Thôi thì mù cũng được, dù sao tiền hoa hồng gấp ba người khác, cũng đáng!
"Sư huynh! Huynh nhìn ngón tay muội này, nhìn xem đây là số mấy?" Giọng nói trong trẻo như chuông bạc của thiếu nữ vang lên bên tai y.
Vương Thanh: "..."
Nghe giọng điệu này, người đang nói mấy lời ngớ ngẩn trước mặt y chắc là tiểu sư muội. Trước khi lên đường tìm Trấn Linh Thạch, y có gặp qua một lần. Trông cũng ngây thơ đáng yêu, đúng "gu" của y, chỉ tiếc là đầu óc hình như không được thông minh cho lắm.
"Xong đời rồi Đại sư huynh, Lăng sư huynh mù thật rồi. Chắc là do độc khí dưới vực thẳm Mê Chướng gây ra."
"Liệu còn khả năng hồi phục không?"
Lưu Nhạc lắc đầu: "Trừ phi chờ sư tôn chúng ta xuất quan, nếu không thì..."
Vị Tông chủ tiền nhiệm của Huyền Thiên Tông, cũng chính là sư tôn trong miệng bọn họ, đã bế tử quan từ năm mươi năm trước. Trừ phi có ngày phi thăng, bằng không e là khó có cơ hội gặp lại.
Vương Thanh thừa hiểu điều đó. Đôi mắt này của y chắc là vô phương cứu chữa rồi. Thôi thì tranh thủ hoàn thành nhiệm vụ cho xong.
Theo chỉ dẫn của hệ thống, y sẽ nuôi dưỡng đứa nhỏ này. Đợi khi cậu bé trưởng thành, trở thành người đứng đầu của tu tiên giới, là y đã hoàn thành nhiệm vụ, ra ngoài lượm lúa.
Cậu bé mà y liều mạng vớt ra từ vực thẳm chính là nam chính lúc còn nhỏ.
Mù thì mù thôi, mù cũng có cái hay của mù.
"Sư huynh, sư muội, hai người không cần lo cho ta đâu. Mà nhắc mới nhớ, đứa trẻ ta cỏng về từ vực thẳm đâu rồi?"
Y vừa mới lóng ngóng mò mẫm định ngồi dậy thì đã bị Nguyễn Hiệp ấn ngược trở lại giường.
"Sư đệ! Đệ đã thành ra thế này rồi còn lo đứa nhỏ đó làm gì? Nằm xuống trước đi! Sư huynh nhất định sẽ tìm cách giúp đệ nhìn thấy ánh sáng!"
"Không phải... ta..."
Lưu Nhạc cũng phụ họa: "Đúng đó nhị sư huynh, đứa trẻ kia muội xem rồi, chỉ bị thương ngoài da thôi. Mà nói đi cũng phải nói lại, huynh nhặt nó ở đâu thế? Bây giờ thế đạo loạn lạc vậy sao, ở ngoài đường cũng có thể tùy tiện nhặt được trẻ con à?"
"..."
Vương Thanh đặc biệt lưu tâm.
Nam chính thiên phú hơn người, có thể sống sót dưới vực thẳm vô tận, nhưng nếu y nói ra sự thật, khó tránh khỏi những người khác sẽ nảy sinh nghi ngờ. Bởi lẽ nơi đó tà khí nồng nặc, một đứa trẻ bình thường nếu rơi xuống đó, chỉ trong nháy mắt sẽ bị luyện hóa thành một đống xương trắng ngay.
Để bảo vệ thân phận cho nam chính nhỏ tuổi, Vương Thanh quyết định nói dối:
"Lúc ta lên đường tìm Trấn Linh Thạch có đi ngang qua một ngôi làng. Nơi đó vừa bị yêu ma tàn phá, dân làng chết hết cả, chỉ còn lại đứa bé này. Thấy nó đáng thương nên ta mang về."
Cái tài nói dối không chớp mắt này của y cũng là nhờ rèn luyện bấy lâu mà thành.
"Từ nay về sau, nó sẽ là đệ tử chân chuyền của ta."
Nguyễn Hiệp lo âu nói:
"Nhưng sư đệ, mắt của đệ... cần có người chăm sóc. Một đứa trẻ thì làm sao hầu hạ chu đáo được?"
"Không sao! Ta tin tưởng nó!"
Đường đường là nam chính cơ mà, chút chuyện nhỏ này mà làm không xong thì sau này làm sao gánh vác cả tu tiên giới?
Lăng Tiêu Phong nơi nguyên chủ ở vốn dĩ rất thanh tịnh, nguyên chủ lại thích yên tĩnh nên chưa từng nhận đệ tử, bên cạnh ngay cả một người hầu hạ cũng không có.
Đợi sau khi Nguyễn Hiệp và Lưu Nhạc rời đi, Vương Thanh quyết định đi gặp nam chính nhỏ tuổi của thế giới này một lần.
Vương Thanh mò mẫm trong túi Càn Khôn, lấy ra một dải lụa Phù Quang Cẩm che đi đôi mắt đã bị ma khí xâm nhập rồi buộc ra sau. Lúc nãy Đại sư huynh chỉ mới liếc qua đã nhận ra mắt y có vấn đề, chứng tỏ vết thương trông phải kinh dị lắm, y không muốn dọa đứa nhỏ sợ chết khiếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
