Tống Chính Quan vung tay, gõ những nhịp điệu có chủ đích lên bề mặt bức tường cứng ngắc. Gõ một hồi, lại ngưng thần lắng nghe một chập.
Ngô Minh đứng phía sau bắt đầu run lên bần bật: "Đại sư, chuyện này... bức tường này có ma sao?" Lão Lý cũng cấm khẩu không dám ho hoe một lời. Nếu thực sự có thứ dơ bẩn cư ngụ trong bức vách này, ai còn dám kê cao gối mà ngủ nữa?
"Sư phụ, tình hình thế nào rồi?" Tiểu Đông hạ giọng thì thầm.
"Một bức tường ngăn, xé đôi ranh giới âm dương. Ngươi còn uẩn khúc gì chưa thể buông bỏ ở cõi trần? Cớ sao không hiển linh mà bày tỏ cõi lòng."
Tống Chính Quan đối mặt với bức tường vô hồn, buông những lời chất vấn đanh thép. Đám người đứng sau lưng anh lạnh toát cả sống lưng. Tiểu Đông thì vững vàng hơn, trong sự căng thẳng tột độ còn ánh lên chút hưng phấn. Sự hiện diện của sư phụ như một bảo chứng thép, trên đời này dường như không có oán nghiệp nào làm khó được anh. Nhưng hai người đàn ông kia thì không trụ nổi nữa. Ngô Minh và Lão Lý rúc vào nhau, cấu chặt lấy cánh tay đối phương, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
Tống Chính Quan đứng bất động chờ đợi lời hồi đáp. Tiếng nỉ non thút thít bỗng im bặt. Đợi mãi một lúc lâu, khi mọi người tưởng chừng như không khí đang đông đặc lại, một thanh âm âm u, lạnh lẽo, cất lên từ sâu thẳm viên gạch: "Ta muốn gặp con ta."
"Vậy ngươi cứ bước ra đây mà gặp." Giọng Tống Chính Quan chợt mềm mỏng lại.
Ngô Minh không chịu nổi áp lực, hét lên: "Đừng! Xin đừng để cô ta chui ra..." Lão Lý vội vàng bịt chặt miệng thằng hàng xóm, rít qua kẽ răng: "Im mồm! Đừng để nó phát hiện ra chúng ta!"
"Ngươi mang theo tâm nguyện gì chưa dứt, cứ nói, ta sẽ siêu độ cho ngươi."
Giọng nói kỳ dị kia lại chìm vào khoảng không tĩnh mịch một lúc lâu, rồi mới não nề cất tiếng: "Ta không thoát ra được. Bằng mọi giá cũng không thể chui ra được, ta bị giam cầm ở đây rồi." Cùng với lời than oán, tiếng khóc lại cất lên, thê lương và gào thét dữ dội hơn.
Ngô Minh và Lão Lý tê rần da đầu, vội vàng rụt cổ lẩn ra sau lưng Tiểu Đông. Tiểu Đông quay đầu nhìn, Lão Lý làm động tác chắp tay bái lạy: "Tiểu sư phụ, cô là cao đồ của đại sư, ắt hẳn pháp lực cũng thâm hậu, trăm sự nhờ cô che chở cho."
Tiểu Đông chẳng hề run sợ, bởi cô biết sư phụ luôn sừng sững ở đó. Trong mắt cô, anh là bức tường thành không thể công phá trước mọi thế lực linh dị.
"Ta không thoát ra được. Cứu ta, giúp ta với... A! Đừng đánh nữa!" Tà vật ẩn trong tường bất ngờ ré lên một tiếng gào xé nát tâm can. m thanh sắc lẹm mang theo oán khí ngút ngàn đập thẳng vào não bộ, khiến Ngô Minh và Lão Lý trợn trắng mắt, ngã lăn ra đất ngất xỉu. Ngay cả Tiểu Đông cũng lảo đảo, hai chân đứng không vững.
Tống Chính Quan bùng nổ chính khí, quát lớn: "Im ngay! Không được làm hại người vô tội! Đừng tự chuốc thêm nghiệt ngã cho nghiệp chướng của mình!"
"Ta không mang tội! Ta không có tội!!! Bọn người các ngươi nói láo, tất cả các người đều đổ oan cho ta!" Thanh âm của nữ nhân càng lúc càng đâm thủng màng nhĩ, chói gắt đến mức Tiểu Đông cũng đổ gục xuống sàn, lịm đi.
Ngay khoảnh khắc Tống Chính Quan định rút bùa vàng yểm thẳng lên bức tường để phong ấn tà vật, một chuỗi ảo cảnh đẫm máu đột ngột xé toạc võng mạc, ập vào tâm trí anh.
Trong ảo cảnh, một người phụ nữ trẻ tuổi đang bị một gã đàn ông nắm tóc lôi xềnh xệch, giáng những đòn thù không thương tiếc. Đôi mắt gã đàn ông vằn lên những tia máu đỏ ngầu, sặc mùi rượu ủ. Bàn tay gã như những thanh sắt nguội, liên hoàn tát, đấm, giáng xuống đầu, xuống mặt người phụ nữ yếu ớt. Trạc như loài dã thú mất trí, gã vừa ra đòn vừa rống lên: "Con tiện nhân này, cho mày chạy, cho mày trốn này! Mày giỏi thì chạy nữa đi! Chạy nữa đi! Con cái mày vứt xó! Mày rửng mỡ ra ngoài đú đởn với trai lạ, bố chồng chết mày cũng ngó lơ! Tao đánh cho mày chết cái thói lăng loàn!..."
Mũi người phụ nữ ứa máu tươi, khóe miệng rách toạc rỉ máu. Dưới cơn mưa đòn thù như bão táp, tâm trí cô đã lả đi. Không còn sức để phản kháng, cô chỉ biết co rúm người, dùng hai cánh tay yếu ớt ôm chặt lấy đầu, yếu ớt thanh minh: "Anh đánh tôi... lúc nào anh cũng nốc rượu cho say rồi lôi tôi ra đánh, tôi không còn con đường nào khác mới phải trốn chạy! Bố chồng bạo bệnh qua đời, tôi làm sao mà biết được..."
"Không biết, tao cho mày cái thói không biết này! Tao đánh chết cái loại con dâu bất hiếu nhà mày! ... Chê tao đánh mày à! Mày là cái thứ hàng hóa tao bỏ ra năm vạn tệ tiền sính lễ mua về cơ mà! Cưới vợ cũng như tậu ngựa, tao cưỡi tao đánh là quyền của tao! ... Tao đánh mày, là vì mày sống lỗi! ... Cơm nước mày cũng không thèm lo cho đàng hoàng, đến đĩa thịt mày cũng tiếc không dám xào! ... Tiền học phí của con mày cũng giấu nhẹm đi! Mày còn dám lén lút tuồn tiền về bòn mót cho nhà đẻ! Tao đập chết mày cho rảnh nợ, giữ lại cái loại đàn bà như mày phỏng có tích sự gì..." Thấy đầu cô được che chắn, gã đàn ông điên cuồng vung những cú đá trời giáng vào mạn sườn.
Người phụ nữ vừa lăn lộn né đòn, vừa nghẹn ngào khóc than: "Tiền của anh, anh đem nốc rượu hết sạch! ... Anh đàn đúm bù khú bên ngoài, còn sĩ diện bao bạn bè ăn nhậu... Cả cái nhà này một tay tôi nai lưng ra nuôi dưỡng! Tôi nhịn ăn nhịn mặc... Từng đồng từng cắc tôi vắt kiệt sức lực đều đắp vào cái nhà này, từ lúc đẻ thằng bé ra, ... anh đã lo cho cái nhà này được một bữa nào chưa?! ... Anh mở miệng ra là đòi đớp thịt, nhưng anh có nôn ra được đồng cắc nào cho tôi đi chợ mua thịt không? ... Á! Đừng đánh nữa!"
"Tiền tiền tiền! Lúc nào cũng mở miệng ra là rên rỉ đòi tiền! Con đĩ mẹ mày chỉ biết ngửa tay xin tiền! ... Mày né à, thò mặt ra đây... Mày đẻ con ra thì mày phải è cổ ra mà nuôi! Tiền của ông, mày đừng có hòng mơ tưởng xơ múi được một xu!"
Nhát chém bằng lời nói đẩy người phụ nữ tới giới hạn của sự phẫn uất. Cô vùng lên phản kháng, quơ lấy mọi đồ vật quanh mình ném thẳng vào gã ác thú: "Dựa vào cái lý lẽ gì mà đàn bà phải nai lưng ra gánh vác cả gia đình! Ngần ấy năm làm vợ, anh đã cho tôi được cái gì! Tôi mua cho mẹ đẻ cái áo len lúc về thăm nhà, anh cũng lôi tôi ra đánh đập dã man! Đó là tiền... là tiền mồ hôi nước mắt do chính tay tôi làm ra!"
Hai chiếc hộp giấy bay trúng mặt khiến gã đàn ông càng thêm điên loạn. Gã lồng lộn lách qua chiếc sô pha, lao vào vồ lấy người vợ: "Tiền của mày cũng là tiền của ông! Mày dám vung tay quá trán xài tiền của tao là mày tội đáng muôn chết! ... Mày bước chân làm dâu nhà này rồi, còn rửng mỡ lo cho nhà ngoại! ... Tao đập chết mày! Quay lại đây! Đứng lại ngay... Mày vác mặt bước ra khỏi cái nhà này thì vĩnh viễn đừng có vác xác về!"
Giữa mớ hỗn độn, người phụ nữ chớp được thời cơ, lao như một mũi tên ra phía cửa sổ. Cô vùng chạy thục mạng, xô sầm vào một người hàng xóm đang hóng chuyện ngoài cửa.
Gã đàn ông trút cơn cuồng nộ lên đứa trẻ: "Thằng ranh con! Khóc lóc cái gì! Nửa đêm nửa hôm không lo ngủ, lòi mặt ra đây làm cái thá gì!"
Tiếng khóc của đứa trẻ rụt lại, run rẩy: "Bố mẹ đừng cãi nhau nữa, bố đừng đánh mẹ nữa..." Lời van xin chưa trọn vẹn, gã đàn ông đã xách cổ đứa bé ném vào nhà, rầm một tiếng đóng sập cửa lại. Đám đông hàng xóm cũng vội vã rụt cổ chốt cửa. Một người đàn ông thở dài thườn thượt: "Bà vợ nhà đó lại bị đánh đến phải bỏ xứ mà đi rồi."
Bánh xe thời gian xoay chuyển, ánh dương của ngày mới bắt đầu ló dạng. Khu tập thể vắng bóng người đi làm. Gã đàn ông say xỉn ngủ li bì đến tận trưa trật. Người vợ vừa đào tẩu đêm qua, nay lại lầm lũi quay về. Sự hiện diện của cô khiến đứa bé đang ôm bụng đói meo, gục đầu lau nước mắt trên sô pha bừng sáng như thấy tia hy vọng. Thằng bé lao vào lòng mẹ: "Mẹ ơi, mẹ về rồi! Con đói quá."
Người phụ nữ ôm chặt con, nước mắt tuôn như suối: "Mẹ về rồi đây, mẹ làm sao có thể bỏ rơi con được. Mẹ sẽ dắt con đi ngay bây giờ, mẹ con mình vĩnh viễn không bao giờ quay lại cái nơi quỷ dữ này nữa! Rời xa con ác quỷ đó!"
Người mẹ vội vã kéo tay con bước đi, nhưng cậu bé khựng lại, níu tay mẹ: "Nhưng còn robot biến hình của con, máy xúc của con, cả sách truyện của con nữa..."
Người phụ nữ sốt ruột khuyên can: "Nhanh chân lên con, sau này mẹ sẽ mua bù cho con đồ mới."
"Không chịu đâu, con thích đồ chơi của con, phải mang đi cơ."
Sự cố chấp trẻ thơ khiến người mẹ đành thỏa hiệp: "Được rồi, để mẹ vào lấy cho con."
Thế nhưng, khoảnh khắc cô vừa rảo bước vào phòng ngủ, gã đàn ông đã lù lù xuất hiện. Cô lùi lại từng bước trong kinh hoàng, còn gã thì nhếch mép, ép tới từng bước: "Sao nào, định bỏ trốn? Lại còn toan tính bắt cóc luôn giọt máu nhà họ Ngô chúng tao? ... Tao cho mày chạy!"
Gã đàn ông vồ lấy cô như một con dã thú khát máu, bàn tay to bè bóp chặt lấy cổ người vợ: "Tao bóp chết mày!" Cơn say vẫn chưa rút cạn khỏi máu, đôi mắt gã long sòng sọc đầy tơ máu, lún sâu vào trạng thái điên loạn mất tính người.
Đứa trẻ chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng, sợ hãi khóc thét lên. Giọng thằng bé run rẩy: "Bố ơi, đừng mà..."
Tiếng khóc của con trai như liều thuốc tăng lực, tiếp thêm sức mạnh phản kháng cho người phụ nữ. Cô dùng cạn sức bình sinh xô văng gã đàn ông, giọng khản đặc uất hận rít lên: "Tránh xa tôi ra, đồ súc sinh! Hạng người như anh không có tư cách làm chồng, không xứng đáng làm cha!"
Gã đàn ông lảo đảo đập lưng vào tường. Gã lắc mạnh đầu cho tỉnh cơn say, rồi trừng trừng đôi mắt nứt toác nhìn vợ: "Mày khai thật cho tao nghe, có phải mày khinh tao không có tiền cung phụng mày, mày khinh tao nghèo hèn phải không!"
"Đúng! Tôi khinh anh là đồ khố rách áo ôm vô dụng!" Người phụ nữ vuốt ve cổ họng bầm tím, cơn đau xé thịt đã cướp đi tàn dư cuối cùng của lý trí. Cô bắt đầu gào thét mất kiểm soát: "Anh không có bản lĩnh nuôi nổi vợ con, thì đừng có rước của nợ vào người! Tôi sẽ mang thằng bé đi, để cho cái nhà này tan nát, cho anh chịu cảnh thê tử ly tán! ... Giờ thì anh toại nguyện rồi đấy, sau này ngày ngày anh cứ nốc rượu cho đẫy vào, say chết lăn lóc bờ bụi cũng chẳng có ma nào thèm rủ lòng thương!"
Những lời lẽ sắc như dao cạo đâm thủng lớp vỏ bọc sĩ diện của gã đàn ông. Gã đánh mất đi lý trí cuối cùng của phần "người", buông một tiếng rống man rợ: "Con đĩ khốn kiếp!" Vừa dứt lời, gã túm lấy tóc vợ, lấy đà đập mạnh đầu cô vào tường xi măng. Một nhát, hai nhát... Bức tường lạnh lẽo nhanh chóng vương những vệt máu tươi đỏ chói. Cơ thể người phụ nữ mềm nhũn như một tàu lá héo, mọi sức lực phản kháng đã bị tước đoạt hoàn toàn.
Giữa lúc đó, gã đàn ông chợt thấy bắp chân nhói đau. Cúi xuống, gã gầm lên: "Thằng ranh con, ăn cây táo rào cây sung, mày dám cắn ông bô mày à! Cút!" Gã tung một cú đá tàn độc, hất văng đứa con nhỏ ruột thịt. Cơ thể bé nhỏ văng đập vào tường, lập tức lịm đi, bất tỉnh nhân sự.
Gã đàn ông như kẻ mộng du, lôi xềnh xệch cơ thể đẫm máu của vợ vứt vào trong phòng ngủ. Đóng sầm cửa lại, gã rít qua kẽ răng: "Chạy đi, chạy nữa đi, ông đập chết mày!"
Thở hồng hộc vài nhịp, gã sực nhớ đến đứa con trai. Nhưng khi quay đầu nhìn lại, đứa bé đã nằm im lìm trên vũng máu, không còn phản ứng. Đến lúc này, gã đàn ông mới hoàn hồn, tỉnh hẳn cơn điên: "Tiểu Bảo! Tiểu Bảo! Con làm sao thế này!"
Phát giác ra bi kịch đã giáng xuống đầu con ruột, gã hoảng loạn cùng cực. Gã bế thốc đứa bé lên, cắm cổ chạy thục mạng ra khỏi nhà, tiện chân móc cánh cửa đóng sầm lại.
Và thế là, người phụ nữ bị khóa chặt trong căn phòng tăm tối. Cô nằm bơ vơ trên mặt sàn lạnh lẽo như băng, hộp sọ bị đập vỡ một vết thương trí mạng, máu tươi rỉ rả tuôn chảy không ngừng...
Một ngày trôi qua, rồi hai ngày cạn kiệt. Gã đàn ông lầm lũi trở về, nhưng đứa con không hề đi cùng gã. Khuôn mặt gã hằm hằm sát khí, giật phăng cánh cửa phòng ngủ. Những lời chửi rủa đã trào lên tận cổ họng, nhưng khi ánh mắt gã chạm tới thân thể nằm sõng soài trên sàn, mọi âm thanh đều nghẹn bặt.
Gã run rẩy, rón rén bước tới lật thi thể người vợ lên. Đôi mắt người chết mở trừng trừng, trân trối nhìn vào khoảng không vô định. Gương mặt tái mét, cứng đờ màu tử thi, một nửa khuôn mặt đã đông cứng trong lớp máu đỏ sẫm khô khốc. Khung cảnh kinh hoàng ấy như một mũi dao xuyên thẳng vào võng mạc, gã thất kinh hồn vía, ngã bệt xuống sàn.
Một lúc lâu sau, gã đàn ông run lẩy bẩy vươn ngón tay, đặt dưới lỗ mũi của vợ.
Chỉ vài giây, gã hoảng hốt há hốc miệng, giật thót tay lại như vừa chạm phải than hồng.
Sự kinh hãi tột độ nuốt chửng linh hồn gã. Kẻ sát nhân lết lùi lại phía sau trong sự tuyệt vọng vô thức. Tay chân nhũn như bùn nhão, chẳng còn sức để đứng dậy, gã đành dùng hai tay cào cấu mặt sàn, bò lê bò càng tẩu thoát khỏi căn phòng nặc mùi tử khí.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



