
“Chắc làanh tamiễn dịchđối với tớ.”
Khương Ngâm đem cằm đặt trên cánh tay, mi mắt nháy mấy lần, tiếp tụcchế giễutrong từng câu chữ: “Không hiểu phong tình!”
“Sớm muộn cũng có một ngày!”Cô hung dữ nói ra nửa câu, lại không có vế tiếp theo, Dương Thư nghi ngờ nhìn sang:“Thế nào?”
Khương Ngâm ngồi xuống, đưa tay lên chóp mũi quẹthai lần, tiếp tục nói ralời hùng hồn của mình: “Sớm muộn cũng có một ngày, tớ sẽ làm anh tayêu tớ, sau đó tớ lạimột cướcđávănganh ta!”
Dương Thư vỗ vỗ vai của cô, rất tận tâm khích lệ,cổvũ: “Cố lên, tớ xem trọng cậu nha!”
Khương Ngâm: “…”
“Đúng rồi, Doãn Toại không phải rất sốt ruột sao, hai ngươi khi nào thì kết hôn, còn chưa có sắp xếphả?”
“Anh tanói thứ bảy tuần này hai nhà cùng nhau ăn một bữa cơm, sau đó thương lượng để đi lĩnh chứng.”
“Vậy thì nhanhthật.”
“Thế nhưng, cậu nói xem,hôm nayanh tachọc giận tớ, tớ có cần phải phối hợpvớianh talúc dùng cơm không?”
Dương Thư chống cằm nhìn cô, thấy tròng mắt côchuyển động không ngừng, không biết đang suy nghĩ ý địnhquỷquái gì, vô cùnghứng thúnhíu mày: “Cậu muốn làm gì?”
Trong mắt Khương Ngâm thoáng ánh lêntiagiảo hoạt, nhìn Dương Thư nháy mắt ra hiệu cười cười, tiến tới: “Người nhà anh takhông phải vội vã muốn anh ta kết hôn sao, vậy chắc chắnhi vọngquan hệhiện tạicủatớ và anh ta vô cùng tốt, hôn sự mới có thể thuận lợi hoàn thành. Nếu như lúc đính hôn tớ biểu hiện như bị anh takhi dễ, chịu thiệt thòi, nhưng lại bất đắc dĩphải giả vờ không có chuyện gì xảy ratrước mặt người lớn, bộ dáng nhu thuận, hẳn là sẽ được người lớn yêu thích. Có khi nào người nhà của anh tathấy tớ ngoanngoãnnhư vậy lạibị Doãn Toại khi dễ, sau đó hung hăng giáo huấn anhta, giúp tớ trút giận hay không?”
Dương Thư nghiêm túc nghĩ nghĩ, gật đầu: “Cái suy luận này của cậu, hình như rất hợp lý”
“Đúng thế.”Rốt cuộc cũng tìm được biện pháp trút giận, còn được Dương Thư tán thành, Khương Ngâm dần dần tươi cười rạng rỡ:“Không có cáchnào nha, là tớ thông minha.”
Dương Thư: “…”
Buổi tối tan làm về đến nhà, Khương Ngâm đạp rơi giày cao gót, thuận tay lướt điện thoại gọi thức ăn ngoài.
Trên màn hình chợt xuất hiện một tin nhắn Wechat.
Doãn Toại:【Đã cùng ba mẹ em chào hỏi, sáng thứ bảy tôi tới đón gia đình em.】Cơn giậnban ngàycòn chưa tan, Khương Ngâm lãnh đạm nhắn một chữ: 【Ừ】
Doãn Toại,hãy đợi đến sau khi gặp người lớn hai bên, bị người nhà anh đuổi theo đánh đòn đi!
Ngày đó cô nên nói lời gì, hoặc là làm động tác gì, ám chỉ như thế nào để có thể lơ đãng cho người nhà anh thấy được, cô đều tập luyện tốtở trong lòng.
Lúc đónhất định phải khiến Doãn Toại ngoan ngoãnvới cô.
Ngay khi cô đang tự hightrong đầu, rất nhanh Doãn Toại lại gửi tới một tin: 【Biểu hiện lúc ăn cơm của em, quyết định tốc độ máy ảnh đến tay em】Khương Ngâm: “…”
Người này là con giuntrong bụng cô à?
Cô nghiếnrăng nghiến lợi,đem điện thoại vứt trên ghế sô pharồi lăn lộn một trận, cuối cùnglạicầm lên, vì máy ảnhmàkhom lưng lần nữa:【Tôi rất ngoan [ mỉm cười ] 】Doãn Toại:【Ừm, tôi tin tưởng em】
“…”
Kế hoạch toàn hủy!
Khương Ngâm ngã lên trên ghế sô pha, không có tâm tình đặt thức ăn ngoài nữa.
Tối thứ sáu,sau khi Khương Ngâm tan việc liền trở về đại học C, sáng hôm sau, Doãn Toại tự mình lái xe tới đón người.
Dưới lầu đơn nguyên, Lương Văn cười ha hả khách sáo: “Kỳ thậtcon cũngđã nói địa chỉ với chúng ta, Khương Bái đưa bọn ta qua đó là được, nào cần con tới đón một chuyến chứ.”
“Nên làm ạ.”
Doãn Toại vừa dứt lời,bên kiaKhương Bái cũng đã lái xe từ trong nhàtới, cánh tay khoác lên trên cửa sổ, ghé mắt nhìnvềphíanày:“Đi thôi.”
Lương Văn nói thẳngvới Khương Ngâm: “Con đi xe Doãn Toại, mẹ và bangồi xe anh con.”
Hai ngày trước vừa bị Doãn Toại dùng máy ảnh uy hiếp, lúc này Khương Ngâm cũng không muốn đơn độcngồi một chỗvới anh, tranh thủ thời gian nói tiếp: “Vậy con cũng muốn cùng đi với gia đình mình.”
“Như vậy sao được, Doãn Toại đi thật xa tới đón chúng ta, con lênxeđi, không thể để cho người ta đến mộtchuyến tay không.”Lương Văn đem người đẩy về phía Doãn Toại, không cho thương lượngmột chút nào, kéo cánh tay Khương Bẩm Hoài đi vềphíaKhương Báibên kia.
Khương Ngâm im lặng,đứng yên tại chỗ một lát, liếc sang Doãn Toại dùng lực trừng mắt.
Doãn Toạiởtrước mặt Lương Văn vàKhương Bẩm Hoài đã làm rất tốt, ôn nhu nhìn cô, nói chuyện cũng vô cùngchu đáo: “Lên xe đi, đứng ở chỗ này không thấy nóng sao?”
Chủ động giúp cô mở cửa ghế phó lái.
Khương Ngâm trầm mặt,bất đắc dĩ ngồi lên, nửa câu cũng không muốn nói với anh.
“Thắt dây an toàn vào.” Sau khi lên xe,Doãn Toại nhìn qua cô nhắc nhở.
Khương Ngâm yên lặng làm theo, vẫn như cũkhông nói lời nào.
Doãn Toại nhìn dáng vẻkìm nén bực bội,không quá thoải máicủa cô, im ắng cười,cũngkhông vội vã lái xe, quay người về phía chỗ ngồi đằngsaucầm lấy đồ vật, đưa cho cô: “Của em.”
Là một cái hộp rất tinh xảo, nhìn kích thước Khương Ngâm mơ hồ đoán được đó là gì, đôi mắt hơi sánglên,nhanh chóngnhận lấy: “Thứ gì đây?”
Cô không chờ kịp mà mở ra, cầu nguyện sẽ là bảo bối mà chính mình ngày nhớ đêm trông.
Quả nhiên, khi máy ảnh mình tâm niệm đập vào mắt, đôi mắt xinh đẹp của Khương Ngâm híp lại, khóe môi cũng bất giáckéolên.
Máy ảnh đột nhiên tới tay, Khương Ngâm cảm thấy vô cùngkhông chân thực, khó mà tin được nhìn về phía Doãn Toại: “Cái này,là cho tôi?”
Lúcnói chuyện,cô đem hộp ôm vào trong ngựcthật chặt,chỉsợcâu tiếp theo Doãn Toạisẽ nói: “Chỉ là cho em xem đã mắtmàthôi.”
Cũng may hôm nay Doãn Toại vẫn rất nguyện ý làm người, không nói ra loại lời này, chỉ nhẹ nhàng ừm một tiếng, tản mạn nói: “Ông xãcũng sớm gọirồi, sính lễ không phải cũng nên chosớmsao?”
Khương Ngâm: “…”
Trên đường đi đến khách sạn, tâm tình Khương Ngâm thư thái hơn nhiều, ôm máy ảnh điên cuồng nịnh hót Doãn Toại: “Doãn tổng, đời trước tôi nhất định làđãcứu vớt hệ ngân hànênbây giờ mới có thể gặp một tiểu đáng yêu lòng dạ hiền lành như anh.”
“…”
“Hơn nữa, tôi còn được kết hôn vớimột tiểu đáng yêu như anh, tôi thậtsựquá hạnh phúc!”
“…”
“Tiểu đáng yêu, anh yên tâm đi, hôm nay tôi nhất định sẽ ở trước mặt người nhà anh biểu hiện tốt một chút, cùng anh diễn một đoạn tình sâu như biển, nồng tình mật ý.”
“…”
“Tiểu đáng yêu.”Khương Ngâm ghé mắt nhìn về phía sườn mặtgóc cạnh,rõ ràng của Doãn Toại, nháy mắtmấy lần:“Sao tôi lại thích anh như thế chứ!”
“…”
Địa điểm ăn cơm ởphòng khách một khách sạn, trang trí lịch sự,tao nhã lại không xa hoa, hiển nhiên làđãtrải qua sự chọn lựakỹ càng.
Khương Ngâm vàDoãn Toại bởi vì chuyện máy ảnhmàlề mề mấy phút, lúc đến phòng khách khách sạn, Lương Văn vàKhương Bẩm Hoài đã cùng người nhà Doãn Toại trò chuyện.
Hôm nay người hẹn ăn cơm chung là Doãn lão gia cùng Doãn lão thái thái, bamẹ Doãn Toại một người cũng khôngcólộ diện. Lúc đi vào, Khương Ngâm vô thức liếc mắt về phíaDoãn Toại bên kia.
Doãn Toại có em kế, điều đó có nghĩa là bamẹ anh hẳn là ly hôn, nhưng dùvậythìkhông nênngay cảmột người cũng không có mặt a?
Từ thái độ mà Doãn Toại đối đãivớiem kế tiểu bạch hoamà nói, có lẽ nào quan hệ củaanh vàchủ tịch Doãn không tốt?
Không kịp nghĩ nhiều, Khương Ngâm liềncười cùng người lớnchào hỏi: “Chào ông nội, chào bà nội!”
Doãn lão thái thái cười ha hả,chủ động tới nắm chặt tay Khương Ngâm, càng xem càng hài lòng: “Dáng dấp Ngâm Ngâm thật là xinh đẹp, ngoan ngoãnnhưthế này, bà nội nhìn liền thích, nhà chúng ta hẳn là gặp vận may vô cùng lớn, thế màlạibắt được một tiểu tiên nữ như thế này.”
Không nghĩ tới Doãn lão thái thái còn rất hài hước, Khương Ngâm được khenđến mức đắc ýtrong lòng, còn rất xấu hổ.
Vẻ mặt Lương Văn tươi cười, khiêm tốn nói tiếp: “Tốt cái gì nha, con nghĩNgâm Ngâm nhà congặpđược Doãn Toại mới là vận khí không tồi.”
Doãn Toại sắp xếpchỗ ngồi cho mọi người.
Bàn ăn hình tròn bằng gỗ cẩm lai thượng đẳng, phía trên phủ lên khăn trải bàn thanh lịch sạch sẽ,ở vị trítrung tâm bày một bình hoa bách hợp.
Khương Ngâm ngồi bên tay trái Doãn Toại, bên tráicôlà Lương Văn, Khương Bẩm Hoài và Khương Bái.
Bên phải Doãn Toại là Doãn lão gia và Doãn lão thái thái.
Lúc phục vụ mang thức ăn lên, Doãn lão thái thái cùng Lương Văn trò chuyện vô cùngnhiệt tình, hai người đều là người thích nói chuyện, vừa gặp mặt liền hận gặp nhau quá muộn, giống như quen biết mấy chục năm, chủ đề không ngừng nhảy ra.
Khương Bẩm Hoài vàDoãn lão gia cũng thỉnh thoảng trò chuyện, chưa từng tẻ nhạt.
Hôm nay Khương Bái xung phong làm người lái xe, yên lặng ngồi bên cạnh Khương Bẩm Hoài, có lẽ là gần đây công việcquábận,ngủ không ngon, nhìn anh buồn bã ỉu xìu, mắt hai mí rũ xuống, hào hứng cũng bình thường, chỉ thỉnh thoảng chen vào mấy câu tượng trưng, chứng minh vẫn còn có người ở đây.
Khương Ngâm nhìnbên kia một chút, nhỏ giọng nói vớiDoãn Toại: “Anh trai tôi chắc chắncảm thấy mình không lấy được vợ, đối với tôi ước ao ghen tị, cho nên tủi thântrong lòng.”
Doãn Toại: “…”
Hai người lớnDoãn gia mỗi lần nhắc Doãn Toại đều gọi “Toại Toại*”, Khương Ngâm nghe một hồi, nângcằm nhìn về phía người đàn ông bên phải, rồigiảm thấp âm lượng xuống chút: “Vì saoông bà nộilạigọi anh là Toại Toại, cái chữ nàycũngkhông đáng yêutí nào, người lớn không phải đều thích gọi biệt danh đáng yêu chút sao, thậm chí gọi “Tiểu Toại Toại”cũngchỉlộ ra một chút xíu xiu đáng yêu.”
*Toại Toại (遂遂): vẻ ngoài ôn hòa, thoải mái.
Doãn Toại liếc cô một cái, lòng bàn tay dính chút nước, xốc một góc khăn trải bàn lên, viết chữ phía trên: “Làchữ Tuế này.”
“?”
Doãn Toại giải thích nói: “Khi còn bé thân thể kém, luôn luôn bịbệnh, bà nội thường nói Tuế Tuế* bình an, liền đặt cái nhũ danh này, vừa vặn đồng âm với tên của tôi.”
*Tuế Tuế (岁岁): luôn luôn
Khương Ngâm nhìn chữ này, lạigọi thầm trong lòngmột lần “Tuế Tuế”, lập tức cảm thấy hình như đáng yêu hơn nhiều.
Nể mặtmáy chụp hình, Khương Ngâm không chút keo kiệtmàkhích lệ: “Vậy anh đúng thật là một tiểu đáng yêu!”
Doãn Toại: “…”
Bên kiamấyngười lớn đã nói tới chuyện kết hôncủa hai người, Doãn lão thái thái nhìn về phía Doãn Toại: “Tuế Tuế, bà và côLương Văncủacháuđã bàn bạcmột chút, ngày 2 tháng sau là ngày lành tháng tốt, hai người các cháutrước hếtcứ đi lĩnh chứng đi. Về phầnđám cưới,chắc chắn phải làm tốt nhất, cháu cứyên tâm, bà và ông của cháukhẳng định lo liệu cho hai cháunở mày nở mặt!”
Ngày mùng 2 tháng 7 lĩnh chứng?
Hiện tại đã là cuối tháng 6, vậy căn bản không còn mấy ngày nữa.
Khương Ngâm lấy điện thoại ra nhìn lịch, ngày mùng 2 tháng 7 là —— thứ tư tuần sau!
Cô nghi ngờ nhìn về phía Lương Văn nữ sĩ, bà hiển nhiên đã bị Doãn lão thái thái thuyết phục, hai người đứng trênmộtmặt trận thống nhất, cười rạng rỡ.
Lúc Khương Ngâm nhìn sang, mẹ già trừng mắt nhìn, phảng phất dùng ánh mắt trả lời cô: Nhìn mẹ làm gì, hai ngươi nhanh đi lĩnh chứng, mau chóng sinhcháu ngoạicho mẹ!
“…”
Doãn Toại rót cho Khương Ngâm chút nước trái cây, rất quan tâm hỏi ý kiến của cô: “Ngâm Ngâm cảm thấy thế nào?”
Lần đầu tiên nghe thấyanh gọi mình như vậy, trong lòng Khương Ngâm khó chịu một chút, khẽ vuốt cằm, đem sợi tóc rủ xuống vuốt ra sau tai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
