Nam tử này lại đi vào trong vài bước, Vân Ninh cuối cùng cũng nhìn rõ diện mạo của y.
Nam tử khoảng chừng ba mươi tuổi, mặt mày anh tuấn, trầm ổn nội liễm, chỉ cần đứng ở đó thôi đã khiến người ta không thể lơ là, cũng không dám nhìn thẳng.
Thế nhưng, còn chưa thở dài xong xuôi, nàng đã đụng phải một đôi mắt sâu như đầm nước mùa đông.
Tim nàng nhất thời có chút hoảng loạn.
Y rốt cuộc là người phương nào vậy?
Sao khí thế trên người y lại mạnh thế?
Ngược lại thì thần sắc của nam tử kia vẫn rất thản nhiên, đáy mắt bình tĩnh không gợn sóng, dường như không hề bất ngờ về sự có mặt của nàng và Hương Thảo ở nơi này.
Y đứng ở cửa - không tiếp tục đi vào mà cũng không đi ra ngoài, cứ như vậy lặng lẽ nhìn nàng.
Vân Ninh không biết nên hình dung ánh mắt này như thế nào đây.
Ánh mắt của người này vô cùng bình tĩnh, không vui không giận, như đầm nước lạnh mà cũng giống vực sâu hun hút, khiến người ta thấy lạnh cả sống lưng.
Tuy rằng y ăn mặc giản dị, nhưng nàng có thể cảm giác được nam tử này tuyệt đối không phải người bình thường, chắc chắn là có xuất thân bất phàm. Hơn nữa, trên người y có một loại uy nghiêm của người bề trên, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Đầu óc Vân Ninh nhanh chóng hoạt động.
Từ tuổi tác của người này mà xét thì hẳn không phải là bằng hữu của Giản Quân Ninh mà là bằng hữu của phụ thân. Lại nhìn vào khí thế của y thì chắc chắn là người làm quan rồi. Vậy thì vị này có lẽ là đồng liêu của phụ thân, hẳn là đi nhầm chỗ.
Vân Ninh bị người ta bắt ngay tại trân, trong lòng vốn đã vô cùng căng thẳng, giờ phút này bị người ta nhìn chằm chằm như vậy, nàng lại càng thêm sợ hãi không thôi.
Người này chẳng lẽ đã phát hiện ra điều gì rồi ư?
Thấy nam tử vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mình mà không nói lời nào, Vân Ninh quyết định tiên hạ thủ vi cường. Nàng lấy hết can đảm, tay nắm chặt thành quyền, nghênh đón ánh mắt của y rồi lớn tiếng hỏi: “Ngươi là ai, sao lại dám tự tiện xông vào ngoại viện nhà ta!”
Nghe thấy những lời này, đối phương có chút sững sờ, lông mày hơi nhướn lên. Sau đó, ánh mắt y lướt qua nắm tay đang siết chặt bên vạt váy bên hông của Vân Ninh, trong mắt xẹt qua một mạt ý cười.
Vân Ninh vẫn luôn nhìn chằm chằm vào y, dĩ nhiên là không bỏ qua nụ cười trong mắt y.
Người này thật sự quá kỳ quái, nàng quát y như vậy mà y lại còn cười được. Chẳng lẽ lời nàng vừa nói rất buồn cười sao?
Một tùy tùng đứng bên cạnh tiến lên trách mắng: “Làm càn, đây là Tể tướng đương triều - Mạnh đại nhân.”
Mạnh đại nhân?
Tể tướng đương triều...?
Vân Ninh quả thực là không dám tin vào tai mình.
Trong ngày đầu tiên xuyên thư, thế mà nàng lại có thể gặp được người có quyền thế nhất triều đình cơ đấy.
Mà sở dĩ nam tử này xuất hiện ở đây, không phải vì phụ thân, mà là vì nam chính. Bởi vì ngoài cái chức Tể tướng ra, thân phận của người này trong sách chính là cữu cữu (cậu) của nam chính!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



