Tang Niệm gật đầu, hỏi: “Sao hôm nay anh về sớm vậy? Công ty không bận à?”
Đương nhiên là Chu Ngộ Lễ bận, anh đường đường là tổng giám đốc Chu thị, sao có thể không bận được chứ?
Nhưng cho dù bận đến đâu, anh cũng sẽ về nhà.
Khoảng thời gian đầu mới kết hôn, anh thường xuyên quên mất việc mình đã có vợ, cho nên hay bận rộn đến tận nửa đêm.
Chỉ là bất kể về nhà muộn đến mấy, anh đều thấy một ngọn đèn được giữ lại cho mình trong phòng, cùng với Tang Niệm đợi anh đến mức buồn ngủ rũ rượi nhưng vẫn không chịu ngủ trước.
Mặc dù anh đã nói cô không cần đợi, bảo cô cứ ngủ trước. Nhưng cô vâng dạ thì nhanh, chứ lại chẳng làm được.
Anh cũng đành chịu, người vợ mới cưới đợi anh về nghỉ ngơi, anh còn có thể nói gì được nữa? Anh chỉ có thể cố gắng kết thúc công việc để về nhà sớm hơn.
Anh không thấy điều này có vấn đề gì, suy cho cùng bọn họ đã kết hôn rồi, đây chính là cuộc sống hôn nhân, anh cần phải phối hợp.
Cho nên sau đó, anh đều về nhà sớm hơn, không để cô phải đợi đến đêm khuya nữa.
Chỉ là hôm nay anh về nhà quả thực sớm hơn thường ngày rất nhiều.
Nhớ lại những lời mà cô bạn thân đã nói với cô tối qua, bảo cô phải trông chừng anh.
Anh cởi xong cúc cổ áo rồi tiếp tục cởi cúc tay áo, khóe mắt liếc thấy chiếc hộp trên giường, bèn thuận miệng hỏi: “Em mua trang sức à?”
Tang Niệm nhìn theo ánh mắt của anh, ánh mắt khẽ lóe lên, thành thật đáp: “Không phải em mua.”
Chu Ngộ Lễ lại nhìn về phía cô, không hỏi thêm, dường như đang đợi cô nói tiếp.
Im lặng vài giây, Tang Niệm tiếp tục nói: “Là người khác tặng.”
Nghe thấy là người khác tặng, Chu Ngộ Lễ khẽ nhướng mày, lịch sự hỏi: “Anh có thể xem không?”
Tang Niệm thầm nghĩ chuyện này có gì mà không được chứ, thế là gật đầu: “Được chứ.”
Chu Ngộ Lễ cầm chiếc hộp lên rồi mở ra, nhìn thấy bên trong lại là một sợi dây chuyền Tourmaline Paraiba, ánh mắt anh hơi trầm xuống, sau đó lại nhìn về phía khuôn mặt điềm tĩnh của Tang Niệm.
Im lặng một lúc, ngay khi Tang Niệm tò mò muốn mở miệng hỏi thì Chu Ngộ Lễ mới trầm giọng cất lời: “Hôm nay em gặp Thành Niệm Yên rồi sao?”
Những lời Tang Niệm định nói lập tức nghẹn lại nơi cổ họng, cô ngơ ngác nhìn anh, không thốt nên lời.
Chỉ dựa vào một sợi dây chuyền mà anh đã có thể xác định cô vừa gặp Thành Niệm Yên. Bây giờ cô nên có tâm trạng gì đây? Có nên cảm thấy sự ăn ý của hai người họ quá đáng sợ hay không?
Cô khẽ mím môi, gật đầu: “Vâng, em gặp rồi.”
Ánh mắt Chu Ngộ Lễ thâm thúy nhìn cô, anh đặt sợi dây chuyền lên giường rồi bước về phía vợ mình.
Nhìn anh bước về phía mình, Tang Niệm khẽ ngẩng đầu lên. Chiều cao của hai người vẫn có chút chênh lệch.
“Vậy em có điều gì muốn hỏi không?”
Ánh mắt Tang Niệm khẽ chớp, cô có gì muốn hỏi anh sao?
Thực ra cô không có gì muốn hỏi anh cả. Quá khứ giữa bọn họ cô đều rõ, thực sự không có gì đáng để hỏi han. Suy cho cùng, mối quan hệ trước đây của hai người họ trong giới thượng lưu ở Kinh Thị, ai ai cũng biết.
Chỉ là...
Ánh mắt Tang Niệm khẽ dao động, rõ ràng là có lời muốn nói.
Chu Ngộ Lễ cứ rũ mắt nhìn cô như vậy, yên lặng đợi cô lên tiếng.
Không biết đã qua bao lâu, lâu đến mức Tang Niệm cảm thấy đứng mỏi cả chân, nhưng Chu Ngộ Lễ vẫn luôn yên lặng chờ đợi.
Giống như cô bắt buộc phải hỏi một chút gì đó mới được.
Thế là cô hít sâu một hơi, chậm rãi ngước mắt đối diện với đôi mắt đen nhánh tĩnh lặng của anh.
Cô khẽ liếm khóe môi, nhỏ giọng hỏi: “Anh rất hiểu cô ta sao?”
Thực ra đây hoàn toàn là một câu hỏi thừa thãi. Hai người họ là thanh mai trúc mã, phần lớn thời gian đều ở cạnh nhau, sao anh có thể không hiểu cô ta được chứ?
Chu Ngộ Lễ lẳng lặng nhìn cô vài giây rồi bất ngờ bế bổng cô lên.
Tang Niệm sững sờ một thoáng rồi vòng tay ôm lấy cổ anh, ngoan ngoãn yên lặng nhìn sườn mặt anh.
Chu Ngộ Lễ đặt cô xuống sô pha, đồng thời lên tiếng trả lời câu hỏi của vợ.
“Cô ấy là một người sưu tầm đá Tourmaline, cho nên chắc hẳn ngoài cô ấy ra, sẽ không có ai tặng em một sợi dây chuyền Tourmaline cả.”
Chu Ngộ Lễ trực tiếp đi thẳng vào gốc rễ của vấn đề.
Tang Niệm chớp chớp mắt, chỉ ừ một tiếng rồi không biết nói gì thêm.
Chu Ngộ Lễ lại nhìn cô một lúc lâu. Người vợ này của anh chỗ nào cũng tốt, chỉ là tính cách quá mức ôn hòa, hiền lành. Cô dường như chẳng bận tâm đến điều gì cả.
Chu Ngộ Lễ cong khóe môi, lúc đứng dậy, anh dịu dàng hôn lên trán cô: “Anh đi tắm trước, đợi anh nhé.”
Còn đợi anh làm gì thì không cần nói cũng tự hiểu.
Gần đây, chuyện sinh hoạt vợ chồng của hai người rõ ràng còn thường xuyên hơn cả lúc mới cưới.
Cô không ngờ anh lại nói thẳng thừng như vậy, nhưng vẫn gật đầu.
Kết hôn chẳng phải là để sinh con sao? Hơn nữa gen tốt như Chu Ngộ Lễ, không truyền lại cho thế hệ sau chẳng phải rất đáng tiếc ư?
Cô cũng rất muốn biết con của cô và Chu Ngộ Lễ sẽ trông như thế nào, thực ra trong lòng cô rất mong đợi.
Thấy cô gật đầu, Chu Ngộ Lễ liền nói: “Muốn sinh thì sinh.”
Cho nên tính ra, bọn họ đã chuẩn bị mang thai được hơn một tháng rồi.
Cách đây không lâu cô vừa mới thử thai, đáng tiếc là không thành công.
Vì chuyện này mà cô đã buồn bã mất mấy ngày.
Phát hiện ra điều đó, Chu Ngộ Lễ cũng không nói gì, chỉ là dạo này anh về nhà sớm hơn, chuyện trên giường cũng càng ra sức hơn.
Đến mức bây giờ, sáng nào cô cũng mệt mỏi không dậy nổi.
Nghe tiếng nước chảy rào rào truyền ra từ phòng tắm, Tang Niệm đứng dậy khỏi sô pha, đi đến mép giường, cất sợi dây chuyền Thành Niệm Yên tặng vào ngăn kéo dưới cùng.
Trong đó không đựng đồ đạc gì, cũng sẽ không có ai lục lọi.
Chỉ có ngăn kéo tầng một là bị mở ra với tần suất nhiều hơn một chút, nhưng dạo này cơ bản cũng không bị đụng tới nữa rồi.
Cô cất sợi dây chuyền vào trong rồi chọn một chiếc váy ngủ hai dây mặc vào.
Khi Chu Ngộ Lễ bước ra, thấy cô đang tựa vào đầu giường lướt video trên điện thoại bèn đi tới.
Lúc cô ngước mắt nhìn sang thì anh đã rút lấy điện thoại của cô ném sang một bên, cơ thể cao lớn cũng theo đó mà đè xuống.
Những ngón tay mang theo hơi nóng ẩm ướt khẽ vuốt ve đôi môi cô, cuối cùng dừng lại trên bờ vai mỏng manh. Xương quai xanh tuyệt đẹp vì sự căng thẳng của chủ nhân mà hằn lên, tựa như một sợi dây xích tinh xảo từ tự nhiên vòng quanh cổ và vai, phác họa ra những đường nét vô cùng ưu mỹ, mượt mà.
In bóng trên làn da trắng ngần của Tang Niệm, dưới ánh đèn dịu nhẹ của căn phòng càng mang theo một sự cám dỗ khó tả thành lời.
Sự dịu dàng, uyển chuyển và vẻ quyến rũ, gợi cảm, hai sức hút hoàn toàn khác biệt hòa quyện vào nhau vậy mà lại không hề đường đột chút nào. Ngược lại, chúng còn mang đến một sự tương xứng vô cùng kỳ lạ.
Những ngón tay thon dài, rõ khớp xương của Chu Ngộ Lễ khêu sợi dây áo mỏng manh trên vai cô, cúi người hôn lên đó. Giọng nói anh mang theo một tia khàn khàn nhàn nhạt:
“Đằng nào cũng phải cởi ra, lần sau em đừng mặc nữa.”
Cổ Tang Niệm ngửa ra sau, tạo thành một đường cong tuyệt mỹ. Hai tay cô bám chặt lấy cơ bắp rắn chắc trên vai anh, hơi thở dần trở nên rối loạn.
Không mặc nữa ư? Đâu thể bảo cô trần truồng đi lại được chứ?
Nụ hôn của Chu Ngộ Lễ trượt dọc xuống dưới, cho đến khi dừng lại ở một đỉnh cao nào đó, hồi lâu vẫn không chịu rời đi, thậm chí còn có chút đùa giỡn không biết chán.
“Hay là em thích anh đích thân cởi giúp em hơn?”
Hai tai Tang Niệm đã đỏ ửng lên, cô thở dốc khó nhịn, móng tay bất giác cắm vào cơ bắp của anh.
“Chu Ngộ Lễ...”
Làm vợ chồng ba năm, Tang Niệm rất hiểu rõ người đàn ông này. Bề ngoài anh có vẻ ôn hòa, xa cách, nhưng ở trên giường lại mang một dáng vẻ hoàn toàn khác.
Mà ba năm qua, điều khiến cô không chịu nổi nhất chính là thỉnh thoảng ở trên giường, anh lại buông ra vài câu tình thoại mê người. Ví dụ như bây giờ.
Khóe môi mỏng của Chu Ngộ Lễ khẽ nhếch lên, anh cắn nhẹ một cái. Nghe tiếng hít hà rên rỉ của Tang Niệm, giọng anh khàn khàn mang theo ý cười:
“Gọi anh là gì nào?”
Tang Niệm căn bản không thể chống đỡ nổi những thủ đoạn nhỏ này của anh, rất nhanh đã ngoan ngoãn đầu hàng.
Đôi mắt cô ươn ướt ngấn lệ sinh lý, hơi thở gấp gáp, mấp máy môi:
“Ông, ông xã...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)