"Ôn Ý Nồng toàn thân run lên, quả tim thắt mạnh. Cô quay người, trông thấy Mạc Thiếu Thương chẳng biết tự khi nào đã lặng lẽ hiện ra sau lưng.
Dường như anh vừa xong việc, vẫn khoác chiếc sơ mi trắng thẳng thớm, chỉ là cổ áo đã nới hai khuy, bớt phần cứng nhắc, thêm chút uể oải. Đôi mắt sau cặp kính gọng vàng đang bình thản nhìn cô.
Tim Ôn Ý Nồng đập như trống dồn, ngón tay kẹp chiếc khuyên tai màu bạc bất giác siết lại. Góc kim loại lạnh buốt cấn vào lòng bàn tay, một thoáng nhói đau lại khiến dòng suy nghĩ hỗn loạn của cô bỗng tỉnh táo.
Mạc Thiếu Thương nhận ra vẻ khác lạ trên gương mặt cô, ánh nhìn hạ xuống liếc qua chiếc khuyên tai, rồi lại nâng lên, va vào đôi mắt hoảng hốt của cô.
Ôn Ý Nồng cuống quýt, sợ anh hiểu lầm mình tự tiện lục đồ riêng, gần như buột miệng: "Tôi không cố ý lục đồ của anh đâu. Vừa nãy tôi nghe thấy giọng Silvio, hơi sợ, lúc lùi ra sau mới lỡ tay làm rơi cái hộp này…"
Mạc Thiếu Thương thần sắc vẫn như thường, không lộ chút bất mãn, chỉ nhàn nhạt đáp: "Tôi biết rồi."
Nhưng anh càng bình tĩnh, cô lại càng bất an. Cô kẹp chiếc khuyên tai, cứng đờ đứng nguyên tại chỗ. Trả lại cho anh? Hay hỏi cho rõ? Lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Mạc Thiếu Thương khẽ động người, bước đến chiếc sofa da thật bên góc thư phòng, cúi mình ngồi xuống. Đôi chân dài bắt chéo tự nhiên, thân người hơi ngả ra sau, ánh nhìn vẫn đậu trên cô như một sợi dây ràng buộc vô thanh.
"Cô giáo Ôn không cần câu nệ thế." Anh nói. "Ngồi đi."
Ôn Ý Nồng đành gật đầu, cắn răng bước đến chiếc ghế đơn đối diện, ngồi xuống.
Hai người đối diện nhau, mấy giây không lời. Trong không khí chỉ còn tiếng thở khẽ của cả hai, cùng âm thanh "sột soạt" tựa có tựa không. Ôn Ý Nồng cúi đầu, khẽ cắn môi dưới, trong lòng rối như tơ vò.
Cuối cùng, sự tò mò cùng một thôi thúc khó gọi tên đã chiến thắng nỗi do dự. Cô ngẩng mắt nhìn người đàn ông đối diện, ngập ngừng khẽ mở lời: "Mạc tiên sinh, chiếc khuyên tai này là của anh ạ?"
Vừa nói, cô vừa xòe lòng bàn tay ra. Một vệt sáng bạc nổi bật giữa lòng bàn tay trắng nõn.
Ánh mắt Mạc Thiếu Thương lướt qua chiếc khuyên tai, giọng không chút thay đổi: "Không phải."
Không phải của anh? Ôn Ý Nồng càng bối rối, khẽ chau mày: "Vậy thì…" Tại sao nó lại nằm ở đây, còn được đặt trong một chiếc hộp tinh xảo đến thế?
Như nhìn thấu nỗi nghi hoặc của cô, đôi mắt xanh đen của Mạc Thiếu Thương trầm tĩnh như nước, tựa hồ soi tỏ mọi gợn sóng nơi đáy lòng cô. Anh lại lên tiếng, bình ổn ném ra một sự thật: "Cái này là của cô giáo Ôn đấy."
Ôn Ý Nồng: "…"
Quả nhiên. Cô gần như sững sờ.
Mạc Thiếu Thương thần sắc lười nhác, hờ hững giải thích: "Cái đêm đến quán bar đón, cô để quên nó lại trên xe tôi."
Ôn Ý Nồng chớp mắt, trong đầu nhanh chóng lật lại — đúng rồi, cái đêm rời khỏi quán bar "Phong Hậu", chính Mạc Thiếu Thương đã đích thân đến đón cô về trang viên. Thảo nào từ sau hôm đó chiếc khuyên tai biến mất tăm. Cô vốn tưởng đã đánh rơi ở quán bar hay trên đường, hóa ra bị anh nhặt được.
Vừa vỡ lẽ, một nghi vấn mới lại nổi lên. Ôn Ý Nồng không nhịn được hỏi: "Nhưng mà, anh nhặt được khuyên tai của tôi, sao lại không nói cho tôi biết ạ?" Nếu không nhờ chuyện ngoài ý muốn hôm nay, có lẽ cô chẳng bao giờ biết nó ở chỗ anh.
Mạc Thiếu Thương giọng uể oải: "Lời giả và lời thật, cô muốn nghe loại nào."
Ôn Ý Nồng bị câu hỏi đường đột này chặn họng, nhất thời ngơ ngác. Đây là logic kỳ quặc gì vậy? Chẳng qua là trả lại đồ thất lạc, cũng cần phân thật giả sao? Cô nghẹn hai giây mới nặn ra một câu: "Khác nhau thế nào ạ?"
Mạc Thiếu Thương thong thả nhìn cô: "Sau khi nhặt được khuyên tai, tôi cứ mãi chưa tìm được cơ hội thích hợp để trả lại cho cô." Anh dừng một nhịp: "Đây là lời giả."
Ôn Ý Nồng tò mò: "Vậy còn lời thật?"
Mạc Thiếu Thương: "Chiếc khuyên tai này, ngay từ đầu tôi đã không định trả lại cho cô."
Ngay từ đầu tôi đã không định trả lại cho cô.
Khoảnh khắc lời ấy buông xuống, tim Ôn Ý Nồng đột nhiên hẫng đi mấy nhịp, hai lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi li ti. Thư phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ có ngọn đèn tường tỏa quầng sáng mờ, kéo dài bóng dáng hai người trên thảm.
Phải một lúc lâu, Ôn Ý Nồng mới tìm lại được giọng nói của mình, nhẹ bẫng như làn gió đêm, gần như không nghe thấy: "Tại sao ạ?"
Mạc Thiếu Thương nhìn cô, ánh mắt trầm uất sâu thẳm hun hút: "Không muốn."
Không muốn? Đây là lý do gì chứ. Ráng hồng bất giác leo lên đôi gò má Ôn Ý Nồng, cô rủ mắt xuống, đầu tim cứ từng cơn thắt lại.
Suy nghĩ vài giây, cô lén thở sâu, đặt chiếc khuyên tai trở lại chiếc hộp gỗ màu đen: "Đã vậy thì, nếu Mạc tiên sinh thích, cứ coi như tôi tặng anh."
Mạc Thiếu Thương khẽ nhướng mày, đôi mắt sau tròng kính lướt qua một tia lưu quang khó nhận ra: "Cô giáo Ôn với chủ thuê nào cũng hào phóng thế à."
Mặt Ôn Ý Nồng chẳng vì cớ gì lại đỏ thêm, như quả anh đào chín mọng: "Vốn dĩ cũng chỉ là một món đồ chơi nhỏ, chẳng đáng gì cả."
"Cảm ơn." Anh đáp, nhận lấy một cách hợp tình hợp lý.
"…Không có gì." Ôn Ý Nồng lắp bắp, đầu óc rối tinh rối mù.
Không dám nghĩ ngợi sâu thêm, cô đặt chiếc hộp gỗ xuống, cầm lấy tài liệu giảng dạy trên bàn, điều chỉnh bản thân trở lại trạng thái làm việc. Đưa cho Mạc Thiếu Thương tập tài liệu về "cách nâng cao tính chủ động giao tiếp xã hội cho trẻ tự kỷ thông qua trò chơi có cấu trúc", cô cong khóe mắt, nở nụ cười chuyên nghiệp ngọt ngào: "Chúng ta bắt đầu buổi học nhé."
Khóe môi Mạc Thiếu Thương khẽ cong lên một cái gần như không nhận ra, rất nhạt nhưng đầy ẩn ý: "Được."
*
Mấy ngày sau đó, cuộc sống trong trang viên dường như vẫn như cũ. Ánh ban mai vẫn đến đúng giờ, cô vẫn dạy Eric các buổi huấn luyện phục hồi chức năng, dẫn cậu bé chơi đùa, ăn uống, đi dạo. Chú Hành vẫn chu đáo tỉ mỉ, những người còn lại cũng vẫn lặng lẽ siêng năng.
Điểm khác biệt duy nhất là Ôn Ý Nồng không gặp lại Mạc Thiếu Thương nữa. Liền mấy ngày không thấy bóng dáng chủ thuê, cô không khỏi thấy lạ. Ban đầu cứ nghĩ anh chỉ bận việc, đi sớm về khuya. Nhưng liên tục năm ngày không một lần chạm mặt, đến cả tiếng động cơ xe cũng chẳng nghe thấy, khiến lòng cô dấy lên một cảm giác khác lạ.
Trạng thái này kéo dài đến thứ Bảy. Sáng hôm ấy, Ôn Ý Nồng đang cùng Eric chơi cầu trượt trong vườn. Nhìn ô cửa sổ khép kín của phòng ngủ chính tầng ba, cô rốt cuộc không nhịn được, làm bộ vô tình hỏi: "Chú Hành, dạo này hình như cháu không thấy Mạc tiên sinh, anh ấy đi công tác rồi ạ?"
Ánh mắt từ ái của chú Hành dõi theo Eric: "Tiên sinh đi châu Âu rồi, xử lý một số việc."
Ôn Ý Nồng theo bản năng hỏi tiếp: "Khi nào anh ấy về ạ?"
Chú Hành lắc đầu: "Không rõ."
Ôn Ý Nồng rủ rèm mi. Đương nhiên cô biết Mạc Thiếu Thương rất bận rộn — anh sở hữu khối tài sản và địa vị mà người thường khó tưởng tượng, trách nhiệm trên vai tự nhiên nặng nề hơn người gấp bội. Nhưng chẳng hiểu vì sao, sau khi biết anh đang ở cách xa vạn dặm, lại còn chưa rõ ngày về, tâm trạng cô không kìm được chìm vào một nỗi thấp thỏm khó hiểu, không sao gọi tên.
Tuy không rõ thứ cảm xúc kỳ lạ ấy từ đâu ra, Ôn Ý Nồng linh cảm chẳng lành. Bởi vậy, cô càng chuyên tâm dốc sức vào việc can thiệp phục hồi cho Eric, dùng sự bận rộn lấp đầy mọi khoảng thời gian, không nghĩ đến những điều không nên nghĩ.
Thoáng cái đã đến chiều cuối tuần — khung giờ nghỉ ngơi cố định của Ôn Ý Nồng, Eric sẽ được dì giúp việc và chú Hành chăm sóc. Ăn trưa xong, cô chào chú Hành, báo rằng buổi chiều có việc ra ngoài.
"Được ạ." Chú Hành nụ cười ôn hòa, "Phiền cô giáo Ôn cho tôi biết điểm đến và giờ xuất phát, để tôi sắp xếp xe riêng cho cô."
"Lần này không cần đâu ạ." Ôn Ý Nồng vội xua tay từ chối, tươi cười, "Cháu chỉ về nhà một chuyến thôi, chắc ăn tối xong sẽ về. Cũng không muộn lắm, cháu tự bắt xe hoặc đi tàu điện ngầm đều tiện, không cần xe riêng đưa đón ạ."
Thế nhưng chú Hành rất kiên quyết, nụ cười vẫn treo trên mặt, giọng cung kính mà không cho phép phản bác: "Xin lỗi, cô giáo Ôn. Tiên sinh đã dặn dò, trong thời gian cô ở trang viên, mỗi khi ra ngoài đều phải do xe riêng đưa đón, để đảm bảo an toàn và thuận tiện cho cô. Đây là việc tiên sinh đã căn dặn, chúng tôi không có quyền thay đổi."
"…"
Nhìn vẻ mặt không cho phép thương lượng ấy, Ôn Ý Nồng thừa hiểu nói thêm cũng vô ích, đành bất đắc dĩ nhận lời: "…Vậy thôi được, phiền chú vậy."
Hơn một giờ chiều, thay một bộ váy dài dệt kim thoải mái cùng áo khoác, Ôn Ý Nồng xách túi xuống lầu. Chiếc Rolls-Royce màu đen đã lặng lẽ chờ sẵn trước cửa tòa nhà chính. Cô ngồi vào hàng ghế sau, mặc chiếc xe êm ru rời trang viên, tiến về trung tâm thành phố.
*
Thoáng một cái, Ôn Ý Nồng nhận việc ở trang viên nhà họ Mạc đã hơn ba tuần. Bao ngày không về nhà, vừa bước vào cửa, một bóng dáng trắng muốt tròn vo lông xù đã "meo meo" kêu lên lao tới, âu yếm cọ vào mắt cá chân cô.
"Đào Tử!" Ôn Ý Nồng mềm cả tim, tâm trạng buồn bực mấy ngày qua thoáng chốc tan biến. Cô cúi người bế chú mèo mập nặng trịch vào lòng, gãi cằm nó. Đào Tử khoái chí, lim dim mắt, trong cổ họng phát ra tiếng gừ gừ hạnh phúc.
Trong bếp vọng ra tiếng động khe khẽ, một bóng dáng quen thuộc đang bận rộn trước bàn bếp, là mẹ Thẩm Ngọc Lan.
"Mẹ." Ôn Ý Nồng gọi một tiếng ngọt ngào.
Nghe thấy giọng con gái, Thẩm Ngọc Lan quay đầu, lập tức nở nụ cười vừa kinh ngạc vừa vui mừng, cởi tạp dề, vội vàng bước ra đón. Đôi mắt rảo một vòng quan sát kỹ con gái, bà hân hoan: "Ừm, xem ra cuộc sống ở nhà chủ thuê cũng tốt đấy, không gầy đi, gương mặt trông như còn đầy đặn hơn chút, sắc mặt cũng hồng hào." Vừa nói, bà vừa véo gò má con.
Ôn Ý Nồng thả Đào Tử ra, nghiêng đầu rúc vào lòng mẹ như hồi còn bé: "Mẹ, lâu lắm không gặp, con nhớ bố mẹ muốn chết đi được."
Thẩm Ngọc Lan bị con gái chọc cho bật cười, khẽ vỗ lưng cô, trêu: "Nhớ mẹ với bố thế cơ à, sao chẳng thấy con gọi điện video chăm chỉ gì cho cam? Lần nào bố mẹ gọi sang, chưa nói được mấy câu con đã bảo bận rồi."
"Ấy là tại bình thường con bận thật mà." Ôn Ý Nồng ngẩng đầu khỏi lòng mẹ, trợn to mắt, hơi ấm ức biện hộ, "Mỗi ngày ngoài việc dạy bé, con còn phải dạy cả phụ huynh của bé nữa. Vất vả lắm đấy."
"Phải phải phải, cục cưng của mẹ vất vả nhất." Thẩm Ngọc Lan nắm tay cô kéo về phía bếp, "Nào, đi rửa tay đi, mẹ rửa cho con dâu tây với cherry mà con thích ăn nhất rồi đấy."
Người ta vẫn bảo ổ vàng ổ bạc cũng không bằng ổ chó nhà mình. Trang viên nhà họ Mạc tuy bề thế xa hoa, nhưng dẫu sao cũng là nhà người khác, đâu đâu cũng toát ra cảm giác xa cách cùng những quy tắc vô hình, làm sao ấm áp bằng nhà mình. Rửa tay xong, Ôn Ý Nồng chẳng giữ hình tượng gì mà nằm ngửa ra sofa, nhặt quả dâu tây mẹ rửa sẵn bỏ vào miệng, vị ngọt thanh bùng nổ.
Ăn được một lúc, cô nhìn ngó quanh, ngờ vực hỏi: "Ơ mẹ, bố con đâu rồi? Hôm nay cuối tuần, ông lại đi cơ quan tăng ca à?"
"Không có." Thẩm Ngọc Lan bưng đĩa trái cây đi tới, đặt lên bàn trà, "Con chẳng phải thích ăn cá sao. Mẹ sai bố con ra chợ hải sản rồi, tối nay nhà mình ăn lẩu cá, bồi bổ cho con một bữa."
"Hay quá!" Ôn Ý Nồng vui vẻ đáp.
Hai mẹ con tâm sự một lúc, hơn ba giờ chiều, Thẩm Ngọc Lan muốn ra siêu thị lớn gần đó mua thêm đồ ăn kèm lẩu và bánh kẹo, Ôn Ý Nồng vui vẻ đi cùng. Siêu thị cuối tuần đông nghịt người, tràn đầy hơi thở náo nhiệt của cuộc sống thường nhật. Giữa khung cảnh dân dã ấy, Ôn Ý Nồng thoáng nảy ra ảo giác, tựa hồ cuộc sống biệt lập trong trang viên nhà họ Mạc chỉ là một giấc mộng không thật.
Đang cùng mẹ thong dong dạo quanh khu rau củ, bỗng một giọng nam vang lên bên tai cô, dò hỏi: "Xin chào? Cho hỏi có phải… cô Ôn Ý Nồng không ạ?"
Ôn Ý Nồng quay đầu lại. Chàng trai vừa lên tiếng dáng cao lớn vạm vỡ, tóc ngắn màu đen hơi xoăn, ngũ quan sâu sắc nổi khối, đôi mắt màu nâu nhạt, gương mặt điển trai chuẩn kiểu người Mỹ Latinh, đang tươi cười rạng rỡ nhìn cô, ánh mắt lấp lánh vui sướng cùng một thoáng không chắc chắn.
Gương mặt này… trông quen quen. Ôn Ý Nồng nhanh chóng lục lại trí nhớ, rồi nhớ ra: trước đây cô từng theo Mạc Thiếu Thương đến hội sở Khung Đỉnh dự tiệc, đây là người bạn Pháp cô quen trong bữa tiệc ấy.
"Anh Sebastian?" Ôn Ý Nồng cũng kinh ngạc trợn tròn mắt.
"Vâng, là tôi đây!" Sebastian thấy cô nhận ra mình, vẻ mặt càng hớn hở, đôi mắt nâu nhạt long lanh như chứa đầy sao: "Không ngờ cô Ôn vẫn còn nhớ tôi, tôi thật sự vui quá." Cậu dừng lại, liếc nhìn xe đẩy hàng, hỏi: "Cô Ôn cũng đến mua đồ ạ?"
"Vâng." Ôn Ý Nồng cong môi cười, thái độ thân thiện, "Tôi đi mua rau cùng mẹ." Cô chỉ tay sang bên cạnh.
Đúng lúc này, Thẩm Ngọc Lan cũng để ý đến cậu trai ngoại quốc, bước tới, khẽ hỏi Ôn Ý Nồng: "Nồng Nồng, đây là bạn con à?"
"Ồ mẹ, để con giới thiệu cho mẹ." Ôn Ý Nồng kéo mẹ lại, tươi cười, "Đây là Sebastian, là người bạn Pháp con quen trong một sự kiện trước đây." Giới thiệu xong, cô quay sang Sebastian: "Đây là mẹ tôi."
Lời vừa dứt, Sebastian như vừa xúc động vừa bối rối, vội đưa tay phải ra, theo đúng nghi thức người Trung Quốc mà chào hỏi Thẩm Ngọc Lan, cung kính lại nhiệt tình: "Cháu chào bác ạ, cháu là Sebastian, rất vui được làm quen với bác. Trông bác trẻ thật đấy, đứng cạnh cô Ôn cứ như hai chị em vậy."
Thẩm Ngọc Lan hơi ngơ ngác, nhưng vẫn hiền hòa mỉm cười, bắt tay cậu: "Chào cháu, chào cháu."
Sebastian vốn đã có thiện cảm với Ôn Ý Nồng, lúc này gặp lại đương nhiên không bỏ lỡ cơ hội kéo gần khoảng cách. Cậu nhân đà đề nghị, giọng chân thành lộ ra vài phần cầu cứu: "Bác ơi, cháu cũng muốn mua chút rau, nhưng cháu không giỏi chọn lựa lắm. Trông bác là biết kinh nghiệm dày dặn, bác giúp cháu tham khảo một chút được không ạ?"
Lời này khiến Thẩm Ngọc Lan khẽ bật cười: "Cậu trai nước ngoài mà miệng cũng ngọt ghê. Được thôi, dù sao mẹ con bác cũng đang đi dạo, bác chỉ cho cháu cách chọn rau, đảm bảo cháu mua được đồ tươi ngon nhất."
"Cảm ơn bác!"
Ôn Ý Nồng: "…"
Nhìn hai người đã đồng thuận, Ôn Ý Nồng dở khóc dở cười, chỉ đành bị động gia nhập "tổ hội bạn đi chợ" tạm thời này. Gen người Latinh trời sinh nhiệt tình, Sebastian lại hài hước khéo nói, dọc đường không ngừng thỉnh giáo Thẩm Ngọc Lan về tên gọi, cách chế biến các loại rau, lại kể không ít chuyện thú vị của cậu ở Trung Quốc, dỗ cho bà cười tít cả mắt. Ôn Ý Nồng vốn thấy đi siêu thị cùng một người bạn mới quen có gì kỳ kỳ, nhưng thấy mẹ vui, Sebastian lại chân thành lễ phép, cô cũng dần thả lỏng, lặng lẽ đi cùng chọn đồ.
Ra khỏi siêu thị thì đã gần năm giờ chiều, trời dần ngả tối. Thấy hai mẹ con mua nhiều đồ, Sebastian lập tức thể hiện phong độ quân tử, đỡ lấy mấy túi to, một mực đòi đưa về. Ôn Ý Nồng từ chối không được, đồ lại không ít, đành biết ơn nhận lời. Dọc đường trò chuyện rôm rả, chẳng mấy chốc đã đến gần khu chung cư.
Thấy sắp đến cổng, Ôn Ý Nồng dừng bước, chân thành nói: "Thôi được rồi, anh đưa hai mẹ con tôi đến đây thôi nhé. Phiền anh quá đi mất, cảm ơn anh!"
"Chuyện nhỏ thôi mà, cô Ôn đừng khách sáo thế." Sebastian nụ cười sảng khoái, hàm răng trắng bóng đặc biệt bắt mắt. Cậu nghĩ ngợi, lại mở lời, ánh mắt mang theo chờ mong: "Thật sự không cần cháu xách lên tận nhà ạ? Cháu có thể đưa đến tận cửa."
"Không cần đâu." Ôn Ý Nồng xua tay, cười, "Chúng tôi đi thang máy, rất tiện. Hôm nay đã làm phiền anh quá nhiều rồi."
"Vậy được ạ." Trong mắt Sebastian thoáng qua một tia thất vọng, nhưng rất nhanh lại nở nụ cười, "Vậy cô Ôn, bác ơi, tạm biệt ạ! Mong lần sau vẫn còn cơ hội gặp lại."
"Tạm biệt nhé, cảm ơn cháu nha cu Sebastian." Thẩm Ngọc Lan cũng cười chào tạm biệt.
Cảm ơn xong, Ôn Ý Nồng đón lấy mấy túi nilon từ tay Sebastian, cùng mẹ bước về phía cổng khu chung cư. Mặt trời ngả về tây, chân trời trải đầy ráng chiều rực rỡ.
Lúc này, Thẩm Ngọc Lan ngó theo hướng Sebastian đã rời đi, rồi ghé sát con gái, hạ giọng: "Nồng Nồng, con thấy cậu trai nước ngoài vừa nãy thế nào?"
"Sebastian á?" Ôn Ý Nồng đang mải mong đến nồi lẩu cá tối nay, tiện miệng đáp, "Cũng tốt mà mẹ."
"Mẹ cũng thấy cậu ta được đấy. Tuy là người nước ngoài, nhưng con xem, cậu ta thích văn hóa Trung Quốc, tiếng Trung cũng nói ra trò, nghe bảo công việc cũng tốt. Tính tình nhiệt tình, vui vẻ, hoạt bát, trông cũng vạm vỡ chắc khỏe…" Thẩm Ngọc Lan dừng lại, giọng thêm vài phần buôn chuyện, "Có phải cậu ta để ý đến con không đấy?"
"Mẹ." Ôn Ý Nồng buồn cười, ngắt ngang dòng tưởng tượng của mẹ, "Mẹ nghĩ đến đâu rồi đấy, đừng có nói linh tinh."
Nhìn vẻ mặt hết nói nổi của con gái, Thẩm Ngọc Lan hắng giọng: "Ừ, được, mẹ không nói bậy nữa. Nhưng mà này, thêm một người bạn là thêm một con đường, người trẻ tiếp xúc nhiều một chút, dù sao cũng tốt thôi mà…"
Vừa ăn lẩu cá, vừa nghe bố mẹ cằn nhằn đủ chuyện, Ôn Ý Nồng vui vẻ lại mãn nguyện, cả thân lẫn tâm đều được chữa lành. Ăn tối xong, cô xem ti vi với bố mẹ một lúc, gần chín giờ mới quyến luyến ra về, lên chiếc xe riêng chờ sẵn bên ngoài, trở về trang viên nhà họ Mạc.
Trang viên trong màn đêm chìm vào một vùng tối đen tĩnh mịch. Nhìn từ xa, chỉ có tòa nhà chính lác đác sáng vài ngọn đèn, như đôi mắt con quái thú khổng lồ lặng lẽ mở ra giữa bóng tối điệp trùng của núi non. Gió thu lướt qua ngọn cây, kéo theo từng tràng xào xạc ai oán, cuốn mấy chiếc lá khô xoay tròn rồi rơi. Mưa đêm sắp đến, không khí lan tràn một thứ tĩnh lặng ẩm ướt và ngột ngạt.
Chiếc Rolls-Royce tiến vào cổng trang viên, dừng lại êm ru. "Phiền anh rồi." Cảm ơn Trần Kính xong, Ôn Ý Nồng đẩy cửa xuống xe. Trang viên ban đêm còn trống trải tĩnh mịch hơn ban ngày, chỉ có tiếng đế giày gõ trên bậc đá.
Cô định về phòng ngủ tầng ba, nhưng đi đến chân cầu thang thì bị một giọng nói gọi lại. "Cô giáo Ôn."
Ôn Ý Nồng dừng bước, quay đầu. Thấy là Lâm Khác. Anh comple chỉnh tề, chẳng biết từ đâu bước ra, trên gương mặt điển trai treo một ý cười xa cách.
"Có chuyện gì vậy trợ lý Lâm?" Ôn Ý Nồng nở nụ cười, hỏi.
Lâm Khác khẽ rủ mắt, giọng tự nhiên: "Cô giáo Ôn, tiên sinh đã đợi cô một lúc rồi đấy."
Ơ? Ôn Ý Nồng đôi mắt mở to thêm vài phần, trong lòng dâng lên một thoáng vui mừng mà ngay cả bản thân cũng chưa kịp nhận ra, buột miệng: "Mạc tiên sinh về rồi ạ?"
"Vâng." Lâm Khác gật đầu.
"Vậy giờ anh ấy đang ở đâu?" Ôn Ý Nồng hỏi.
Lâm Khác đáp: "Hầm rượu."
Hầm rượu? Đó là nơi nào vậy? Ôn Ý Nồng lộ vẻ ngơ ngác.
"Mời cô đi theo tôi." Lâm Khác làm một động tác dẫn đường văn nhã, rồi quay người đi trước. Ôn Ý Nồng tuy nghi hoặc nhưng không tiện hỏi nhiều, lặng lẽ bước theo. Lâm Khác không lên lầu, mà băng qua một hành lang vòng ở tầng một nơi cô rất ít khi đặt chân tới, đến trước một cánh cửa lớn kín đáo rồi đẩy ra. Bên trong là một cầu thang xoắn ốc kéo dài xuống, trải thảm màu sẫm, ánh sáng mờ tối.
"Tiên sinh đang ở bên trong." Lâm Khác dừng bước ngay lối vào, mỉm cười, "Cô giáo Ôn cứ tự đi vào là được." Nói xong, không đợi cô đáp lời, anh như bị một nỗi kiêng dè mãnh liệt nào đó bủa vây, rủ mắt xuống, lặng lẽ quay người rời đi.
Nhìn bóng lưng trợ lý Lâm khuất dần, Ôn Ý Nồng vừa khó hiểu vừa bối rối, ngần ngại không dám bước lên. Nơi này tuy cũng là một phần của trang viên, nhưng trước đây cô chưa từng đến… Hơn nữa lối đi sâu hun hút, thoạt nhìn không thấy điểm cuối. Tại sao chủ thuê lại muốn đợi cô ở đây?
…Thôi vậy, nghĩ nhiều cũng vô ích. Cứ đi gặp đã. Biết đâu anh có việc gì gấp muốn nói, có khi còn liên quan đến Eric… Nghĩ tới nghĩ lui mấy giây, cô cuối cùng vẫn phồng má thở ra một hơi, trấn định tinh thần, bước xuống cầu thang.
Men theo cầu thang xoắn ốc đi xuống, nhìn rõ quang cảnh tầng hầm, cô bỗng giật mình. Đến trang viên lâu đến vậy, cô chưa từng biết dưới lòng tòa kiến trúc chính này lại ẩn giấu một hầm rượu lớn đến thế.
Hầm rượu rộng đến mức nhìn một cái như chẳng thấy điểm cuối. Những giá rượu gỗ màu sẫm cao lớn xếp ngay ngắn, dày đặc mà hùng vĩ, bày vô số loại rượu ánh quang sắc trầm dưới ánh đèn mờ. Không khí nồng đượm hương thùng gỗ sồi và rượu vang ủ lâu năm, chỉ hít vài hơi cũng khiến người ta chuếnh choáng. Ở nơi sâu nhất có một cánh cửa gỗ thịt khép hờ.
Ôn Ý Nồng len lỏi trên lối đi hẹp giữa các giá rượu. Càng vào trong, hương rượu càng nồng, hun cho đầu óc cô váng vất. Lâm Khác nói Mạc Thiếu Thương đang đợi ở đây, nhưng anh đâu? Ánh mắt cô bất giác đổ về cánh cửa kia. Chẳng lẽ ở trong đó? Cô hít sâu một hơi, bước tới khẽ đẩy cửa, bước vào.
Đây là một căn phòng phong cách hoàn toàn khác biệt với hầm rượu, giống một phòng vẽ. Ánh đèn còn mờ tối hơn, chỉ tụ nơi chính giữa, soi một chiếc giá vẽ khổng lồ kẹp tờ giấy khổ lớn — trên đó là những đường nét trừu tượng, méo mó, hỗn loạn, màu sắc u ám, toát ra khí tức vừa ngột ngạt vừa cuồng loạn. Không khí ngoài hương rượu còn lẫn mùi dầu thông và sơn vẽ. Màu trên bảng pha chưa khô hẳn, vài cây cọ đặt tùy tiện một bên, rõ ràng người vẽ vừa rời đi chưa lâu. Hoặc… vẫn chưa rời đi.
"Mạc tiên sinh?" Ôn Ý Nồng thử khẽ gọi một tiếng, giọng vang lên trong căn phòng trống trải. Lời vừa dứt, một mảng tĩnh lặng. Chẳng bao lâu, trong tĩnh lặng lại vọng tới một tiếng thở dài cực khẽ, mơ hồ khó nghe, dường như phát ra từ vùng bóng tối nơi sâu nhất.
Ôn Ý Nồng hơi giật mình, theo bản năng quay đầu. Một bóng dáng cao lớn thong thả từ vùng tối đen ấy bước ra. Người đàn ông mặc sơ mi đen, cổ áo hé mở, hình xăm con rắn đen trên cơ ngực tựa ẩn tựa hiện, mấy lọn tóc trước trán rối nhẹ che bớt đôi mày mắt lạnh lùng, tay cầm ly rượu đỏ sẫm. Đôi mắt xanh đen chằm chằm nhìn cô, cả con người mang một vẻ đẹp vừa tàn tạ vừa u ám, như một tác phẩm nghệ thuật sắp vỡ tan, nguy hiểm đến cùng cực.
"…"
Nhận ra là Mạc Thiếu Thương, Ôn Ý Nồng nuốt khan, gắng gượng trấn định, khẽ gọi: "Mạc tiên sinh."
Mạc Thiếu Thương nhìn cô, không lên tiếng. Anh sải đôi chân dài, từng bước tiến lại gần. Rồi, khi chỉ còn cách cô nửa bước, anh dừng lại, cúi người ghé sát, hương rượu nồng đượm cùng hơi thở mát lạnh phả lên chóp mũi hơi ửng đỏ của cô.
"Tiểu Ôn cô giáo."
Anh gọi cô bằng cái danh xưng như thế, giọng nhẹ nhàng, dịu dàng quấn quýt, như mang theo vài phần men say chuếnh choáng, đang thì thầm: "Cô đẹp đẽ, lương thiện, rạng rỡ, dịu dàng, lại xuất chúng trong lĩnh vực chuyên môn, hoàn mỹ đến mức khiến người ta phải kinh ngạc."
"Nhưng mà, cô giáo Ôn hoàn mỹ như thế, tại sao cứ thích làm tôi phải nhọc lòng vậy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

