Sau khi tạm biệt ba chú sói con đang hớn hở vì hóng được quả dưa siêu to khổng lồ và một Giang Miên đang sụp đổ thế giới quan, Trương Mạt trở về nhà, không gian cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Trương Mạt tắm rửa xong xuôi liền rúc vào trong chăn, gửi cho người bạn học đại học tên Viên Thủy một tin nhắn.
Trương Mạt: "Anh Thủy, có đó không?"
Dân học ngành này của họ hầu hết đều là cú đêm. Quả nhiên không ngoài dự đoán, dù đã là bốn giờ sáng nhưng đối phương vẫn phản hồi cực kỳ nhanh chóng.
Anh Thủy: o(* ̄▽ ̄*)o
Viên Thủy là một gã cơ bắp cuồn cuộn nhưng lại có sở thích cuồng dùng icon biểu cảm. Trước đây gã làm việc ở Sina, sau khi nắm rõ các thuật toán và quy luật vận hành thì năm ngoái đã xin nghỉ việc để tự lập công ty MCN riêng. Hiện tại, gã đang quản lý hàng trăm tài khoản marketing, xứng danh là "ông trùm thủy quân" thực thụ.
Trương Mạt gửi cho gã mấy đoạn video ngắn: "Tôi mới tiếp quản một công ty livestream, đây là người mới của công ty, nhờ ông tạo nhiệt, đẩy vài chủ đề giùm."
Phía đối diện im lặng một lúc lâu, chắc là đang bận xem video và phân tích dữ liệu.
Lát sau, Anh Thủy đã quay lại.
Anh Thủy: w(゚Д゚)w
Anh Thủy: "Bà chắc đây là công ty livestream chứ không phải công ty PR đấy chứ?"
Trương Mạt: "Công ty livestream, hơn nữa là livestream đàng hoàng."
Anh Thủy: ( ̄_, ̄ )
Anh Thủy: "Đạo lý thì tôi hiểu cả, nhưng sao bà cứ phải nhấn mạnh hai chữ 'đàng hoàng' với tôi làm gì?"
Trương Mạt: "Hơ hơ."
Anh Thủy: "Được rồi, biết thế đã. Hiện tại trên mạng đã xuất hiện vài từ khóa rồi nhưng chưa tạo được hiệu ứng lớn lắm. Tôi sẽ cho người bám sát, đẩy nhiệt trước trong vòng một tuần, dồn toàn bộ lượng truy cập về nền tảng của các người."
Anh Thủy: ╰(*°▽°*)╯
Anh Thủy: "Tôi làm việc, bà cứ yên tâm."
Trương Mạt: "Chi phí thế nào?"
Anh Thủy: "Lần này miễn phí, lần sau tính tiền."
Trương Mạt: "Có lòng tin với tôi thế cơ à?"
Anh Thủy: "Bà đang nắm trong tay nguồn hàng xịn xò thế kia, không kiếm ra tiền mới lạ đấy. Tiểu nhân sau này còn phải trông cậy vào Trương tổng chiếu cố nhiều nhiều nha~ Bắn tim bắn tim~ (✿◡‿◡)"
Trương Mạt: "Được rồi, tôi đi ngủ đây, trông cậy cả vào ông đấy."
Anh Thủy: ヾ( ̄▽ ̄)Bye~Bye~
Trương Mạt mỉm cười tắt màn hình điện thoại.
Nói chuyện với người thông minh quả nhiên rất nhẹ đầu.
.
Trương Mạt ngủ một mạch đến trưa ngày hôm sau thì bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Ánh nắng mùa đông len lỏi qua khe hở của rèm cửa chiếu vào trong phòng, Trương Mạt khẽ ôm lấy ngực, nằm im điều hòa nhịp thở vài giây.
Người có bệnh tim khi thức dậy thỉnh thoảng sẽ cảm thấy lồng ngực bị đè nén, đây là biểu hiện của việc thiếu máu cơ tim cục bộ. Nhưng cũng may, cô đã quen rồi.
Đợi cảm giác khó chịu qua đi, cô mới vươn tay cầm lấy chiếc điện thoại đặt ở đầu giường: "Alo, xin hỏi ai đấy ạ?"
Đầu dây bên kia là ông chủ ngành ẩm thực do Sunny kết nối hôm qua, họ Trần. Giọng điệu của ông ta khá lịch thiệp, mang chút chất giọng Đài Loan, nghe chừng cũng chỉ tầm ngoài ba mươi tuổi: "Tôi nghĩ tối qua mọi người bận rộn đến tận đêm muộn nên buổi sáng không tiện làm phiền. Không biết tôi gọi giờ này có ảnh hưởng đến giấc ngủ của Trương tổng không?"
Danh xưng "Trương tổng" xa lạ này khiến Trương Mạt ngẩn ra trong tích tắc, nhưng cô lập tức lấy lại tinh thần và đáp: "Không sao, tôi dậy rồi." Đối với khách hàng mang lại tiền tài, thái độ của Trương Mạt luôn rất đúng mực.
Cúp máy xong, Trương Mạt chấp nhận yêu cầu kết bạn của đối phương.
Khi nhìn thấy tên quán và địa chỉ, Trương Mạt hơi bất ngờ.
Quán có tên là "Hải Yến", một nhà hàng buffet hải sản cao cấp cực kỳ nổi tiếng ở thành phố W, giá mỗi suất ăn lên tới 800 tệ, đã hoạt động ở địa phương được vài năm nay. Địa điểm tọa lạc ngay tại khu thương mại sầm uất bậc nhất trung tâm thành phố W, sở hữu lượng khách hàng phân khúc cao cấp vô cùng ổn định.
Ban đầu cô cứ ngỡ là một nhà hàng mới khai trương nên mới cần chạy marketing kéo traffic. Bởi vì đối với những thương hiệu ẩm thực cao cấp thế này, họ hoàn toàn không cần phải tự hạ thấp vị thế của mình để chạy các chương trình mua chung giảm giá.
Sự tình bất thường, ắt có uẩn khúc.
Trương Mạt lấy chiếc máy tính bảng của mình ra, truy xuất toàn bộ dữ liệu có hiệu lực liên quan đến nhà hàng "Hải Yến" trong vòng nửa năm qua trên mạng internet, sau đó dùng phần mềm do chính cô viết để tiến hành phân tích sơ bộ.
Nhà hàng này quả nhiên có vấn đề.
Khủng hoảng truyền thông của nhà hàng bắt đầu bùng nổ từ ba tháng trước.
Ba tháng trước, một người mẹ dẫn theo đứa con 4 tuổi của mình đến nhà hàng dùng bữa. Kết quả là đột nhiên có một gã đàn ông vạm vỡ lao vào, tát thẳng mặt người mẹ và cậu bé mỗi người một cái, sau đó bế thốc đứa trẻ chạy mất dạng.
Sự việc này đã được camera giám sát ghi lại, mọi chuyện diễn ra vô cùng chớp nhoáng như một trận cuồng phong quét qua. Nhân viên phục vụ và các thực khách khác trong quán đều sững sờ, không một ai kịp phản ứng, cứ thế trơ mắt nhìn gã đàn ông kia tẩu thoát thành công.
Sau này nghe nói đó là một cặp vợ chồng đã ly hôn đang tranh giành quyền nuôi con. Phần lớn cư dân mạng đều phẫn nộ chửi bới gã đàn ông kia quá vô nhân tính, một bộ phận khác thì quay sang chỉ trích nhà hàng hoàn toàn vô trách nhiệm trong khâu bảo an.
Kể từ sự cố đó, nhà hàng liên tục vướng phải hàng loạt tin tức tiêu cực.
Nào là thực khách ăn phải dị vật trong món ăn, nhân viên phục vụ dọn bàn vô ý làm đổ coca lên chiếc túi hiệu trị giá mười mấy vạn tệ của khách, thậm chí chỉ riêng việc khách hàng trượt ngã do sàn nhà dọn rửa chưa khô nước đã xảy ra tới ba lần.
Mỗi một sự cố nổ ra giống như một quả bom dội xuống, tiếp tục tàn phá danh tiếng của "Hải Yến", khiến tình hình kinh doanh của nhà hàng tụt dốc không phanh. Nhà hàng từng một thời nườm nượp khách khứa giờ đây trở nên vắng vẻ, đìu hiu, không còn vẻ nhộn nhịp sầm uất của ngày xưa nữa.
Nghĩ lại thì Trần tổng chắc cũng đã lâm vào đường cùng nên mới phải hạ mình tìm đến các KOL để hợp tác. Ông ta không hy vọng có thể một bước xóa sạch toàn bộ các tin tức tiêu cực, mà chỉ mong khi người ta tìm kiếm tên nhà hàng trên mạng, kết quả hiển thị sẽ có thêm những nội dung tích cực khác.
Dù sao thì việc tìm kiếm ra ba anh chàng đẹp trai ngời ngời vẫn tốt hơn nhiều so với một đống phốt đen xì.
Cũng. Được. Thôi.
Miễn không phải là những vấn đề nghiêm trọng vi phạm pháp luật hay bại hoại đạo đức, Trương Mạt cũng lười đào sâu thêm.
Đặt chiếc máy tính bảng xuống và cầm điện thoại lên, cô kiểm tra số dư tài khoản hiện tại của mình.
Trước khi đến đây, dưới đủ mọi chiêu trò đe dọa lẫn dụ dỗ của cô, Giang Miên mới chật vật gom góp được cho cô tròn năm trăm ngàn tệ. Trong đó ba trăm ngàn là quỹ của công ty, hai trăm ngàn còn lại là tài sản cá nhân của cậu ta. Thế nhưng tối qua Sunny đã chủ động chiết khấu cực mạnh cho cô, hóa đơn cuối cùng mà bên kế toán gửi sang chỉ có hơn ba trăm ngàn tệ.
Từng ấy con người, một địa điểm hoành tráng như thế mà cả đêm chỉ thu ba trăm ngàn tệ, chưa kể Sunny còn tự bỏ tiền túi ra donate cho bọn Lang Nhật gần một trăm ngàn tệ. Lần này Sunny quả thực chơi quá đẹp, gần như không lấy một đồng tiền lãi nào.
Trương Mạt làm tròn con số, chuyển khoản hẳn bốn trăm ngàn tệ cho bên kế toán bên Sunny.
Không ngờ cuối cùng vẫn còn dư lại một trăm ngàn tệ, biết thế lúc đầu mình cũng chẳng cần phải bóc lột Giang Miên đến mức ấy... Suy nghĩ này chỉ tồn tại trong đầu Trương Mạt khoảng 0,01 giây rồi lập tức tan biến không một dấu vết.
Dù sao thì, thương xót đàn ông là tự chuốc lấy bất hạnh cả đời.
Sau đó, cô dứt khoát thay quần áo rồi đi ra ngoài, dùng một trăm ngàn tệ còn dư kia đến showroom trả góp đợt đầu, rước ngay một chiếc SUV Mercedes trị giá năm trăm ngàn tệ. Cô quay xe đi đón ba chú sói con, thẳng tiến đến nhà hàng "Hải Yến".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)