Tang Niệm không biết rốt cuộc Chu Ngộ Lễ muốn đưa cô đi tham gia bữa tiệc có quy mô như thế nào.
Thế là cô bước vào phòng thay đồ, mở cửa tủ ra.
Mỗi quý, tủ quần áo của cô đều sẽ được thay mới, mặc dù số lần cô mặc rất ít.
Cô cũng từng đề cập đến việc không cần thay mới quần áo cho cô đúng định kỳ, một bộ quần áo cô có thể mặc hai ba năm.
Nhưng Chu Ngộ Lễ lại nói: “Nếu em không thay mới, doanh số của bọn họ sẽ sụt giảm, thu nhập cũng sẽ giảm sút. Nếu em không thích thì có thể không mặc, đương nhiên cũng có thể đem treo lên chợ đồ cũ bán đi.”
Chỉ một câu nói đã khiến cô dập tắt ý định này.
Cô có thể hiểu được tầm quan trọng của doanh số đối với người làm công ăn lương.
Phần lớn quần áo mới tinh đều bị cô treo lên chợ đồ cũ hàng hiệu.
Hơn nữa, chúng còn vô cùng được ưa chuộng. Tài khoản người bán của cô đã được nâng cấp, bên dưới toàn là những lời khen ngợi.
Cũng có một số người tò mò về danh tính của cô, chỉ là cô chưa từng công khai.
Sau này, những bộ quần áo được gửi đến cũng phù hợp với phong cách thường ngày của cô hơn, số lần cô mặc cũng ngày càng nhiều.
Cô hơi không chắc chắn nên đã gửi tin nhắn cho Chu Ngộ Lễ để hỏi ý kiến anh.
Tên trên mạng của cô vẫn luôn là: Một Quả Dâu Tằm Nhỏ.
Ngay cả ảnh đại diện cũng là hình hoạt hình của quả dâu tằm.
Một Quả Dâu Tằm Nhỏ: "Tối nay em nên mặc quần áo phong cách gì thì phù hợp?"
Chu Ngộ Lễ trả lời tin nhắn của cô rất nhanh.
Tên WeChat của anh chính là tên thật, ảnh đại diện là một chữ "Chu".
Chữ này do đích thân ông cụ nhà họ Chu viết, nét bút vô cùng mạnh mẽ.
Chu Ngộ Lễ: "Em muốn mặc thế nào thì mặc thế đó, không phải dịp trang trọng gì đâu, chỉ là tiệc bạn bè thôi."
***
Sau đó lại trang điểm nhẹ nhàng.
Cô không phải kiểu người có nhan sắc rực rỡ khiến người ta phải ngạc nhiên say đắm ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Mà cô có một khuôn mặt thanh tú nhã nhặn, thuộc kiểu càng nhìn càng thích, mang lại cảm giác vô cùng tinh tế.
Chỉ là lúc đi học cô để tóc mái, cho nên khi các cô gái đang ở độ tuổi dậy thì bồn chồn so bì xem ai xinh đẹp hơn, cô vẫn giống như trước đây, luôn trầm tĩnh và hiểu chuyện.
Mãi đến khi học đại học, cô mới không để tóc mái nữa, nhưng đại học lại là nơi trăm hoa đua nở.
Cô không có ý định chơi trội, cho nên vẫn luôn là một sự tồn tại âm thầm mờ nhạt nhất.
Cho đến sau khi kết hôn, Hạ Dao mới dẫn cô đi học cách trang điểm và chăm sóc da.
Cô ấy nói dù sao cô cũng đã gả cho Chu Ngộ Lễ, còn nói cái gì mà nhan sắc của vợ chính là thể diện của người chồng.
Sau khi trang điểm xong, cô buộc tóc lên, để lộ vầng trán trơn bóng cùng toàn bộ khuôn mặt trái xoan thanh tú.
Cô không đeo quá nhiều trang sức, chỉ đeo một đôi khuyên tai ngọc trai.
Cùng với chiếc nhẫn cưới trơn rất ít khi tháo ra trên ngón áp út.
Chiếc nhẫn này và chiếc nhẫn Chu Ngộ Lễ đeo quanh năm trên ngón áp út là một cặp.
Chiếc nhẫn cưới Chu Ngộ Lễ tặng cô có đính viên kim cương to bằng quả trứng bồ câu, cô hoàn toàn không dám đeo ra ngoài.
Cho nên cô đã tự mình mua cặp nhẫn cưới này. Lúc đầu, cô còn lo Chu Ngộ Lễ sẽ chê cặp nhẫn bạch kim bình thường này, nhưng anh không nói gì mà đeo vào luôn. Hơn nữa, hai người đều rất hiếm khi tháo nhẫn ra.
Dì Vương thấy cô trang điểm bước xuống lầu liền mỉm cười hỏi: “Cháu muốn ra ngoài sao? Vậy tối nay cháu còn dùng bữa ở nhà không?”
“Không ạ, tối nay chúng cháu ra ngoài ăn.”
Dì Vương đương nhiên biết "chúng cháu" là chỉ ai, bà cười gật đầu nói:
“Thế cũng tốt, hai vợ chồng trẻ thì phải ra ngoài hẹn hò nhiều vào.”
Tang Niệm không nói gì, đi đến ghế sô pha ngồi xuống. Cô tiện tay chuyển kênh tivi, nhưng xem một lúc thì thấy buồn ngủ. Chính cô cũng không biết mình nhắm mắt lại từ lúc nào, cứ thế tựa vào sô pha ngủ thiếp đi.
Dì Vương thấy cô ngủ say cũng không đánh thức, mà lấy một chiếc chăn lông đắp cho cô.
Mãi cho đến khi Chu Ngộ Lễ về, dì Vương nhìn thấy anh liền lên tiếng báo:
“Ông chủ về rồi. Bà chủ đã ngủ thiếp đi được nửa tiếng rồi.”
Chu Ngộ Lễ gật đầu. Anh bước chậm đến bên cạnh Tang Niệm, trước tiên đứng lặng yên rũ mắt nhìn cô một lúc, sau đó mới ngồi xuống bên cạnh.
Anh liếc nhìn chiếc chăn lông trên người cô rồi khẽ kéo lên cho cô một chút.
Chắc có lẽ mấy đêm gần đây thực sự quá mệt mỏi nên Tang Niệm ngủ rất say.
Cho đến khi điện thoại của Chu Ngộ Lễ đổ chuông. Anh bấm chuyển sang chế độ im lặng rồi mới nghe máy.
“Alo, A Lễ, bọn tôi đến rồi, khi nào cậu qua?”
“Lát nữa.”
“Được, vậy cậu cứ làm việc của cậu trước đi, bọn tôi đợi.”
Bên này, Chu Ngộ Lễ vừa cúp máy thì Tang Niệm cũng từ từ tỉnh lại.
Cô uể oải ngáp một cái, hai cánh tay vừa vươn ra định vươn vai thì cứng đờ khi nhìn thấy Chu Ngộ Lễ đang ngồi bên cạnh.
Ngay cả cái ngáp đang dang dở cũng bị nghẹn lại.
Chu Ngộ Lễ cong khóe môi nhìn dáng vẻ hơi ngốc nghếch đáng yêu của cô, lên tiếng:
“Em tỉnh rồi à?”
Tang Niệm chớp chớp mắt, vội vàng ngậm miệng lại, hạ hai cánh tay xuống rồi chỉnh đốn lại quần áo.
“Anh về lúc nào vậy? Sao không gọi em dậy?”
Chu Ngộ Lễ ngắm nhìn dáng vẻ có phần lúng túng của cô, trầm giọng đáp:
“Thấy em ngủ ngon quá nên anh không nỡ gọi em dậy.”
Hai má Tang Niệm ửng đỏ, cô vội vàng liếc nhìn đồng hồ.
“Bữa tiệc tối nay của anh bắt đầu lúc mấy giờ vậy? Có phải chúng ta nên xuất phát rồi không?”
Chu Ngộ Lễ trực tiếp đưa tay về phía cô. Tang Niệm liếc nhìn anh một cái rồi cũng đưa tay mình ra.
Cô nhìn hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau rồi từ từ ngẩng đầu lên. Khi chạm phải ánh mắt anh đang nhìn mình, cô khẽ cong khóe môi.
Chu Ngộ Lễ cũng đáp lại cô bằng một nụ cười cực kỳ nhạt.
“Đi thôi.”
Trên đường đi, Tang Niệm rất yên lặng, luôn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mặc dù trên xe hai người đều không nói chuyện, nhưng bầu không khí lại vô cùng ấm áp, hài hòa.
Không hề có cảm giác gượng gạo như trong tưởng tượng.
Thực ra, phần lớn thời gian hai người ở bên nhau đều rất yên tĩnh, bởi vì bản thân Tang Niệm vốn là một người trầm tính.
Chu Ngộ Lễ cũng không phải là kiểu người nhiệt tình hay nói nhiều.
Tóm lại, khi bọn họ ở bên nhau thì mọi thứ đều rất hòa hợp và êm ấm.
Còn về cảm giác, có lẽ chỉ có thể dùng hai chữ "thoải mái" để hình dung.
“Dạo này việc buôn bán của tiệm hoa thế nào rồi em?”
Lúc này, Tang Niệm mới quay đầu nhìn anh, vài giây sau cô gật đầu đáp:
“Khá tốt ạ.”
Sau lễ Thất Tịch, việc buôn bán trong tiệm đã khôi phục lại trạng thái bình thường. Mấy ngày trước Thất Tịch, bọn họ đã bắt đầu nhận đơn đặt hàng trước rồi.
Chu Ngộ Lễ liếc nhìn cô một cái, sau đó đưa tay ra phía sau lấy một chiếc hộp đưa cho cô.
Tang Niệm cúi đầu nhìn chiếc hộp rồi nhận lấy.
“Tặng em sao?”
“Tặng em.”
Tang Niệm mở hộp ra xem. Thế mà bên trong lại là một sợi dây chuyền kim cương màu hồng. Đặc biệt là viên kim cương hồng làm điểm nhấn có kích thước xấp xỉ với viên kim cương trên chiếc nhẫn cưới anh tặng cô.
Cô hơi kinh ngạc, hỏi: “Sao đột nhiên anh lại tặng em sợi dây chuyền quý giá thế này?”
Nhưng vừa hỏi xong câu này, cô bỗng nhớ tới sợi dây chuyền Tourmaline đang bị cô cất trong ngăn kéo phòng ngủ.
Ánh mắt cô khẽ động, mang theo chút ý dò xét nhìn anh.
Dường như chính cô cũng không nhận ra tia dò xét này trong mắt mình.
Nhưng Chu Ngộ Lễ lại nhìn thấy rất rõ ràng. Trong mắt anh xẹt qua một tia gợn sóng, song giọng điệu vẫn thản nhiên như thường ngày:
“Đừng nghĩ nhiều, đây là đồ trong bộ sưu tập của buổi đấu giá ở Paris tuần trước, chỉ là hôm qua mới được gửi đến thôi.”
Ý anh muốn nói là việc anh tặng cô dây chuyền kim cương không liên quan gì đến người khác, anh không hy vọng cô hiểu lầm hay suy nghĩ nhiều.
Tang Niệm nghe vậy liền rũ mắt. Thái độ của cô thể hiện rõ ràng đến thế sao?
Mặc dù cô không đam mê đồ xa xỉ, nhưng không thể không thừa nhận sợi dây chuyền kim cương màu hồng này quả thực rất đẹp.
Nhưng điều khiến cô vui hơn chính là câu nói vừa rồi của anh.
Anh tặng cô dây chuyền không phải vì bất kỳ ai khác, mà là vì anh thật sự muốn tặng nó cho cô.
Khóe môi cô từ từ cong lên. Lúc ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt cô lại có thêm vài phần rạng rỡ.
“Cảm ơn anh, em rất thích.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
