Vương quản gia khoa trương mà khen ngợi công lao của Giản phủ một phen.
Nam tử liếc mắt với tùy tùng một cái.
Tùy tùng đó tiến lên, nói với Vương quản gia: “Đa tạ, đại nhân nhà ta tự mình vào trong là được, không cần phiền ngươi.”
Vương quản gia vội cung kính nói: “Vâng vâng, tiểu nhân sẽ canh giữ ở bên ngoài này.”
Nam tử nhấc chân đi vào trong viện.
Giờ phút này, Vân Ninh đang đứng trong phòng Lăng Tử Quan. Nàng nhìn xung quanh một vòng, có chút khó khăn.
Nàng đột nhiên nhớ ra - hôm qua nguyên chủ vốn muốn tự tay giao cái túi thơm đó cho nam chính, kết quả là đợi mãi mà nam chính chưa về. Sắc trời cũng dần chuyển tối, nàng ấy không chờ tiếp được nữa, thế nên mới giao cái túi thơm đó cho Hương Thảo rồi một mình về nội trạch. Bởi vậy, nàng cũng không biết túi thơm kia rốt cuộc ở chỗ nào.
Hương Thảo tưởng Vân Ninh đến tiền viện là để gặp thế tử, thấy nàng đứng bất động trong phòng dành cho khách thì thử lên tiếng đề nghị: “Tiểu thư, thế tử hẳn là đang đi chơi ở bên ngoài cùng đại thiếu gia, còn chưa về. Hay là lát nữa chúng ta lại đến?”
Vân Ninh vốn cũng không phải là đến tìm nam chính. Nàng đứng tại chỗ suy nghĩ một lát, thật sự không biết cái túi thơm kia rốt cuộc là để ở đâu. Nàng nhìn về phía Hương Thảo rồi hỏi thẳng: “Hôm qua ngươi để túi thơm kia ở đâu?”
Hương Thảo: “Nô tỳ nhét vào bên dưới gối đầu của thế tử. Tối qua thế tử cùng đại thiếu gia đàm luận đến muộn nên ở lại trong phòng đại thiếu gia, không trở về đây, túi thơm hẳn là vẫn còn ở chỗ cũ đấy ạ. Chờ một lát nữa thế tử trở lại thì chắc chắn sẽ phát hiện ra tấm lòng của tiểu thư thôi.”
Ngay khi Hương Thảo nói đã đặt túi thơm ở dưới gối đầu của nam chính, Vân Ninh đã lập tức lộp cộp chạy về phía mép giường. Chờ đến khi Hương Thảo vừa nói dứt lời, nàng cũng đã tìm thấy cái túi thơm đó rồi.
Vân Ninh cầm túi thơm, quơ quơ trước mặt Hương Thảo: “Là cái này đúng không?”
Hương Thảo có chút kinh ngạc. Hôm qua tiểu thư mới nhìn thấy cái túi thơm này mà, sao hôm nay lại không nhận ra nó rồi? Là vì cái túi thơm này không phải do tiểu thư tự tay thêu ư? Mặc dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng nàng ấy vẫn thành thật trả lời: “Đúng, chính là cái này.”
Được Hương Thảo khẳng định, Vân Ninh triệt để thở phào nhẹ nhõm. May mắn là mọi chuyện không phát triển đến bước tồi tệ nhất, may mắn là mọi thứ đều có thể vãn hồi.
Nàng vội vàng nhét túi thơm vào trong tay áo.
Hương Thảo nhìn hành động này của Vân Ninh thì cảm thấy vô cùng khó hiểu. Hôm qua không phải là tiểu thư đã tìm mọi cách để muốn đưa bằng được túi thơm cho thế tử ư? Sao hôm nay lại muốn lặng lẽ lấy nó về vậy.
Còn không đợi nàng ấy kịp hỏi ra miệng thì cửa phòng đã bị người ta đẩy ra từ bên ngoài.
Nghe thấy động tĩnh, trong lòng Vân Ninh đánh “thịch” một tiếng.
Cả người Vân Ninh lập tức căng thẳng.
Ngay sau đó, trước mắt nàng xuất hiện một nam tử với thân hình cao lớn. Nam tử này quay lưng về phía ánh sáng, khiến nàng nhất thời không nhìn rõ diện mạo, mà chỉ cảm thấy trên người y tựa hồ mang theo vài phần uy áp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

