Đêm hôm đó, họ chơi bời đến tận ba giờ sáng mới tàn cuộc. Cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ còn vài ánh đèn neon lẻ loi tỏa ra những tia sáng yếu ớt.
Sunny rất chu đáo bảo tài xế đưa bọn họ về nhà, còn bản thân cô thì ở lại để tiếp tục xử lý nốt mấy việc tàn cuộc của hộp đêm.
Trùng hợp là, căn hộ mà ba chú sói con thuê lại ở cùng một khu chung cư với Trương Mạt.
Đối với sự trùng hợp này, ban đầu trong lòng cô cũng thoáng qua một tia nghi ngờ. Tuy nhiên, khu chung cư này là dự án mới bàn giao vài năm trước, cảnh quan thanh lịch, phủ xanh hoàn thiện, lại có phòng gym và hồ bơi riêng. Đây quả thực là khu căn hộ gần công ty nhất và có môi trường sống tốt nhất, họ thuê ở đây cũng là điều hợp lý.
Hơn nữa, ba tên này lại dám thuê hẳn một căn hộ bốn phòng ngủ hai phòng khách, đúng là biết tận hưởng cuộc sống. Theo giá thị trường của khu này, tiền thuê mỗi tháng ít nhất cũng phải 6.000 tệ (khoảng 20 triệu VNĐ).
Đến ngay cả Trương Mạt cũng chỉ ở một căn một phòng ngủ một phòng khách giá 1.800 tệ.
So sánh mới thấy Giang Miên đúng là thật thà hơn nhiều. Cậu ta thuê một phòng trọ nhỏ trong khu làng trong phố cách công ty 2 km, tiền thuê mỗi tháng chỉ có 800 tệ, chủ đạo là phong cách tiết kiệm.
Trong chiếc xe thương mại bảy chỗ, Trương Mạt ngồi ở ghế phụ lái. Giọng cô phá vỡ sự im lặng trong xe, truyền rõ mồn một vào tai từng người phía sau để báo cáo thành tích ngày hôm nay:
"Tổng số người xem livestream: 44.656; số follower mới: 8.765; thời gian giữ chân người xem trung bình: 36 phút; tổng số tiền donate: 278.953 tệ..."
Giọng cô bình thản mà kiên định, từng con số đưa ra đều rõ ràng, đanh thép.
Mấy chỉ số đầu tiên thì đám người ngồi sau chẳng mấy bận tâm, nhưng vừa nghe đến tổng số tiền donate, cả lũ liền reo hò ầm ĩ: "Oa, chúng ta thực sự quá đỉnh luôn!!!"
Lang Tinh bắt đầu bẻ ngón tay làm phép tính: "Ba đứa mình chia nhau, 27 vạn tệ, đến cuối tháng nhận lương là mỗi đứa được chia tận 9 vạn!"
Lang Nguyệt: "9 vạn tệ!!! Còn nhiều hơn tổng số tiền tôi kiếm được trong mấy năm qua cộng lại!" Đôi mắt đen láy sáng rực của cậu ta lấp lánh niềm hy vọng vào tương lai.
Thực ra, đây không phải là dữ liệu mà Trương Mạt quan tâm nhất. Thứ cô chú ý nhất đương nhiên là số liệu tổng thể của nền tảng livestream.
Tuy nhiên, số liệu tổng thể ngày hôm nay cũng khiến người ta phải mừng rỡ:
Người dùng mới tăng thêm 9.598, nâng tổng số người dùng lên 310.000. Nền tảng đã thành công thu hút gần 10.000 người dùng mới, tăng trưởng khoảng 3,1%. Dù tỷ lệ tăng trưởng này so với tổng số người dùng trông có vẻ không cao, nhưng nếu xét đến việc 300.000 tài khoản trước đó hầu hết là nick ảo, thì sự tăng trưởng này vẫn cực kỳ giá trị, có thể coi là một khởi đầu suôn sẻ.
Trương Mạt tiện tay liếc nhìn giao diện "Minh họa" trong trang quản trị Yêu tộc.
Hiện tại đã thắp sáng thêm ba ô mới, tương ứng với tên của Nhật, Nguyệt, Tinh.
Cô vuốt nhẹ, bấm mở thông tin của Lang Nhật.
--------
Họ tên: Lang Nhật
Chủng tộc: Lang tộc
Tuổi: 17
Độ hảo cảm: 80
--------
Nhìn con số hảo cảm kia, Trương Mạt ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Tôi thấy phát lương vào cuối tháng không có tác dụng thúc đẩy tính tích cực của nhân viên cho lắm. Hay là sau này đổi sang ngày 15 hàng tháng đi."
Giang Miên: "Hả?"
Ba chú sói con: "Oa oa oa oa, duyệt luôn sếp ơi!"
Trương Mạt lại bấm mở avatar của Lang Nhật lần nữa.
--------
Họ tên: Lang Nhật
Chủng tộc: Lang tộc
Tuổi: 17
Độ hảo cảm: 85
--------
Trương Mạt cười thầm: Mới 17 tuổi, tính theo quy chuẩn của nhân loại thì còn chưa thành niên, hèn gì dễ dụ thế.
Thế là cô vừa cười vừa dội cho bọn họ một gáo nước lạnh: "Mấy đứa có phải quên mất chuyện gì rồi không? Khoản tiền này phải ăn chia 5-5 với nền tảng đấy. À đúng rồi, còn phải nộp thuế nữa."
Yêu tộc thì cũng phải thượng tôn pháp luật thôi.
Cái vẻ ngốc nghếch ấy khiến tài xế của Sunny cũng phải bật cười.
Khu chung cư của Trương Mạt ở khá gần hộp đêm của Sunny nên xe chạy loáng cái đã tới nơi.
Tài xế vốn định chở cả Giang Miên về, nhưng cậu ta khéo léo từ chối, bảo đường vào làng trong phố khó đi, tự mình đạp xe công cộng về là được rồi.
Tài xế của Sunny cũng không ép, chào tạm biệt Trương Mạt rồi lái xe đi thẳng.
Đợi tài xế đi khuất, Giang Miên - người suốt dọc đường đi cứ ủ rũ mặt mày - cuối cùng mới mở miệng hỏi Trương Mạt: "Cái đó... sếp ơi, ngày mai họ thực sự phải đến nhà hàng để livestream ạ?" Giọng cậu ta lộ rõ vẻ băn khoăn, rõ ràng vẫn chưa thích ứng được với tình hình mới này.
Đêm muộn, mấy người đứng dưới ánh đèn đường vàng vọt giữa cơn gió đông xào xạc. Trương Mạt kéo chặt vạt áo khoác: "Phải, có vấn đề gì à?"
Giang Miên lo lắng nhìn ba chú sói con: "Yêu tộc nếu tiếp xúc quá nhiều với nhân loại thì tu vi sẽ bị tiêu tán đấy. Mấy đứa không sợ sao?"
Nghe vậy, Lang Nhật với tư cách là anh cả khẽ nhíu mày, ngược lại hai đứa em lại thể hiện rõ tinh thần "điếc không sợ súng": "Thì đã sao chứ? Tiêu tán thì cứ tiêu tán thôi, sau này tu luyện lại là được mà."
Bọn họ khó khăn lắm mới nếm được chút vị ngọt của việc kiếm tiền, tự nhiên không đời nào chịu bỏ cuộc.
Đúng lúc này, Trương Mạt bỗng lên tiếng: "Thực ra, cả tối nay tôi cứ suy nghĩ mãi về vấn đề này. Yêu tộc tiếp xúc quá nhiều với nhân loại thì tu vi sẽ tiêu tán... Cái tin đồn này rốt cuộc từ đâu mà ra thế? Xung quanh các người đã có con yêu quái nào thực sự bị như vậy chưa?"
Câu hỏi này lập tức làm khó cả bốn kẻ trước mặt.
Lang Tinh gãi đầu gãi tai: "Hổng biết nữa, các tiền bối đều bảo thế thì tụi tôi nghe thế thôi."
Lang Nhật: "Trước đây có một con hồ ly tinh trốn xuống núi yêu đương với con người, hình như gặp phải đại nạn, tu vi cũng bị đình trệ không tiến triển nổi."
Lang Nguyệt: "Ơ, nhưng sao tôi lại nghe bảo là cô ta bị bố đẻ đánh gãy chân, thế nên tu vi mới giậm chân tại chỗ suốt mười năm trời nhỉ?"
Giang Miên nhíu chặt mày: "Đây là quy luật truyền lại từ ngàn xưa, không thể có chuyện giả được."
Lang Nguyệt: "Truyền từ ngàn xưa cái gì chứ, nói trắng ra là do Uông Hành bảo thế, rồi bắt tất cả chúng ta phải tuân theo thôi."
Trương Mạt: "Thực ra rất đơn giản. Thông thường mà nói, cái câu 'yêu tộc tiếp xúc quá nhiều với nhân loại' chỉ có hai cách giải thích: một là 'số lượng tiếp xúc', hai là 'mức độ tiếp xúc'."
Đầu tiên cô nhìn ba chú sói con: "Cái quán nét cỏ giá rẻ mà các người hay lui tới gần như là nơi có mật độ người phàm đông đúc nhất xã hội loài người." Rồi cô quay sang Giang Miên: "Còn cái khu làng trong phố cậu đang ở nữa, diện tích bình quân đầu người ở đó cũng chật chội chẳng kém gì quán nét. Tu vi của các người có bị ảnh hưởng tí nào không?"
Giang Miên và ba chú sói con ngơ ngác: "Không... không có."
Trương Mạt: "Được rồi, vậy chúng ta xác nhận được điểm thứ nhất: Chỉ cần đứng giữa đám đông mà không có sự tiếp xúc sâu sắc thì sẽ không gây ảnh hưởng gì đến các người. Thế nên, loại bỏ được chỉ số 'số lượng tiếp xúc'. Kết quả còn lại chính là chỉ số 'mức độ tiếp xúc'..." Nói đến đây, cô đột nhiên hỏi Giang Miên một câu ngoài lề: "Mà này, tu vi của Uông Hành đã từng bị tiêu tán bao giờ chưa?"
Giang Miên dứt khoát lắc đầu: "Chưa từng."
"Thế thì chuyện bắt đầu thú vị rồi đây. Tôi không biết yêu tộc các người thế nào, chứ nhân loại chúng tôi mà muốn tiến tới bước sinh con đẻ cái thì bắt buộc phải có sự tiếp xúc cực kỳ sâu sắc đấy.
Uông Hành năm xưa qua lại với một người phụ nữ phàm trần rồi sinh ra tôi, nhưng tu vi của ông ta lại hoàn toàn không hề suy giảm.
Vậy thì chỉ có hai khả năng xảy ra: Một là, Uông Hành là một gã khốn nạn âm hiểm xảo quyệt, chuyên đi lừa tình người phụ nữ kia. Hai là, Uông Hành là một gã khốn nạn lòng lang dạ thú, rắp tâm lừa gạt toàn bộ yêu tộc.
Dĩ nhiên, cá nhân tôi vẫn thiên về vế đầu tiên hơn."
Trương Mạt mỉm cười nhìn Giang Miên: "Thích cái nào hơn, chọn một đi?"
Chọn bên nào thì cũng dính phân, Giang Miên với tư cách là fan cuồng trung thành của Uông Hành, cảm thấy bầu trời của mình cuối cùng đã sụp đổ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)