Tần Lang: "???"
Cái kịch bản này hình như có gì đó sai sai? Người này chẳng phải là sư phụ của Mục Thời Vân sao? Chẳng lẽ hắn sắp trở thành đồng môn của kẻ thù?
"Dựa vào cái gì chứ? Ta đâu có quen ngươi. Vả lại người là một kẻ mù, thì dạy được ta cái gì?"
Lần này đến lượt Vương Thanh ngơ ngác. Chẳng phải bảo nam chính từ nhỏ đã cung kính lễ phép, nghe lời hiểu chuyện sao? Sao cảm giác như đụng phải trẻ trâu đang thời kỳ nổi loạn thế này?
Thế nhưng với phương châm "con mình nhặt về, có khóc cũng phải nuôi cho lớn", Vương Thanh vẫn kiên nhẫn dùng "bánh vẽ" để thuyết phục Tần Lang làm đồ đệ mình.
Trẻ con tầm tuổi này chỉ có ăn với chơi là nhất, đánh trúng tâm lý là xong ngay.
Tần Lang không tin nổi mà lắc đầu. Phải công nhận, cái tên mù này đối với đồ đệ đúng là không còn gì để chê. Các danh môn chính phái thu nhận đồ đệ cực kỳ khắt khe, dù có được chọn cũng phải bắt đầu từ đệ tử ngoại môn. Hằng ngày phải làm đủ mọi việc nặng nhọc, lại còn phải hầu hạ người khác.
Không ngờ làm đồ đệ của tên mù này lại sướng đến thế. Chẳng những không phải làm việc mà còn được ăn ngon mặc đẹp miễn phí. Quan trọng nhất là, Sư tôn bị mù, chẳng phải hắn làm cái gì y cũng không biết sao?
Thế nhưng cứ nghĩ đến việc Mục Thời Vân đã được hưởng những ngày tháng sung sướng này bấy lâu nay, hắn lại tức đến nghiến răng nghiến lợi!
Tần Lang đảo mắt một vòng, nảy ra một ý:
"Muốn ta làm đồ đệ cũng được, nhưng ngươi phải hứa với ta, đời này ngươi chỉ được phép có một mình ta là đồ đệ thôi."
Vương Thanh dứt khoát đồng ý: "Được thôi..."
Dù sao hắn cũng chẳng định thu nhận thêm ai, có một đứa là đủ mệt rồi.
Hiển nhiên Tần Lang cũng không ngờ Vương Thanh lại đồng ý nhanh như vậy. Xem ra hắn đã nhanh chân hơn Mục Thời Vân, gặp được vị sư phụ mù này trước rồi.
Hắn muốn xem Mục Thời Vân lấy cái gì mà đấu với hắn nữa! Cướp được sư phụ của kẻ thù, hắn cảm thấy cực kỳ sảng khoái, nhất là khi phát hiện vị sư phụ này trông cũng "ngon mắt" lạ thường.
Hóa ra kiếp trước Mục Thời Vân được sống những ngày như thần tiên thế này, hèn gì hắn ta lại kiêu ngạo đến thế!
...
Đỉnh Lăng Tiêu ngày thường chẳng mấy ai lui tới. Hai thầy trò cứ thế ở trên núi thấm thoát đã qua năm năm.
Chớp mắt năm năm trôi qua, cơ thể Tần Lang đã sớm hồi phục, chiều cao thậm chí còn vượt xa Vương Thanh cả một cái đầu, tiên thuật cũng học được không ít.
Ma khí trong cơ thể được hắn tạm thời trấn áp. Nếu không có gì bất ngờ, ngay cả tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng khó mà nhìn thấu thân phận của hắn.
Vương Thanh mấy năm nay cũng hưởng thụ sự thanh tịnh. Tuy tính cách của nam chính có chút khác biệt so với mô tả của hệ thống, nhưng thiên phú đúng là cực đỉnh. Hắn chỉ cần chỉ điểm đôi chút, Tần Lang đã có thể thông suốt toàn bộ. Mới 5 năm mà Tần Lang đã có dấu hiệu đột phá Kim Đan.
Xem chừng ngày tiêu diệt Ma tộc, thống nhất giới tu tiên cũng không còn xa nữa.
Chỉ có điều, dạo gần đây y có chút phiền não về chuyện ngủ nghê. Không phải là mất ngủ, mà là ngủ quá say.
Mấy ngày nay, cứ đến giờ Hợi lên giường là chưa đầy một nén nhang y đã thiếp đi, một mạch đến tận giờ Tỵ (9h-11h sáng). Mỗi lần tỉnh dậy, cổ tay y đều có chút mỏi nhừ. Y nghi là lúc ngủ mình nằm đè lên tay dẫn đến tê rần.
"Sư phụ uống trà an thần thôi."
Trong lúc Vương Thanh đang thẫn thờ, Tần Lang đã bưng một chén trà an thần nóng hổi đi tới.
Phải nói là đồ đệ này của y càng lớn càng biết nghe lời. Hằng ngày chăm lo cơm bưng nước rót cho y mà chẳng một lời oán thán. Ngay cả chén trà an thần mỗi tối cũng tự thân đôn đốc hắn uống cho bằng hết, thậm chí nhiệt độ của trà cũng được canh chuẩn không sai một li.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
