"Trong ký ức, ấn tượng Mạc Thiếu Thương để lại cho Ôn Ý Nồng luôn là ung dung trầm tĩnh, điềm đạm lạnh lùng.
Thế nhưng lúc này, người đàn ông từ trong bóng tối chậm rãi bước ra lại mang theo một thứ khí tức cực kỳ tàn tạ bất cần mà u ám. Bên dưới cổ áo sơ mi đen là chiếc xương quai xanh sắc lạnh, mái tóc rối nhẹ, đôi mắt xanh đen đang nhìn cô, toát ra vẻ sâu thẳm và chuyên chú gần như bệnh hoạn. Như một đêm vĩnh hằng khát khao nuốt chửng ánh sáng.
Bị ánh nhìn ấy bủa vây kín mít, Ôn Ý Nồng chỉ thấy hô hấp khó khăn, toàn thân run rẩy. Anh đứng gần đến thế, hình như chỉ cần xích lại thêm một phân, bờ môi mỏng ươn ướt của anh sẽ chạm lên da thịt cô…
Nhịp tim cô đập càng lúc càng nhanh, khóe mắt hốt hoảng lướt qua ly rượu vang trong tay người đàn ông, cùng thứ rượu màu đỏ sẫm trong ly. Dáng vẻ nguy hiểm này, lời chất vấn không đầu không đuôi, cùng hương rượu nồng đượm nơi đầu môi anh… một phỏng đoán dâng lên trong lòng cô: anh say rồi.
Nhận thức ấy khiến sợi dây căng cứng trong cô dịu xuống đôi chút. Cô lén hít một hơi sâu, định thần, rồi thử khẽ nghiêng đầu kéo giãn một khoảng cách nhỏ với anh.
Khi mở lời lần nữa, giọng êm dịu nhuốm thêm chút ngập ngừng, Ôn Ý Nồng khẽ nói: "Mạc tiên sinh, hình như anh uống hơi nhiều rồi. Tôi không hiểu anh đang nói gì."
Điều cô không ngờ là, nghe xong, Mạc Thiếu Thương lại khẽ nhếch khóe môi một cái cực nhỏ, bật cười thành tiếng.
Trong giao tiếp, nụ cười thường biểu đạt sự vui vẻ và thiện ý. Nhưng chẳng hiểu sao, ý cười nhàn nhạt trên mặt anh lúc này rơi vào mắt Ôn Ý Nồng lại chỉ khiến cô thấy sợ. Nụ cười ấy không có hơi ấm, mang theo thứ ý vị giễu cợt tựa có tựa không. Cô thậm chí liên tưởng đến một con rắn độc rực rỡ quái dị.
Một thoáng sau, ý cười trên mặt anh như làn sương mỏng bị gió thổi tan. Anh nhìn thẳng vào cô, giọng nhàn nhạt: "Nghe nói hôm nay cô giáo Ôn ra ngoài."
Ôn Ý Nồng hơi khựng lại. Cô là chuyên viên trị liệu sống tại gia, về lý quả thực có nghĩa vụ báo cho chủ thuê biết hành tung của mình, nhất là ngoài lịch nghỉ cố định. Nghĩ vậy, cô chỉ đành nén nỗi bất an, gật đầu thành thật đáp: "Vâng."
"Cô đã đi đâu." Anh lại bình thản hỏi.
Ôn Ý Nồng lén thở ra một hơi, cố khiến giọng mình nghe bình ổn tự nhiên: "Về nhà ạ."
"Đã gặp những ai."
Ôn Ý Nồng theo bản năng đáp: "Mẹ và bố tôi."
Dường như còn hoài nghi, Mạc Thiếu Thương nhìn cô, thần sắc lạnh lùng: "Còn ai nữa."
Còn ai nữa?
Ôn Ý Nồng ngơ ngác chớp mắt, nhất thời chưa phản ứng kịp. Cô rủ rèm mi, suy nghĩ vài giây, rồi mới như chợt bừng tỉnh.
"À, còn anh Sebastian nữa." Cô thật thà nói, "Chiều nay tôi với mẹ đi siêu thị mua đồ, tình cờ gặp Sebastian, thế là cùng dạo một vòng…"
Nói đến đây, cô dừng lại, như sợ anh không nhớ cái tên này, bèn giải thích thêm: "Anh còn nhớ cậu ấy không? Chính là người Pháp gốc Latinh ở bữa tiệc tối tại hội sở Khung Đỉnh hôm trước, cậu ấy từng mời rượu anh đấy."
Mạc Thiếu Thương khẽ mím bờ môi mỏng, không nói gì. Không khí vì sự trầm mặc đột ngột của anh mà đông cứng, ngột ngạt đến khó thở. Đôi mắt xanh đen chằm chằm nhìn cô gái trước mặt không chớp.
Mấy ngày nay, anh ở châu Âu bay liền bốn nước, bận đến mức chân không chạm đất. Các cuộc họp nối tiếp dồn dập, tài liệu chất cao như núi, anh gần như dốc sức nén chặt từng phút trong lịch trình. Trong mọi khoảng kẽ hở ấy, một ý nghĩ như dây leo ngoan cố điên cuồng sinh sôi, gần như chiếm trọn tâm trí anh: khẩn thiết muốn về nước, khẩn thiết muốn gặp cô.
Sau khi khai báo trước tuyến bay, chuyên cơ của anh sáng sớm nay đã rạch toang mây mù cất cánh từ lục địa châu Âu, hạ cánh xuống sân bay quốc tế Kinh Hải trước lúc chiều tối. Suốt chặng bay, anh nhắm mắt dưỡng thần, mãi đến khi ngồi vào chiếc xe chờ sẵn mới theo thói quen bật màn hình điện thoại kiểm tra tin tức.
Và anh trông thấy tin nhắn Trần Kính gửi đến. Trần Kính dùng từ nghiêm cẩn, ngắn gọn súc tích, chỉ vài giây anh đã đọc hết. Anh thản nhiên tắt màn hình.
Mạc Thiếu Thương từ nhỏ đã lạnh lùng, lý trí đến mức bệnh hoạn, tự chủ cực mạnh, xưa nay chưa bao giờ dễ bị cảm xúc chi phối. Nhưng trong khoảnh khắc đọc xong tin nhắn ấy, trong lòng anh cảm nhận rõ một thứ cảm giác khác lạ mãnh liệt. Như tức tối, như bất an, lại như là…
Ghen tuông.
Những chữ "Sebastian", "trò chuyện vui vẻ", mỗi chữ đều châm vào dây thần kinh của anh. Trong đầu anh bất giác hồi tưởng lại bữa tiệc tối hôm ấy: cô đứng cạnh tháp rượu sâm panh, tay nâng ly rượu trái cây, nghiêng đầu trò chuyện với gã đàn ông gốc Latinh, gương mặt nhỏ rạng rỡ kiều diễm cười như hoa, đôi mắt mơ màng hơi men long lanh, chói ngời hơn cả muôn vì sao. Chỉ cần tưởng tượng cảnh cô cong khóe mắt hé nụ cười ngọt ngào với người đàn ông khác, anh đã cảm thấy một thứ bức bối và bạo liệt khó nói thành lời xô đẩy trong lồng ngực.
Bởi thế, về đến trang viên, anh nhốt mình vào căn phòng vẽ trong hầm rượu này. Cầm cọ lên nhưng chẳng vẽ nổi tác phẩm vừa ý. Nhìn chằm chằm tấm toan trắng muốt, thần sắc bình thản, anh thậm chí chìm vào một ảo tưởng vừa cố chấp vừa điên cuồng.
Anh tưởng tượng, ngay giây đầu tiên gặp lại, anh sẽ chạm vào da thịt cô, xé toạc xiêm y, nuốt trọn bờ môi, cắn cho chiếc lưỡi mềm mại của cô bật máu, để khắp người cô nhuốm đẫm hơi thở của anh. Tưởng tượng cô là tác phẩm nghệ thuật chỉ riêng thuộc về anh, không cho ai dòm ngó. Thậm chí tưởng tượng giam giữ cô vĩnh viễn trong căn phòng vẽ này, trong một thế giới chỉ có riêng anh…
Mạc Thiếu Thương không rời mắt khỏi Ôn Ý Nồng dù một khắc, đáy mắt càng lúc càng tối sẫm, sóng ngầm cuộn trào, dục niệm cuồn cuộn như vùng biển sâu sắp dậy bão.
Ôn Ý Nồng bị anh nhìn cho càng thêm bồn chồn, lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh. Thấy anh im lặng đã lâu, cô đành dò xét khẽ gọi: "Mạc tiên sinh?"
Mạc Thiếu Thương vẫn không nói, lặng lẽ chăm chú nhìn cô. Rồi anh đặt ly rượu sang một bên, đưa tay ra, cánh tay thon dài rắn rỏi như dây leo lại như đuôi rắn, quấn lấy vòng eo mềm mại của cô, không cho kịp phản ứng, kéo cô vào lòng.
Ôn Ý Nồng không lường trước, trong kẽ môi theo bản năng bật ra một tiếng kêu khẽ, loạng choạng ngã vào lòng anh. Mùi tùng tuyết lạnh lẽo trên người anh, mùi rượu vang nồng đượm phảng phất hương trái cây, cùng thứ hormone nam tính mãnh liệt, đan dệt thành một tấm lưới vô hình mà chắc chắn, bắt trọn lấy cô. Cô vừa hoảng loạn vừa kinh ngạc, ngửa đầu ngẩn ngơ nhìn anh, hàng mi dài khẽ phe phẩy như đôi cánh run rẩy của con bướm vừa bị kinh động.
"Đừng sợ." Mạc Thiếu Thương rủ mắt nhìn cô, giọng nén rất thấp, "Tôi sẽ không làm hại cô."
"…"
Anh khẽ nghiêng đầu, bờ môi ghé về bên tai nhạy cảm của cô, hơi thở nóng rực, dịu dàng đến khó tin: "Tôi chỉ muốn mời cô, khiêu vũ cùng tôi một bản."
Khiêu vũ? Bây giờ?
Ánh mắt Ôn Ý Nồng ngẩn ra một thoáng, đại não hoàn toàn không xử lý nổi lời mời đường đột này. Chưa kịp phản ứng, thân thể đã bị lực từ cánh tay anh dẫn dắt, bất giác bước ra bước đầu tiên.
Không nhạc, không tiếng đệm, chỉ có hơi thở của cả hai đan vào nhau. Trong căn phòng vẽ kín mít mờ tối, hương rượu say lòng người lan tràn, ánh trăng lạnh xuyên qua khe cửa hẹp trên cao hà tiện hắt xuống vài tia sáng yếu ớt, phác họa hai bóng người kề sát. Một cánh tay anh siết chặt vòng eo thon của cô, tay kia nắm những ngón tay hơi lạnh của cô, lòng bàn tay nóng bỏng.
Cả đầu óc Ôn Ý Nồng mụ mị, trống rỗng một mảng, chỉ đành ngơ ngác bước theo anh di chuyển, xoay tròn, ngả người. Thân thể cô áp sát anh, qua lớp áo mỏng cảm nhận rõ sự phập phồng nơi lồng ngực anh, những đường nét cơ bắp, cùng thân nhiệt như có thể thiêu bỏng. Yết hầu cô vô thức trượt lên trượt xuống. Bàn tay vốn hờ hững đặt lên vai anh, vì căng thẳng và quá đỗi thân mật đã ướt đẫm mồ hôi; dưới đầu ngón tay là đường nét cơ thể căng cứng dưới lớp sơ mi lụa, cùng sức mạnh của những thớ cơ phồng lên mỗi lần anh dẫn cô chuyển động.
Anh dẫn dắt cô, bước chân khi khoan thai như suối chảy dưới trăng, khi gấp gáp như mưa rào gõ song cửa; mỗi lần xoay tròn đều khiến cô áp sát anh khít khao hơn, mỗi lần ngả người đều như giao phó trọn vẹn cô vào sự khống chế của anh. Mọi giác quan bị phóng đại đến vô hạn. Nhiệt độ đầu ngón tay, tần suất hơi thở, chấn động nơi lồng ngực anh đan thành tấm lưới khiến người ta nghẹt thở; còn cô tựa con côn trùng mắc kẹt, chỉ có thể bị động mở lòng ra đón nhận anh, chiều theo anh.
Mơ hồ giữa cơn say, Ôn Ý Nồng nảy sinh một ảo giác. Tựa hồ đây không phải một điệu nhảy, mà là thứ nghi thức bí ẩn do anh chủ đạo, gần như một nghi thức xác lập chủ quyền…
Trải qua không biết bao lâu, tựa dài đằng đẵng cả một thế kỷ, lại tựa chỉ trong nháy mắt, khúc vũ điệu không giai điệu rốt cuộc cũng gần đến hồi kết. Theo một động tác ngả người dịu dàng mà không thể kháng cự, Ôn Ý Nồng ngửa người ngã vào vòng tay Mạc Thiếu Thương.
Trong khoảnh khắc, mái tóc dài của cô buông xõa như thác đổ, hơi thở gấp gáp không đều, lồng ngực phập phồng dữ dội. Giữa thứ ánh sáng mờ tối mê ly, cô ngước nhìn người đàn ông phía trên, chạm vào đôi mắt xanh đen ấy. Chỉ vỏn vẹn vài giây giao nhau, cô nhìn thấy đôi mắt thường ngày sâu thẳm khó dò ấy lúc này tràn ngập ánh sáng của chinh phạt và săn đuổi, như mãnh thú khóa chặt con mồi, đầy ắp thứ dục sắc nguyên thủy nhất. Tim cô khẽ giật mình, gần như bị đôi mắt ấy làm cho bỏng rát.
Nhưng còn chưa kịp nhìn rõ, Mạc Thiếu Thương đã dùng sức cánh tay vững vàng đỡ cô đứng dậy, xác định cô tự đứng vững rồi mới buông cánh tay đang vòng quanh eo. Anh lại trở về dáng vẻ thường ngày khắc kỷ giữ lễ, lạnh lùng cao quý.
Mạc Thiếu Thương thần sắc bình thản: "Cảm ơn cô giáo Ôn đã nể mặt."
Ôn Ý Nồng ngẩn ra, rồi mới phản ứng kịp: người này đang cảm ơn cô vì đã nhận lời mời khiêu vũ ư? Người đàn ông này, bề ngoài lạnh nhạt ung dung, tám phương gió thổi cũng chẳng lay động, là bậc quân tử nhã nhặn nhất; vậy mà phong cách hành xử tận sâu trong cốt cách lại hoang đường bất kham, trái khuôn vượt phép đến vậy, đúng là…
Mâu thuẫn đến đáng sợ.
Ôn Ý Nồng đỏ mặt tía tai, làn da khắp người như bị châm lửa, nóng rực. Cô cúi đầu không dám nhìn anh nữa, cố bình ổn lại tâm tư rối loạn.
Một lúc lâu, cô nghe trong không khí vang lên tiếng nước trong veo. Cô theo bản năng quay đầu lại.
Chỉ thấy trong tay Mạc Thiếu Thương chẳng biết tự khi nào đã có thêm một chiếc ly thủy tinh chân cao rỗng không. Một tay anh cầm chai rượu vang đã mở, tay kia cầm ly, đang rót rượu vào. Rồi anh cất bước, thong thả như dạo bước trong sân, đi đến trước mặt cô, đưa chiếc ly đã rót rượu cho cô, không nói gì.
Ôn Ý Nồng ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt lộ rõ vẻ ngờ vực.
Ánh mắt Mạc Thiếu Thương tĩnh như mặt nước ngừng trôi, nhàn nhạt nói: "Nồng độ rất thấp."
Giọng anh chẳng nghe ra cảm xúc, tựa hồ chỉ là hành động thường tình của chủ nhân tiếp đãi khách. Ôn Ý Nồng rủ rèm mi, nhìn thứ rượu ánh lên quang sắc dưới ánh sáng mờ tối, ngần ngại vài giây, cuối cùng vẫn đưa cả hai tay đón lấy chiếc ly, khẽ nói một câu: "Cảm ơn."
Rồi cô cúi đầu, cẩn thận nhấp một ngụm. Rượu trượt vào khoang miệng, ban đầu là vị chua thanh mát của trái cây, ngay sau đó lan tỏa một vị ngọt dịu, mang theo chút hương hoa và hương quả mọng. Quả đúng như anh nói, nồng độ cồn không cao, vị êm dịu, gần giống một loại nước trái cây pha chút mùi rượu.
Phía đối diện. Ánh mắt Mạc Thiếu Thương lặng lẽ rơi xuống bờ môi cô. Hai cánh môi nhỏ nhắn sắc hồng phớt, vì dính rượu mà càng thêm mọng nước, khẽ ngậm thành ly, nhấp từng ngụm nhỏ. Như một con thú ăn cỏ uống nước bên bờ suối, cẩn thận lại dè dặt, sợ bị mãnh thú đang hau háu rình mò bất ngờ tập kích.
Chẳng mấy chốc, bờ môi con thú ăn cỏ rời khỏi ly, lại khẽ mấp máy phát ra tiếng. Âm sắc trong căn phòng tĩnh lặng nghe rõ ràng lại êm dịu, vị ngọt thoang thoảng của rượu vang tựa hồ theo hơi thở của cô tản vào không khí.
Với giọng mang chút ngập ngừng: "Đây là lần đầu tiên tôi biết, bên dưới này lại có một hầm rượu ngầm quy mô lớn đến thế."
Cô nói câu này, một là để xoa dịu bầu không khí đang có phần gượng gạo, hai cũng vì quả thật thấy kinh ngạc. Cô ngừng nửa giây, lại khẽ tò mò hỏi: "Mạc tiên sinh, anh hứng thú với rượu lắm sao ạ?"
Ánh mắt Mạc Thiếu Thương dời khỏi bờ môi cô, rơi trở lại đôi mắt cô, đáp: "Hầm rượu này là ông nội tôi để lại."
"Thì ra là vậy." Ôn Ý Nồng hiểu ra, gật đầu.
Cô nhớ tới một cuốn tạp chí "Forbes" từng đọc. Trên đó nói, với những bậc cự phú hàng đầu thế giới, hầm rượu riêng không chỉ là không gian chứa rượu, mà còn tượng trưng cho sự hưởng thụ kép cả vật chất lẫn tinh thần, là dấu ấn của gu thẩm mỹ ưu việt và thân phận tôn quý. Nó vừa đại diện cho khối tài sản đáng kinh ngạc, vừa đại diện cho một thứ tu dưỡng văn hóa sâu dày, là sự lắng đọng của thời gian, gánh chứa tình cảm và ký ức của cả gia tộc.
Nghĩ đến đây, trong lòng cô vô cớ dấy lên thoáng cảm khái, giọng dịu dàng nói tiếp: "Ông nội anh để lại cho anh căn hầm rượu này. Mỗi lần đến đây, hẳn là anh đều sẽ nhớ đến ông cụ, đúng không ạ?"
Lúc này Mạc Thiếu Thương cũng cầm lấy ly rượu của mình. Anh khẽ nhấp một ngụm, dựa tấm thân cao lớn vào mép bàn bên cạnh, nghiêng mắt tỉ mỉ quan sát cô, ánh mắt mang vài phần dò xét và hứng thú: "Cô giáo Ôn tò mò về chuyện của tôi lắm sao?"
Ôn Ý Nồng bị câu này sặc một cái, trong đầu lập tức chuông báo động vang rền, nhớ lại lời dặn dò nghiêm túc của hiệu trưởng Trương Dao. Khi giới thiệu công việc lương cao này, hiệu trưởng đã đặc biệt căn dặn cô, làm việc ở nhà họ Mạc, quan trọng nhất là biết giữ bổn phận, không được tò mò quá mạnh, đừng tìm cách dò xét chuyện riêng tư của chủ thuê. Vừa nãy, cô quả thực có phần vượt giới hạn.
Trên mặt cô thoáng qua một tia hoảng hốt, vội hắng giọng giải thích: "Không phải đâu ạ. Mạc tiên sinh anh đừng giận, tôi thật sự không có ý dò xét chuyện riêng của anh. Chỉ là nghe anh nhắc đến ông nội, nên buột miệng nói vậy thôi. Tuyệt đối không có ác ý."
Nhìn vẻ vội vã muốn thanh minh của cô, nơi sâu trong mắt Mạc Thiếu Thương lướt qua một tia ánh tối gần như không thể nhận ra, giọng vẫn bình thản: "Tôi không giận."
"…Vậy thì tốt." Ôn Ý Nồng nơm nớp lo sợ đáp lại, làm bộ che giấu mà cúi đầu, lại nhấp một ngụm rượu nhỏ.
Mạc Thiếu Thương chăm chú nhìn cô, chậm rãi nói: "Nếu cô giáo Ôn muốn tìm hiểu về tôi, tôi ngược lại sẽ thấy vui."
Nhắc đến công việc, thần sắc Ôn Ý Nồng lập tức nghiêm túc hơn vài phần. Cô nghiêm giọng: "Triệu chứng cốt lõi của ASD là rối loạn giao tiếp xã hội, đặc biệt là tương tác xã hội với bạn bè cùng tuổi. Theo quan sát của tôi, môi trường sống của Eric tương đối khép kín, bé rất ít có cơ hội tiếp xúc với những đứa trẻ đồng trang lứa, vòng sinh hoạt thường ngày về cơ bản chỉ giới hạn trong trang viên này."
"Điều này vô cùng bất lợi cho sự phát triển tính xã hội và năng lực giao tiếp của bé. Tôi nghĩ, trong quá trình can thiệp về sau, chúng ta nên lập kế hoạch, tiến hành tuần tự từng bước. Đưa bé ra ngoài trang viên nhiều hơn, để bé tiếp xúc với môi trường, con người và sự vật rộng lớn hơn bên ngoài."
Mạc Thiếu Thương lặng lẽ lắng nghe, đốt ngón tay khẽ miết qua thành ly, suy nghĩ một lát, rồi gật đầu chấp thuận: "Được. Sau này cứ thực hiện theo kế hoạch của cô."
Có được sự khẳng định và ủng hộ của chủ thuê, trên mặt Ôn Ý Nồng nở một nụ cười, mày mắt cong cong, gật đầu: "Vâng! Tôi sẽ sớm lập một bảng kế hoạch hoạt động ngoài trời chi tiết, đưa anh xem qua ạ."
Sau đó, cô lại báo cáo ngắn gọn với Mạc Thiếu Thương về những tiến bộ nhỏ của Eric mấy ngày qua trên phương diện nhận thức, bắt chước ngôn ngữ, cùng một số vấn đề nhỏ gặp phải và sách lược ứng phó của cô. Mạc Thiếu Thương chăm chú nhìn cô, lắng nghe cẩn thận, thi thoảng đáp lại một hai câu, nêu vài thắc mắc.
Thời gian lặng lẽ trôi đi trong cuộc trò chuyện. Màn đêm ngoài cửa sổ càng lúc càng đậm đặc, chẳng hay tự khi nào kim đồng hồ treo tường đã chỉ qua mười giờ tối. Trai đơn gái chiếc, ở lại đến tận khuya trong một căn phòng vẽ ngầm kín đáo mờ tối thế này, thật là không ổn.
Ôn Ý Nồng cân nhắc, rất nhanh đã tìm ra một cái cớ. Cô đặt ly rượu xuống, khẽ nói: "Mạc tiên sinh, cũng không còn sớm nữa, sáng mai tôi còn phải dạy học cho Eric. Nếu không còn việc gì khác, tôi xin phép về nghỉ trước."
Lần này, đôi mắt xanh đen của Mạc Thiếu Thương chăm chú nhìn cô thật lâu, nhưng cuối cùng không từ chối lời thỉnh cầu của cô.
Anh nói: "Chúc ngủ ngon."
Nghe ba chữ ấy, Ôn Ý Nồng trong khoảnh khắc như được đại xá, sợi dây căng cứng nơi đáy lòng rốt cuộc cũng buông lỏng hoàn toàn, vẫy tay đáp lại anh một câu "Chúc ngủ ngon", rồi quay người rảo bước rời đi.
*
Tiếng bước chân nhẹ nhàng mà hơi gấp gáp dần xa, cuối cùng biến mất nơi tận cùng cầu thang hầm rượu. Căn phòng vẽ rộng lớn chỉ còn lại một mình Mạc Thiếu Thương. Ánh sáng vàng vọt cắt ra đường viền dáng người cao lớn thẳng tắp của anh, hắt xuống nền một chiếc bóng thon dài mà cô độc.
Thần sắc anh nhàn nhạt, chẳng nhìn ra cảm xúc gì. Đứng lặng một lúc, anh lại cầm cọ, đi đến trước chiếc giá vẽ khổng lồ, đứng vững. Bỗng nhiên anh đưa tay giật phăng tấm toan vẽ những đường nét hỗn loạn xuống, tiện tay ném sang một bên.
Bên dưới tấm toan này che phủ một bức tranh khác. Đó là một bức chân dung còn chưa hoàn thành hẳn: cô gái mặc một chiếc váy liền giản dị, đứng dưới ánh nắng, cong khóe môi, mày mắt trong veo, nụ cười ngọt ngào, ấm áp hơn cả ánh xuân tháng Ba.
Mạc Thiếu Thương đắm đuối ngắm nhìn bức tranh, ngẩn ngơ xuất thần. Một lát sau, anh đưa tay ra, đầu ngón tay mang theo thứ dịu dàng gần như thành kính, khẽ vuốt ve theo đôi mày, đôi mắt, chiếc mũi của cô gái trên tấm toan, cuối cùng dừng lại nơi đường viền bờ môi còn chưa kịp tô màu.
Trong tĩnh lặng u ám, một cái tên lăn đi lăn lại nơi đầu môi anh, mang theo nhiệt độ bỏng rát và nỗi cố chấp.
Ôn Ý Nồng.
Ôn… Ý Nồng.
*
Sáng hôm sau, Ôn Ý Nồng không gặp lại Mạc Thiếu Thương. Hành tung của chủ thuê không nằm trong phạm vi quan tâm của một chuyên viên trị liệu, bởi vậy cô cũng không để tâm, ăn sáng xong vẫn dạy Eric buổi học phục hồi như thường lệ.
Một buổi sáng thoáng cái đã trôi qua. Sau khi cùng Eric dùng bữa trưa, Ôn Ý Nồng nắm bàn tay nhỏ của cậu bé, dẫn cậu lên lầu ngủ trưa, lấy lại sức cho hoạt động ngoài trời theo kế hoạch buổi chiều.
Lúc ăn sáng, chú Hành đã nói với cô rằng khu Nam Giao có một công viên rừng, bên trong không chỉ có đủ loại thực vật quý hiếm mà còn có các thiết bị vui chơi trẻ em chuyên nghiệp. Cô định dẫn Eric đến đó dạo chơi, vừa cho bé tiếp xúc với thiên nhiên, vừa quan sát khả năng thích nghi của trẻ với môi trường bên ngoài.
Trang viên buổi xế trưa, gió mát hây hây, mang theo hơi khô ráo đặc trưng của ngày thu. Mặt hồ nhân tạo gợn sóng biếc lăn tăn, soi bóng trời xanh mây trắng. Đợi Eric ngủ say, Ôn Ý Nồng đến phòng khách, cùng dì giúp việc thu xếp những món đồ mang ra ngoài buổi chiều: bình nước, khăn ướt cho trẻ nhỏ, đồ chơi an ủi, cùng một ít món ăn vặt Eric thường thích… tất tật nhét vào ba lô.
Khoảng hai giờ rưỡi chiều, ánh nắng dịu dàng hơn buổi sáng. Ôn Ý Nồng đến bên chiếc giường nhỏ, khẽ giọng gọi Eric dậy, giúp cậu mặc quần áo và xỏ giày ra ngoài. Hai người cùng nhau xuống lầu.
Một chiếc Bentley màu đen đã chờ sẵn từ lâu bên ngoài tòa nhà chính. Vừa bước đến cạnh xe, Eric liền bị mấy con kiến dưới đất thu hút. Cậu hất tay Ôn Ý Nồng ra, ngồi xổm xuống, ánh mắt ngơ ngẩn, lại một lần nữa chìm vào thế giới của riêng mình.
"Eric, mình sắp đi công viên chơi rồi đấy." Ôn Ý Nồng ngồi xổm xuống, nhìn ngang vào mắt Eric, nở nụ cười dịu dàng, "Vẫy tay tạm biệt mấy bạn kiến nào!"
Cậu bé hôm nay hiếm khi ngoan ngoãn, không lên tiếng, nhưng đã giơ bàn tay nhỏ lên, vẫy vẫy về phía mặt đất.
"Giỏi quá!" Nụ cười Ôn Ý Nồng càng thêm rạng rỡ, dắt Eric đi về phía cửa xe.
Hai người vừa định lên xe, lúc này một tràng tiếng bước chân lại vọng từ phía sau, ung dung mà điềm tĩnh, gõ lên nền đá xanh, nghe rõ mồn một. Ôn Ý Nồng theo bản năng quay đầu lại.
Ngược trong ánh nắng buổi xế trưa rạng rỡ mà không gắt, một bóng dáng cao gầy thẳng tắp lọt vào tầm mắt cô. Là Mạc Thiếu Thương.
Không còn là tạo hình âu phục chỉnh tề một mực, trên người anh là một bộ đồ thường ngày tông màu nhạt, chân đi một đôi giày thể thao, mặt giày trắng như tuyết, không vương một hạt bụi.
Ôn Ý Nồng đột nhiên ngẩn ra. Cô đã quen với dáng vẻ comple bảnh bao của người này, đây là lần đầu tiên trông thấy anh trong bộ trang phục thế này. Y phục tông màu nhạt làm dịu đi cảm giác lạnh cứng và sức xâm lấn mà đường nét lai mang lại, tôn cho khí chất cả con người anh thêm sáng sủa, ôn nhuận, điểm thêm vài phần khí chất thiếu niên vừa phô trương vừa phóng khoáng. Thoạt nhìn, như một anh chàng sinh viên trao đổi đẹp trai nhất trường đại học. Đẹp đến lóa mắt.
Ôn Ý Nồng cứ thế đăm đăm ngắm nhìn bóng dáng cao lớn ấy, mãi đến khi anh bước đến gần, đôi mắt xanh đen sâu thẳm không thấy đáy nhìn về phía cô, cô mới sực bừng tỉnh, ánh mắt tụ tiêu trở lại.
Mặt Ôn Ý Nồng hơi nóng, có phần vội vàng chào hỏi: "Mạc tiên sinh."
Cô dừng lại một chút, lại liếc nhìn bộ trang phục khác hẳn ngày thường của anh, không nhịn được hỏi: "Anh cũng định ra ngoài ạ?"
"Chẳng phải định đưa Eric đến công viên rừng sao." Mạc Thiếu Thương nhàn nhạt nói, "Đi thôi."
Nói xong, không đợi Ôn Ý Nồng phản ứng kịp, Mạc Thiếu Thương liền cúi người xuống, động tác nhẹ nhàng mà gọn gàng bế bổng Eric lên, vững vàng đặt cậu vào ghế an toàn ở hàng ghế sau.
Ôn Ý Nồng hơi mở to mắt. Trong tầm mắt, người đàn ông cúi đầu thắt dây an toàn cho cậu bé trong ghế, đường nét gương mặt nghiêng vừa lạnh lùng vừa dịu dàng dưới ánh nắng, không vội không vàng, động tác thuần thục.
"Khoan, khoan đã." Cô khó giấu vẻ ngạc nhiên, ngỡ mình nghe nhầm, lại xác nhận một lần nữa, "Ý anh là, anh sẽ đi cùng chúng tôi ạ?"
Cô cứ tưởng anh bận đến thế, có thể giao toàn quyền chuyện phục hồi của Eric cho cô lại còn ủng hộ, thế đã là quý hiếm lắm rồi, căn bản không có thời gian tham gia những hoạt động vui chơi cùng con trẻ kiểu này.
"Ừm."
Mạc Thiếu Thương đáp một tiếng, thẳng người dậy, đóng chặt cánh cửa xe phía Eric, rồi nhìn về phía Ôn Ý Nồng, nhẹ nhàng nói: "Lên xe đi, mời cô giáo Ôn ngồi cạnh tôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)