Tối qua lăn lộn đến quá nửa đêm, ngày hôm sau quả nhiên Tang Niệm không thể dậy sớm nổi.
Giấc ngủ này của cô kéo dài đến tận hơn mười giờ.
Sau khi tỉnh dậy, cô cầm điện thoại lên xem giờ, xoa xoa thắt lưng rồi chậm rãi ngồi dậy.
Cô gọi điện thoại cho cửa tiệm trước để hỏi thăm xem có bận không, khi biết không bận lắm, cô mới an tâm nằm xuống lại.
Nhớ lại những hình ảnh quấn quýt nóng bỏng đêm qua, Tang Niệm không khỏi đỏ bừng tai, vội vùi đầu vào gối.
Đây là chiếc gối của Chu Ngộ Lễ, trên đó vẫn còn vương đầy mùi hương của anh.
Một mùi hương gỗ thông đặc trưng, vừa thoang thoảng vừa thanh mát, ngửi vào khiến người ta cảm thấy sảng khoái tinh thần.
Cô không nhịn được mà hít hà thêm vài hơi.
Mười phút sau, cô mới rời khỏi giường. Vừa xỏ dép lê vào, cô đã phát hiện đống lộn xộn trên sàn nhà dường như đã được ai đó dọn dẹp qua loa.
Những tờ giấy ăn nhăn nhúm vứt bừa bộn đều đã được gom gọn vào thùng rác.
Người làm những việc này cũng chỉ có thể là Chu Ngộ Lễ.
Không hiểu sao, cứ nhớ đến những hình ảnh đó, hai má cô lại bất giác ửng đỏ.
Cô đưa tay xoa xoa mặt, rồi xoay người đi về phía phòng tắm.
Đánh răng rửa mặt xong bước ra, cô nhận được điện thoại của Hạ Dao. Cô vừa thoa kem dưỡng da vừa nghe máy.
“Alo, Dao Dao à?”
Tang Niệm khựng lại. Cô đâu thể nói là vì tối qua mệt quá nên không dậy nổi chứ?
“Ừm, hai ngày nay tiệm không bận lắm nên tớ không đến, sao vậy?”
“Tớ còn định đến tiệm tìm cậu đây, tớ đang ở gần tiệm cậu.”
“Hay là cậu đến nhà tìm tớ đi?”
“Thôi bỏ đi, tớ muốn nói với cậu chuyện của Thành Niệm Yên.”
Tang Niệm khựng lại, ngước mắt nhìn bóng dáng chính mình trong gương.
“Sao vậy?”
“Tớ nói cho cậu biết nhé, sau khi tin tức Thành Niệm Yên ly hôn rồi về nước lan truyền ra ngoài, thế mà lại có người lén lút mở sòng cá cược đấy.”
“Sòng cá cược? Ý cậu là sao chứ?”
“Tớ nghe ngóng được rồi, bọn họ đều đang cá cược xem rốt cuộc Thành Niệm Yên có tình cũ không rủ cũng tới với Chu Ngộ Lễ hay không!”
Tang Niệm đặt lọ kem dưỡng da xuống, hỏi: “Rồi sao nữa?”
“Rồi cục diện bây giờ chính là, người đặt cược cho cô ta rất nhiều!”
Nhất thời, Tang Niệm cũng không biết nên nói gì cho phải.
Cô không hiểu loại chuyện này thì có gì đáng để đem ra cá cược.
“Nhưng cậu yên tâm, tớ đã đặt cược gấp mười lần cho cậu rồi, tớ tin cậu chắc chắn sẽ không thua cô ta đâu!”
Nghe giọng điệu quả quyết của Hạ Dao truyền đến từ điện thoại, Tang Niệm bật cười.
“Cậu không thấy rất nhàm chán à?”
“Nhàm chán chứ, tớ thấy bọn họ đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi. Nhưng số người đặt cược cậu thắng quá ít, gần như không có. Tớ thấy chướng mắt, cho nên đã nặc danh đặt cược một triệu. Đây là tiền tiêu vặt một năm của tớ đấy, cho nên chị em à, cậu nhất định sẽ không để tớ thua đúng không?”
Tang Niệm thực sự không biết phải nói gì, đành phải hùa theo ý cô ấy.
“Vậy tớ sẽ cố gắng hết sức nhé?”
“Không phải là cố gắng hết sức, mà là bắt buộc phải thắng, hơn nữa còn phải thắng cho thật đẹp, vả mặt đám người đó thật mạnh mới được!”
Tang Niệm đành phải nói hùa theo cô ấy thêm vài câu.
Thực ra, cô không quá bận tâm chuyện bên ngoài đồn đại những lời thị phi về cô, Chu Ngộ Lễ và Thành Niệm Yên ra sao.
Bởi vì cô luôn cảm thấy cuộc sống là của chính mình, chỉ cần bản thân sống thoải mái, vậy là tốt rồi.
Cho nên, không phải cô không biết bên ngoài có những lời đồn đại thị phi về bọn họ, nhưng cô chưa từng để tâm.
Bởi vì chỉ có bản thân cô biết, trong ba năm kết hôn với Chu Ngộ Lễ, cô sống cũng coi như được toại nguyện.
Ít nhất cho đến tận bây giờ, Chu Ngộ Lễ chưa từng làm chuyện gì khiến cô phải đau lòng.
Cùng lúc đó, tại tòa nhà trụ sở chính của tập đoàn Chu thị.
Phó An và Cố Tu Viễn cùng lúc xuất hiện trong văn phòng của Chu Ngộ Lễ.
Thấy hai người cùng bước vào, Chu Ngộ Lễ chỉ thản nhiên liếc nhìn bọn họ một cái.
“Có việc gì?”
Hai người nhìn nhau, Phó An đưa tay gãi gáy, lên tiếng.
“Chuyện là Thành Niệm Yên vừa mới về nước, nghĩ lại thì chúng ta cũng khá lâu chưa tụ tập rồi. Tối nay nếu cậu có thời gian, chúng ta đi ăn một bữa, tụ tập một chút nhé?”
Chu Ngộ Lễ không nói gì, tiếp tục nhìn chằm chằm vào tập tài liệu trên tay.
Thấy anh không đáp lời, Phó An đành huých vào tay Cố Tu Viễn bên cạnh một cái.
Cố Tu Viễn hơi cau mày, nhưng vẫn lên tiếng.
“A Lễ, tuy cậu và Thành Niệm Yên đã chia tay, nhưng dù sao cũng có tình nghĩa bao nhiêu năm nay. Coi như bạn cũ cùng ăn một bữa cơm cũng là lẽ đương nhiên, hơn nữa cũng đâu phải bảo cậu đi ăn riêng với cô ta, chẳng phải hai bọn tôi cũng ở đó sao.”
Phó An cũng gật đầu hùa theo: “Đúng vậy đấy, A Lễ.”
Thực ra, hai người bọn họ cũng cảm thấy rất khó xử.
Một bên là anh em tốt, một bên lại như em gái.
Trong bốn người bọn họ, Thành Niệm Yên nhỏ tuổi nhất, cho nên vẫn luôn là cục cưng được cả nhóm cưng chiều nhất.
Tuy nói hai người đó đã chia tay, nhưng tình nghĩa bạn bè bao năm vẫn còn.
Hơn nữa, sau này sớm muộn gì bọn họ cũng phải chạm mặt nhau.
Cuối cùng Chu Ngộ Lễ cũng ngước mắt lên nhìn hai người trước mặt. Một lúc lâu sau, anh mới tựa lưng vào ghế, từ tốn lên tiếng.
“Được.”
Cả hai người đều sững sờ.
“Cậu đồng ý rồi à?”
Chu Ngộ Lễ không nói gì thêm, nhưng rõ ràng là đã đồng ý với đề nghị tụ tập ăn uống.
Hai người nhìn nhau rồi bất giác nở nụ cười.
“Vậy chốt thế nhé, tối nay chúng ta vẫn tụ tập ở chỗ cũ.”
“Hai người còn việc gì nữa không?”
Cả hai đồng loạt lắc đầu.
“Không có không có, vậy cậu cứ làm việc đi, hai bọn tôi đi trước đây.”
Nói rồi, hai người xoay lưng rời khỏi văn phòng.
Vẻ mặt Chu Ngộ Lễ vô cùng thản nhiên nhìn theo bóng lưng hai người rời đi. Anh liếc nhìn đồng hồ, rồi cầm điện thoại lên gọi một cuộc.
Cuộc gọi rất nhanh đã được kết nối, giọng nói mềm mại của Tang Niệm vang lên.
“Alo?”
Chu Ngộ Lễ đứng dậy khỏi ghế, một tay cầm điện thoại, một tay đút túi quần, thong thả bước đến đứng trước cửa sổ sát đất.
“Em ngủ dậy rồi à?”
Người ở đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi mới phát ra một tiếng ‘vâng’ rầu rĩ.
Xuyên qua lớp cửa kính trước mặt, Chu Ngộ Lễ dường như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ và biểu cảm của Tang Niệm lúc này.
Khóe môi anh khẽ nhếch lên, trầm giọng hỏi: “Em dậy lúc mấy giờ?”
“Mới nửa tiếng trước thôi ạ...”
“Em ăn cơm chưa?”
“Vâng, em đang ăn. Còn anh thì sao? Anh đã ăn trưa chưa?”
“Lát nữa anh sẽ ăn. Chiều nay em có kế hoạch gì không?”
“Dạ không có, sao vậy anh?”
“Vậy tối nay em có thời gian đi tham gia một bữa tiệc với anh không?”
Khoảng thời gian đầu mới kết hôn, quả thực Chu Ngộ Lễ cũng từng hỏi ý kiến của cô vài lần.
Nhưng vì vốn không phải là người hướng ngoại, cho nên cô thường hỏi ngược lại xem mình không đi có được không, hoặc nếu không tham dự thì có ảnh hưởng gì không.
Nhưng câu trả lời Chu Ngộ Lễ luôn dành cho cô là: nếu cô muốn đi thì đi, không muốn thì không cần ép buộc, chẳng có gì là không ổn cả.
Bởi vì địa vị của anh và nhà họ Chu đã đủ cao, cho nên bất kể có ổn hay không cũng chẳng ai dám buông lời dị nghị.
Thế là, cô cứ yên tâm thoải mái trốn trong vùng an toàn của chính mình.
Tuy đã kết hôn với Chu Ngộ Lễ, nhưng cuộc sống của cô thực ra cũng không có quá nhiều xáo trộn.
Chu Ngộ Lễ bảo vệ cô rất tốt, hoàn toàn không để giới truyền thông hay những kẻ muốn nịnh nọt lấy lòng đến làm phiền cô.
Thực ra lúc đầu cũng có một vài trường hợp. Bọn họ không thể tiếp cận được Chu Ngộ Lễ nên đành phải thông qua nhà họ Tang hoặc bố mẹ cô.
Chỉ là những chuyện như vậy cũng nhanh chóng chấm dứt. Cô biết, chắc chắn Chu Ngộ Lễ đã nhúng tay giải quyết chuyện này.
Có lẽ vì thấy cô im lặng hơi lâu, Chu Ngộ Lễ tưởng cô không muốn đi cùng anh.
Anh đành phải lên tiếng hỏi lại: “Em có bằng lòng đi cùng anh không?”
Tang Niệm không rõ đó là bữa tiệc như thế nào mà lại khiến anh phải mở lời với cô tận hai lần.
Cô cũng chẳng có lý do gì để từ chối cả.
“Vâng ạ, thời gian và địa điểm thế nào hả anh?”
“Lát nữa anh sẽ qua đón em, chúng ta cùng đi.”
“Vâng, vậy hẹn anh tối nay nhé.”
“Hẹn em tối nay.”
Cuộc gọi vừa kết thúc thì cửa văn phòng cũng vang lên tiếng gõ.
“Vào đi.”
Điền Hạo đẩy cửa bước vào, trên tay cầm một chiếc hộp hình vuông.
“Tổng giám đốc Chu, sợi dây chuyền kim cương ngài dặn tôi đã lấy về rồi ạ.”
Chu Ngộ Lễ nhận lấy chiếc hộp rồi mở ra xem thử. Một sợi dây chuyền kim cương màu hồng rực, lấp lánh chói mắt dưới ánh đèn.
“Trợ lý Điền.”
“Vâng, Tổng giám đốc Chu.”
“Cậu thấy bà chủ có thích sợi dây chuyền này không?”
Điền Hạo đi theo Chu Ngộ Lễ đã năm năm rồi, ít nhiều cũng hiểu đôi chút về tính cách của hai vợ chồng.
Trong ấn tượng của anh ta, bà chủ là một người vô cùng khiêm tốn và dịu dàng.
Ngày thường, chỉ cần nhìn cách ăn mặc và trang điểm của cô là biết cô không mấy hứng thú với những chiếc túi xách hàng hiệu hay những món đồ trang sức xa xỉ này.
“Đồ do Tổng giám đốc Chu đích thân tặng, chắc chắn bà chủ sẽ thích ạ.”
Chu Ngộ Lễ ngước mắt nhìn anh ta, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười như có như không.
“Cô ấy vốn không thích những món đồ xa xỉ phô trương này.”
Điền Hạo: “...” Ngài biết rồi thì còn hỏi làm gì!
Điền Hạo vẫn cố giữ nụ cười trên môi, đáp lời: “Nhưng sợi dây chuyền này quả thực rất đẹp.”
Sợi dây chuyền này là ngài ấy phải bỏ ra một cái giá rất lớn mới có thể giành được từ tay mấy vị bà chủ nhà giàu khác đấy.
Chỉ là anh ta không tài nào hiểu nổi, nếu Tổng giám đốc Chu đã biết bà chủ không thích những thứ này, vậy tại sao còn cố chấp muốn tặng chứ?
Chu Ngộ Lễ dường như đoán được trong lòng trợ lý đang nghĩ gì. Anh chậm rãi đóng chiếc hộp lại, thản nhiên buông một câu.
“Nhưng cô ấy xứng đáng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)