Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kết Hôn Rồi Dụ Dỗ Em Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

: Sue

Beta: Xu

TừlúcDoãn Toạibắt đầuđi công tác, mấy ngàyliên tiếpđều khôngcóđộng tĩnhgì, hai người cũng không nhắn tin trên Wechat, thoáng chốclàmcho Khương Ngâmsinh ramột loạiảo giác rằng tất cả những chuyện xảy ra trước đó đều là giấc mơ.

Công việc từng bước tiến hành.

Hôm nayDương Thưđã sớm mang người ra ngoài,đichụp ảnh cướicho một cặp tình nhân, bởi vìthân thểKhương Ngâmvừa khôi phụcnêntạm thời không có sắp xếp gì, ởvăn phòng, ngồitrước máy vi tính tùy ý chỉnhsửa những bức ảnh tiện tay chụp gần đây.

Lão đại Giang Lăng từ trong văn phòngđira, tiến lên vỗ vỗ vai cô: “Thân thể đã khỏe hẳn rồi?”

Nhìn thấy Giang Lăng cùng văn kiệntrên tay cô ấy,lúc này, đôi mắtKhương Ngâm liền sáng lên, cười hì hì xoa xoa tay nhỏ: “Chị Lăng, có công việc cho em?”

Giang Lăng bất đắc dĩchọc nhẹ trên trán cô một chút: “Emthật đúng là cuồng công việc a, nhàn rỗi không được.”

“Quảthực có công việccho em.”Giang Lăng đưavăn kiện cho cô:“Đoàn làm phim « Gió Phệ »không phải đã đáp ứng đem ảnh tuyên truyền giao cho chúng ta sao, emđi Truyền Thông Tinh Đồ một chuyến, tìmtổng giám đốc hạng mụccủa họ để kýhợp đồng. Chịđã sớm hẹn trước, Chu tổng giámhôm nay ở công ty.”

“Truyền Thông Tinh Đồư?”

“Thế nào?”

Khương Ngâm nhanh chónglắc đầu: “Không có việc gì không có việc gì, bây giờ em đi liền đây.”

Nhận lấy văn kiện từ tay Giang Lăng, thu thập đồ trên bànmột chút rồiđứng dậy.

Nhìn Giang Lăng trở về văn phòng, trợ lý tiểu Hạở phía đối diện,từsau màn hìnhmáy tính thò đầu ra, trừng mắt nhìn, nhỏ giọng nói: “Chị Khương, emđưa chịđi?”

Khương Ngâm liếc nhìn cô nàngmột cái: “Ảnh chụp chị đã giao, em chỉnh sửa xong rồi?”

Tiểu Hạ cắn cắn môi: “Còn lại một chút”

“Vậy emliền sửa cho xong đi.”

Tiểu Hạ có chút mất mát,chu miệngmột cái, lại tìmra từtrong ngăn kéo một cuốn sổrất nữtính, cònmới tinh, cẩn thận từng li từng tí đưa cho Khương Ngâm: “Hôm naychịđiđến Truyền ThôngTinh Đồ, nếu như gặp đượcThẩm Giáng, có thểhỏi anh ấy ký tên cho em đượchay không?”

Khương Ngâm cầmchìa khóa xelên, đem túi xách đeo trên vai, liếccuốn sổ cô nàng đưa tớimột chút, bật cười: “Mấy ngày trước ở đoàn làm phim« Gió Phệ » chụp ảnh tạo hình,không phải em đã được ký tên rồi sao.”

“Đây là sổ em vừa mua, saunàydùng để viết nhật ký, chịgiúp em xin lại một lần nữa đi.”

Khương Ngâm không hiểu đượcloạitâm tư nhỏnàycủa cô gái theo đuổi thần tượng, thở dài một tiếng,nhận lấy: “Chị là đi đến tổng bộ củaTinh Đồ, gầnđây không phải cậu ấy thường ở đoàn phim« Gió Phệ » quay phim sao, hôm nay không chắc sẽ gặp được cậu ấy.”

“Không sao,nếuthậtsự không gặp được thì quên đi, chờ sau này lại nói.”

Khương Ngâm hướng cô nàng ra hiệu“OK”,trước khirời phòng làm việc, nghe thấytiểu Hạ ở phía sau nịnh hót: “Chị Khương hôm nay ra ngoài ắtgặp hoa đào!”

“Sửa ảnh của em cho tốt đi!”

Tổng bộ của Truyền Thông Tinh Đồ tọa lạc ởkhutrung tâmthương vụphíatây nam, tầngmột làđại sảnhcó chiều cao sáu mét, rộng rãi sáng ngời, to lớn hùng vĩ.

Bởi vì nghệ sĩ dưới trướng công tyđông đảo, chiếm hơn phân nửa ngành giải trí,nênthỉnh thoảng có nghệ sĩlui tới.

Hai năm gần đây Khương Ngâm ở trong giới làm việc thuận buồm xuôi gió, cùng hợp tác quakhông ít minh tinh, quen biết một chút liền tiến lên,cười nhẹ nhàng chào hỏivới cô.

Sau khi đến chỗ tiếp tân nói rõ mục đích, tiếp tân gọiđiện thoại, nói lúc này Chu tổng giám đang bận, mời côđếnghế sô phabên cạnhngồichờ một chút.

Khương Ngâm ngồi xuốngở khu nghỉ ngơi thìcónhân viêncông tác tớiđưacà phê.

Không bao lâu, cửa thang máybên kia“đinh”một tiếng mở ra, một vị mặctrang phụccổ trang, mỹ nam với bạchy từ bên trong đi ra,vạt áo cũng vì thế mà phiêu dật bay lên, nhẹ nhàng xẹt quagiữa không trung.

Tạo hìnhnày lúc chụp ảnh tạo hình nhân vật,Khương Ngâmđã quá quen thuộc, một chút liền nhận ra là Thẩm Giáng.

Lúc đầu cứ tưởngsẽ khônggặp đượccậu ấy ở chỗ này, không nghĩ tới thế mà còn rất trùng hợp.

Lúc Khương Ngâm nhìn qua, Thẩm Giáng cũng nhìn thấy cô, cười đi lên phía trướccùng côchào hỏi: “Đến ký hợp đồng?”

Khương Ngâm hơi hơigật đầu: “Tiếp tân nói Chu tổng giám đang bận.”

“Là đang bận, Doãn tổng triệu tập cao tầng củacông ty họp, Chu tổng giám đangởphòng họp,khả năng cần chờ một hồi nữamới có thể gặp cậu.”Thẩm Giáng ngồi xuốngbên cạnh cô:“Một mình cậucũng nhàm chán, tớcùng cậuchờ một lúc.”

Khương Ngâm vội nói: “Không cóviệc gì, nhìn cậumặcnhư thế nàyhẳn là cần điđến đoàn làm phim quay phim, cậulàm việc của cậu,tự tớngồi một chút là được.”

“Hôm naytớtừ đoàn làm phim chạy về đâyký văn kiện, đoàn làm phim bên kia chotớ nghỉnửa ngày, tối nay lại đi qua cũng không sao, mà bên kia tạm thời không có phần diễncủa tớ, không bằng ở đâymột lát.”

Thờiđại họcThẩm Giám đã hai lần tỏ tình với cô, đều bị cô cự tuyệt cả hai lần.

Trong công việc,Khương Ngâm có thể dứt bỏ tạp niệm, cùng Thẩm Giáng trò chuyện bao lâu cũng sẽ không khó chịu, nhưng bây giờ cứ ngồinhư vậy, côthật sự không thoải mái.

Chỉ là thấy cậu ấykhông cóý địnhmuốnrời đi, Khương Ngâm cũng không tiện nói gì, khom lưng bưng táchcà phêlên, rũmắt xuống, uống một ngụm nhỏ.

Cửa thang máy lại vang lên, có mấy người trò chuyện gìđóđi vào.

Khương Ngâm ngẩng đầu nhìn một chút, thuận thế liếc nhìn phía bêntráicóxây dựngmột cánhcửa thủy tinh,phía saulàthang máy.

Lần theo tầm mắt của cônhìnqua, Thẩm Giáng phảng phất rốt cuộc tìm được chủ đề bình thường, mở miệng nói: “Kia là tháng máy chuyên dụng của ông chủ chúng tớ.”

Khương Ngâm nhớ tới Thẩm Giángvừanói Doãn Toại triệu tập cao tầngở đâyhọp.

Khoảng cách Doãn Toại đi công tác đến bây giờ, đã một tuần trôiqua, trướckhi anhrời điđãnói sẽđi công tác hai ba ngày, sau khi trở về nhanhchóng sắp xếp để người lớn hai bêngặp mặt.

Nhưng đến bây giờ,cũngkhông cónửa điểmđộng tĩnh.

Côvốn cho rằngDoãn Toại đi công tác còn chưa trở lại, bây giờ xem ra, anhhẳn đã sớm trở về, chỉ là không có liên lạc với cômà thôi.

Vậy việc này có nghĩa gì, anhlại đổi ý rồi?

Cho dù như thế, có phảicũng nên cho cô một công đạohay không?

Cũng không phải cô cầu xin muốn kết hôn với anh, nếu như anh là không vui mà chơi đùa người khác thì rất quá đáng.

Cái máy ảnh một ngàn vạn kia, cô ngay cả sờ qua cũng không có, đáng tiếc!

Khương Ngâm buồn bực thở ramột ngụm trọc khí, để mình không suy nghĩ thêm vềvấn đề nàynữa.

Buôngtách cà phê trên tayxuống, trongphút chốccônhớ lại cái gì, nhìn về phía Thẩm Giáng: “Đúngrồi, hôm nay khi tớđến, một trợ lýnhỏ trong công ty nhờ tớ giúp cô nàng xin chữ ký của cậu,chính là người lúc chụp ảnh tạo hình nhân vật tìm cậu muốn xin chữ ký và chụp ảnh chung.”

Nóixong liềntừ trong túi lấy ra cuốn sổ vô cùng nữ tính kiacùngbút đưa tới.

Lúc ấy, ở đoàn làm phim, trợ lý nhỏthườngđi theobên ngườiKhương Ngâm, cậumơ hồ có chút ấn tượng, nhìn thấy vở cũng rấtsảng khoái, nhận lấy,lưu loát ký tên của mình, rồitrả lại: “Xong.”

“Cám ơn, làm phiền rồi.”

“Không phiền.”Thẩm Giáng cười cười, trêu chọc ẩn ý:“Nếu ngày nàođócậucó thể vì chính mình tìm tớmuốn chữký, tớcao hứng còn không kịp.”

“Khả năng này không có hi vọng, tớlại không theo đuổi thần tượng.”Khương Ngâm cũng nửa đùa giỡn trả lời.

Lúc đangnói chuyện, cửa thủy tinh của thang máychuyên dụngbên kiamở ra, Khương Ngâm vàThẩm Giáng thuận thế ngẩng đầu nhìn qua.

Doãn Toại mặc âuphụccùnggiày da dẫn đầu phía trước,áo khoáctây trang màu đen, bên trong làáo sơ mixanh nhạt sọc dọc, cà vạt được thắtrấtcẩn thận,tỉ mỉ.

Bả vai anhrộng mà mỏng, chân lại thon dài, đemtây trangtrên thân mặc đến mức hoàn hảo, phảng phất tựa móc treo áo di động.

Chỉ là gương mặt kia lại lạnh lùngxa cách, biểu lộ nhạt nhẽo, quanh thân mang mấy phần sắc bén quen thuộc trênthương trường, đầyđủ khí chất, gợi cảm lại cấm dục.

Năm sáu người theo sau anh, ngoại trừthư kýLâmbên ngoài, những người còn lại cũng mặcâu phục cà vạt, cầm cặp công văntrong tay, nhìn qua đều giống như trợ lý.

Khương Ngâm lần đầu tiên nhìn thấy phái đoàn này của Doãn Toại, vậy mà có nhiều trợ lý như vậy, một đám người nhanh chân đi tới, còn rất hù dọa người.

Lúc cô nghĩ như vậy, Thẩm Giáng đã sớm từ trên ghế sô pha đứng lên, hướng về phía Doãn Toại lễ phép lên tiếng chào hỏi.

Doãn Toại giơ điện thoại gọi điện, miệng thảo luậnmột chút từ ngữ chuyên nghiệp mà người ngoài nghề nghe không hiểu.

Dư quang thoáng nhìncuốn sổ cùng chữ ký chưa kịp cất vào trên tayKhương Ngâm, lại nhìn Thẩm Giángbên cạnh.

Thế nhưng cũngchỉ dừng lạimột giây đồng hồngắn ngủi, Doãn Toại đã mang theo một đám người nhanh chân rời đi.

Khương Ngâm còn ngồi trên ghế sô pha, từ đầu đến cuối không có đứng lên, vừa rồicũng không có cho Doãn Toại nửa ánh mắt.

Có ý tứ gì nha, rõ ràng đã sớm đi công tác trở về, lại im hơi lặng tiếng.

Cũng không biết có phải đổi ý hay không.

Nếu là đổi ý,máy ảnhcủa côlàm sao bây giờ?

Lúc này,điện thoại trong túi vang lênmột tiếng, nhìn thấyWechatDoãn Toại gửi đến: 【 Tôichờ emở ngoài, lát nữa tâm sự. 】 đem câu nói nàythầm đọcđi đọc lại, côcũng không có phiên dịch ra đượchàm nghĩa bên trong.

Tìm côtâm sự, là muốn nói chuyện kết hônhay lànói đổi ý,không nghĩđếnchuyện kết hôn?

Đúnglúc tiếp tânđitới, nói Chu tổng giám mời Khương Ngâm lên lầu bàn bạc chuyệnhợp đồng.

Khương Ngâm tạm thời đem việc này để quamột bên,nói tạm biệtvới Thẩm Giáng,rồiđượcngười dẫnđếncửa thang máy.

Bởi vì trước đó đã nói chuyện hợp đồng tốt, quá trình ký hợp đồng rất thuận lợi, không bao lâu Khương Ngâm liền từ trong tòa nhà lớn đi ra.

Lúc này,bên ngoài mặt trờiđãlên đỉnh, trên quảng trường chói mắt, Khương Ngâm đưa tay che lêntrán,băn khoănnhìnbốn phía,một chiếc Bentley quen thuộc yên lặng đỗ tại một chỗ dưới bóng cây, côbất đắc dĩ đi qua.

Vừa tới gần thân xe, thư ký Lâm ngồi ở ghế phó láixuống xe, lễ phép lên tiếng chào hỏicô, giúp cômở cửa sau xera.

Khương Ngâm có chút thụ sủng nhược kinh, hướng anh tanói cám ơn, nhìnbốn bề vắng lặng, nhanh chóngtiến vào trong xe.

Toa xeđượctrang trí tinh xảo xa hoa,không gianchỗ ngồi phía sau cực lớn, Doãn Toại ngồiphía sau ghế tài xế, chân dài tự nhiên bắt chéo, lúc này đang cúi đầu lật xem văn kiệngì đó, trông dáng vẻrất bận.

Cảm giácđượcKhương Ngâm ngồi bên người anh, động táclật giấy của anhdừng lại, ghé mắt: “Đưa emvề công ty?”

Đồ Uống Phi Chanh dưới trướng tập đoàn Quân Tứ là xí nghiệp của Doãn thị, lúctrước bởi vìvụquảng cáo viphạm bản quyền gây xôn xaotrên mạng, Khương Ngâm cũng mơ hồ có nghe thấy.

Trên mạng đồn rằngchuyện này rất có thể dođối thủ cạnh tranh làm ra, mục đích là đánh đổPhi Chanh, tiếp theosẽchèn éptập đoànQuân Tứ.

Những năm gần đây thực lực làm việc của tập đoàn Quân Tứ không bằng lúc trước, hai công ty dưới trướng nổilên chính là Truyền Thông Tinh Đồ và Đồ UốngPhi Chanh.

Bây giờ Phi Chanh xảy ra chuyện, cổ phiếu giảm lớn, toàn bộ nội bộ tập đoàn rung chuyển bất an.

Hồi trước côthấy qua mộtbuổi họp báo, chủ tịch Doãn tựa hồ có ý tứ đểDoãn Toại trở về tổng bộQuân Tứ, tiếp quản Phi Chanh.

Nếu Truyền Thông Tinh Đồ và Đồ UốngPhi Chanhđều được anh nắm giữ, như vậy toàn bộquyền lựccủaQuân Tứ cũng gần nhưbị anh nắm trong lòng bàn tay.

Thế nhưng bây giờ Phi Chanh là một cục diện rối rắm, hiện tại nếu anh tiếp nhận cái kia thì quả thực rất bận.

Lúc này khóe mắtanhcó chút phiếm hồng, tròng trắng mắt nhiễm tơ máu màu đỏ, thoạt nhìn bộ dáng nhưthiếu ngủ,không chút nghỉ ngơi.

Xem ra đều là thật.

Được thôi.

Máy ảnhsắp đến taycũng không có bay đi,trong lòngKhương Ngâm thoải mái hơn nhiều, thận trọng gật đầu: “À.”

Trong thời gian này,Doãn Toại lại nhậnđiện thoại, sau khi cấtđiện thoại di động, nhìn về phía cô: “Thứ bảy tuần này bamẹ emcó rảnh không?”

“Hẳn là có.”

“Chuyện ăn cơm liền định ngày hôm đó, tôitrở về sẽ gọi điện thoại cho giáo sư Lương.”

Đột nhiên liền nhắc đếnchuyện này, Khương Ngâm còn thật không quen:“Nhanh như vậy?”

“Nhanh sao?” Đuôi miDoãn Toại hất lên, dựa vào chỗ tựa lưng,tản mạn nhìn qua cô, ngữ khíkhông rõý vị:“Thái độ vừa rồi của em, không phải chê tôiquá chậm?”

“… Tôichú ý chỉ là máy ảnh, anhđừng hiểu lầm.”

Nói đến máy ảnh, trong lòng Khương Ngâm dần dần có chút ngứa, cô cẩn thận từng li từng tí thử thăm dò hỏi: “Chừng nào thì anh có thể đem nó cho tôi?”

Đầu Doãn Toại ngửa về đằng sau, mệt mỏi nhắmmắtlại, lông mianhrất dài, dày dặnrủ xuống, mũi anh tuấn, sườnmặt phá lệ tuấn dật,đẹp mắt.

Một lát sau, môi mỏnganhkhẽ mở, hững hờ đáp: “Sau khi cướiđi.”

“Hiện tại không được sao?”Khương Ngâm có chút mất mát, vật trân quý như vậy, đương nhiên càng sớm tới tay càng an tâm, nếu không đêm dài lắm mộng a.

Cônhấp môi dưới,ánh mắtvạn phần mong đợi nhìn sang, cùng anh thương lượng:“Nếu không coi như tôitạm thời mượn của anh, để tôilàm quen với nó trướcmột chút?”

Lòng bàn tay Doãn Toại ấn ấnmi tâm, im ắng cự tuyệt.

Không nghĩ tới anh lạikhó nói chuyện như vậy, Khương Ngâm cắn cắn môi dưới, có chút nhụt chí.

Con mắt nhấp nháysuy nghĩ một lát, cônhớ tớichiêuthứcđối phó Khương Báitrước kia.

Khương Bái bình thường tương đối thiếu đánh, thích khi dễ cô, nhưng nếu cô nguyện ý chịu thua, nói với anh lời ngon ngọt, kỳ thật vẫn rất dễ dàng đạt được mục đích.

Doãn ToạivàKhương Bái quan hệ rất tốt, không chừng vật họp theo loài, anhcũng thích chiêunày.

Côsuy tư, quyết định vì để sớmcóngày nhìn thấy máy ảnhbảo bối, cố gắng lạitranh thủ một chút.

Lông mi cong vútrũ xuống,ấp ủcảm xúc một hồi, cômềm giọng mở miệng: “Tôigọi anhlàca catốtcòn không được sao?”

Động tác ấn lấy mi tâm của Doãn Toại dừng lại, đôimắtvừa mởra nhìn không rõ lắm, mờ mịt,khóhiểu nhìn cô.

Khương Ngâm giương mắt đóntiếp ánh mắtcủa anh, hai tay dânglênhướng về phía anhđưa tới, nháy mắtvô tội, bộ dáng nhu thuận đến cực điểm: “Doãn Toại ca ca, cho tôi sính lễ sớm được không?”

Con ngươi đen nhánh của Doãn Toại nhìn qua cô, biểu lộtrên mặtbình tĩnh không lay động, không nhúc nhích chút nào.

Dựa vào tinh thần tốt đẹp “Vì máy ảnh bảo bối, cam nguyện khom lưng nhún nhường”, Khương Ngâm cũng không thu hồi hai tay đang dâng lên, vẫn như cũ mà nhìn anh, không ngừng cố gắng: “Nếu không tôi gọi ông xã sớm để trao đổi?”

Thần sắc Doãn Toại hơi giật mình, hầu kết có chút nhấp nhô.

Ngay sau đó, liền nghe được Khương Ngâm không có nửa điểm chần chừ, mềm mại hướng anh kêu lên: “Ông xã?”

“…”

Doãn Toại hơingửa cổ,nới lỏng cà vạt, một tay đặt trênchỗ tựa lưng, nghiêng người qua, dán ởbên taicô, vô cùngquan tâmnhắc nhở cô: “Tài xế và thư ký đang ngồi phía trước.”

Thanh âm ôn nhu đến mức tựa nhưlưu luyến vang lên bên tai, Khương Ngâm không kịp cảm nhậnphần kiều diễmkia, nụ cười trên mặt chợt cứngđờởkhóe miệng.

Côbỗng dưng xoayđầu nhìn về phía trước, tài xếvà thư kýLâm đã cùngthương lượng xong, mỗi người đềunhìn về phía phong cảnh ngoài cửa sổ.

Nháy mắt, bên trongtoa xeyên tĩnh đến tĩnh mịch.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc