Mạnh Vũ Chi, cữu cữu của nam chính, Bình Nam Hầu, đương triều Tể tướng - trong sách không miêu tả nhiều về y lắm, trên cơ bản thì có thể dùng tám chữ để hình dung.
Quyền cao chức trọng, không gần nữ sắc.
Nam chính có hào quang nam chính trên người thì đương nhiên là đáng sợ, nhưng quyền thần nắm giữ quyền sinh sát trong tay thì lại càng đáng sợ hơn.
Trong sách rất ít khi nhắc đến Mạnh Vũ Chi, chỉ miêu tả vài nét ngắn ngủi qua những lời kể từ miệng nam chính thôi. Nhưng từ đó vẫn có thể thấy được rằng nam chính rất sùng bái và sợ hãi vị cữu cữu này của mình. Nàng không ngờ một nhân vật như truyền thuyết ở trong sách lại bị nàng gặp được. Mà vừa rồi nàng còn bất kính với người này nữa chứ, là chê mệnh mình quá dài hả?
Thủ đoạn nhỏ nhặt này của nàng mà diễn ở trước mặt người khác thì cũng được đi, đây lại còn diễn ở ngay trước mặt chính khách lâu năm của triều đình nữa chứ. Có ngụy trang kiểu gì đều đều vô dụng.
“Phịch!”
Nhập gia tùy tục, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.
Người quỳ xuống lúc này lại chính là Vân Ninh.
Mãi đến khi quỳ xuống, Vân Ninh mới phát hiện cái chuyện quỳ xuống này cũng đơn giản thôi mà.
Cuối cùng nàng cũng đã hiểu vì sao người trong viện lại thường xuyên quỳ xuống trước mặt nguyên chủ như vậy rồi. Dù sao thì sống sót vẫn quan trọng hơn bất kỳ điều gì.
Nói cho cùng, chuyện hôm nay là nàng đuối lý trước. Là nàng hôm qua đã nhét túi thơm vào phòng nam chính, cũng là nàng hôm nay đã tự tiện xông vào phòng nam chính lấy đồ.
“Tiểu nữ không biết thân phận của đại nhân, vừa rồi đã thất lễ với đại nhân, mong đại nhân đừng so đo với tiểu nữ.”
Hương Thảo cũng quỳ xuống theo.
Nhìn dáng vẻ này của Vân Ninh, Mạnh Vũ Chi hiếm khi mà kinh ngạc như vậy.
Làm quan hơn mười năm, lúc này đã rất ít chuyện có thể khiến y kinh ngạc như vậy.
Lần đầu gặp, tiểu cô nương hấp tấp như gió mùa xuân, toàn thân tràn đầy sức sống. Vừa rồi, khi đối diện với y, dáng vẻ của nàng vẫn khí thế vô cùng, sinh động rạng rỡ. Không ngờ là chỉ vừa nghe thấy tên y thôi mà đã bị dọa thành bộ dạng này luôn rồi.
Y vốn tưởng rằng đây là một tiểu cô nương kiêu căng tùy hứng, không ngờ lá gan của nàng lại nhỏ như vậy - hóa ra chỉ là một con hổ giấy mà thôi.
Xem ra là vẫn còn nhỏ tuổi, tâm tư đơn thuần.
Vân Ninh không ngờ Tể tướng đương triều lại còn xin lỗi nàng như vậy, khiến nàng có chút được ưu ái mà hoảng hồn. Nàng vội vàng nói: “Đại nhân, ngài không cần nói vậy, hôm nay đều là lỗi của ta.”
Mạnh Vũ Chi nhìn sự sợ hãi trong đáy mắt của tiểu cô nương, sợ nói nhiều sẽ càng làm nàng sợ, cho nên cũng không nói gì nữa mà xoay người rời đi.
Mãi đến khi nhìn thấy bóng lưng Mạnh Vũ Chi đi xa, Vân Ninh mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Hương Thảo cũng là lần đầu tiên được gặp một nhân vật lớn như vậy, nàng ấy sợ vô cùng, sớm đã ngồi liệt trên mặt đất luôn rồi.
Mạnh Vũ Chi đi chưa được mấy bước, vừa lúc bắt gặp Lăng Tử Quan mới trở về.
Lăng Tử Quan nhìn thấy Mạnh Vũ Chi thì vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, nói: “Cữu cữu!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



