"Sư phụ, Người mở mắt ra đi, nhìn cho kỹ xem đồ nhi hầu hạ Người thế nào."
"Hôm nay sư phụ thật đẹp, chỉ tiếc là chính người lại không thể nhìn thấy."
"Sư đệ, đệ tỉnh rồi?! Tốt quá, cuối cùng đệ cũng tỉnh. Mau nhìn xem, đây chính là Linh Thạch đệ đã mang về đấy. Tu tiên giới cuối cùng cũng được cứu rồi!"
Đột nhiên bên tai vang lên giọng nói của một nam tử xa lạ, Vương Thanh giật nảy mình. Xung quanh tối om, y vốn không biết còn có người khác ở đây.
Người này hẳn là sư huynh của y, còn bảo y xem cái gì cơ? Tối hù thế này thì xem bằng niềm tin à?
"Sư huynh, ta không sao, huynh thắp đèn lên trước đã."
"Hả? Ban ngày ban mặt thắp đèn làm cái gì?"
Nam nhân vội vàng chạy lại gần, một đôi bàn tay ấm áp cẩn trọng nâng cằm y lên.
"Sư đệ... Đôi mắt của đệ?! Ta đi mời Lục sư muội tới, đệ chờ đây!"
Trong căn phòng, chỉ còn lại Vương Thanh đang ngơ ngác đến hóa đá.
Hỏng rồi! Đại sự hỏng bét rồi! Phản ứng của sư huynh y không đúng lắm. Chẳng lẽ mình... mù rồi?
[Đinh! Chúc mừng ký chủ đã liên kết thành công với hệ thống "Tiểu Tàn Phế Cũng Muốn Yêu Đương". Tiến độ thế giới hiện tại: 8%. Vui lòng xác nhận thông tin nhân vật.]
[Họ tên: Vương Thanh. Giới tính: Nam. Chiều cao: 179cm. Cân nặng: 69kg. Thân phận: Thiên hạ đệ nhất Kiếm Tôn, Trưởng lão Huyền Thiên Tông. Tu vi: Nguyên Anh hậu kỳ. Tư chất: Thủy hệ Thiên linh căn.]
Vương Thành: Cái gì?! Phó bản tàn phế á?! Lúc trước khi vào đây có ai nói với mình đâu!
[Chính xác! Trong mỗi thế giới tiếp theo, cơ thể ký chủ sẽ gặp khiếm khuyết ở các bộ phận khác nhau, độ phế cũng tùy duyên số.]
[Thế giới này là khiếm thính (bị mù). Các thế giới khác bao gồm: Khuyết tật vận động, ngôn ngữ, tâm thần, trí tuệ, vân vân và mây mây...]
Trong lòng Vương Thành gào thét: Cái gì?! Khuyết... khuyết tật trí tuệ! Cái hệ thống quỷ quái gì thế này! Tôi muốn rút lui!
[Ký chủ thân mến! Bây giờ mà rút lui là phải bồi thường phí vi phạm hợp đồng đó nha! Hơn nữa, nếu vượt ải "Tiểu Tàn Phế Cũng Muốn Yêu Đương", tiến độ khen thưởng sẽ gấp ba lần các hệ thống khác! Ký chủ chắc chắn muốn rời khỏi thế giới này chứ?]
Vương Thanh lập tức lật mặt nhanh như lật bánh tráng: Thật ra... liên kết thêm một lúc nữa cũng không sao!
Vương Thanh vốn là một "nhân viên xuyên nhanh" chuyên nghiệp, xuyên qua các thế giới để làm nhiệm vụ nhận tiền hoa hồng.
Vương Thanh mới tới thế giới này được nửa tháng. Lúc đó, mắt vẫn còn nhìn được.
Vốn dĩ mọi chuyện đều diễn ra rất suôn sẻ. Theo chỉ dẫn của hệ thống, y vừa lấy được Trấn Linh Thạch thì chẳng may trượt chân, cả người rơi xuống vực thẳm chướng khí.
Y cứ ngỡ tiêu đời rồi, nhưng hệ thống lại thông báo y đã kích hoạt nhiệm vụ chính tuyến: Tìm một đứa nhỏ trong vực thẳm đầy tà khí và đưa đứa trẻ đó thoát khỏi nơi tối tâm.
Dưới vực sâu không một tia sáng, tà khí hoành hành, nếu là tu sĩ bình thường e là đã sớm bỏ mạng. May mà cơ thể này đủ mạnh, y thi triển Hỏa Cầu thuật soi đường, vất vả lắm mới tìm thấy một cậu bé lem luốc giữa đống xương trắng.
Cái nơi quỷ quái này, cứ ở thêm một giây là y lại cảm thấy linh hồn như sắp bị nung chảy. Chẳng hiểu cậu bé này sống sót kiểu gì hay thật.
Y chẳng nói chẳng rằng, túm lấy cậu bé rời đi ngay luôn. Kết quả là cậu bé kia chẳng những không biết ơn, mà giữa đường còn cắn y.
Không đau, thậm chí còn hơi ngứa, như mèo con cào vậy.
Việc lấy được Trấn Linh Thạch đã tiêu tốn phần lớn linh lực của y. Lại còn rơi xuống vực thẳm chướng khí, bò ra được đã là vô cùng may mắn, huống chi sau lưng còn cõng theo một cậu bé.
Chuyện sau đó y không nhớ rõ nữa. Đến khi tỉnh lại thì mắt đã mù rồi...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
