Tại thiên điện của điện Thanh Minh, Tần Lang vừa thoát khỏi cơn ác mộng.
Hắn giật mình bật dậy, mồ hôi lạnh đầm đìa, rồi chợt nhận ra mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Căn phòng rộng rãi sáng sủa, dưới thân là đệm giường mềm mại, ngay cả quần áo trên người cũng đã được thay bằng một bộ đồ sạch sẽ.
Nơi này là đâu? Chẳng phải hắn đã bị Mục Thời Vân một kiếm xuyên tâm, móc mất ma hạch rồi đẩy xuống vực thẳm rồi sao?
Chưa kịp hồi tưởng xong chuyện cũ, ngoài cửa đã vang lên tiếng bước chân có phần không được nhanh nhẹn cho lắm.
Có người!
Tần Lang nhất thời có chút luống cuống. Theo lý mà nói, hẳn là hắn đã được cứu, mà người cứu lại còn là một tu sĩ. Thậm chí người nọ còn thay cho hắn bộ đồ của tu sĩ nữa.
Không biết có phải do mất máu quá nhiều sau khi bị thương hay không mà ma văn trên người hắn đã bắt đầu lộ rõ, không che giấu nỗi nữa. Thời cuộc đang rối ren, cuộc đại chiến giữa Ma tộc và Tu tiên giới có thể nổ ra bất cứ lúc nào. Nếu để người khác phát hiện ra thân phận Ma tộc, e là hắn sẽ bị đám tu sĩ kia một kiếm đâm chết tại chỗ.
Thay vì để lũ tu sĩ dùng mình tế kiếm, chi bằng hắn ra tay trước chiếm ưu thế. Dù sao nghe tiếng bước chân phù phiếm của người ngoài cửa, chắc cũng chẳng phải cao thủ gì cho cam.
Tần Lang cẩn thận xuống giường, lặng lẽ áp sát mép cửa. Chỉ chờ người kia bước vào, hắn sẽ tấn công bất ngờ, tung đòn chí mạng để mở đường máu thoát thân.
Bên ngoài, Vương Thanh gõ cửa, thấy bên trong không có hồi đáp bèn đẩy cửa bước vào.
Tần Lang chớp thời cơ, đoản kiếm trong tay như tia chớp lao thẳng vào mặt Vương Thanh, nhưng lại khựng lại khi chỉ còn cách cổ đối phương đúng nửa phân.
Người này mắt buộc dải lụa, tóc mây rủ xuống bên sườn, gương mặt thanh tú thoát tục như mỹ nữ. Dưới lớp đạo bào màu trắng trăng, vòng eo thanh mảnh của y thấp thoáng hiện ra.
Nếu hắn nhớ không lầm, người này hắn từng gặp qua! Dù chỉ một lần nhưng ấn tượng cực kỳ sâu sắc!
Kiếp trước, khi hắn giao đấu với Mục Thời Vân, vốn dĩ hắn đã chiếm thượng phong, chỉ một chút nữa thôi là lấy được mạng của hắn ta. Thế nhưng giữa đường bỗng "nhảy" ra một tên mù có kiếm pháp tuyệt đỉnh cứu Mục Thời Vân đi mất.
Tuy là kẻ mù lòa, nhưng dung mạo lại cực đẹp, đẹp hơn tất cả những nữ nhân của Nhân tộc hay Ma tộc mà hắn từng thấy.
Sau này hắn đi nghe ngóng mới biết, kẻ thù truyền kiếp của bản thân hóa ra còn có một vị sư phụ bị mù?! Mà cái tên mù này cũng chẳng phải hạng xoàng, trước khi hỏng mắt, y chính là Thiên hạ đệ nhất Kiếm tôn.
Mục Thời Vân đối với vị sư phụ này hết mực kính trọng, tình nghĩa hai người sâu đậm, là tấm gương sáng cho cả giới tu tiên.
Kiếp trước, Mục Thời Vân tôn thờ vị sư phụ mù này như thần thánh. Vậy mà không ngờ người cứu hắn kiếp này lại chính là y!
Vốn dĩ định tiễn người ta về chầu ông bà, nhưng không ngờ lại là oan gia ngõ hẹp. Thế thì mọi chuyện không đơn giản như vậy được rồi.
"Ngươi tỉnh rồi à?" Vương Thanh lên tiếng hỏi. Y nghe thấy tiếng bước chân, chắc chắn đứa nhỏ đã tỉnh.
Tần Lang thận trọng đưa tay quơ quơ trước mắt Vương Thanh, phát hiện đối phương quả nhiên không có phản ứng gì.
Đã biết người này là kẻ mù thật, hắn cũng chẳng buồn che đậy nữa. Dù sao cái tên mù này cũng chẳng thấy được ma văn trên người hắn.
"Ngươi là ai? Đây là đâu?"
"Đây là Huyền Thiên Tông. Ta đã cứu ngươi từ vực thẳm về, để báo đáp ta, sau này ta chính là sư phụ của ngươi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
