Dựa trên kinh nghiệm đọc tiểu thuyết của nàng, nếu nàng đắc tội với nhân vật chính thì chắc chắn sẽ không có kết cục tốt. Mà nàng thì muốn sống một cuộc sống vô ưu vô lo ở Giản phủ này, vậy nên cũng không thể đắc tội với vị đại ca Giản Quân Ninh của nguyên chủ rồi.
Việc cấp bách nhất lúc này là phải lấy lại cái túi thơm kia trước khi Lăng Tử Quan và Giản Quân Ninh quay lại, rồi giả vờ như không hề có chuyện gì từng phát sinh hết.
Dưới ánh mắt khiếp sợ của Hương Thảo, Vân Ninh nhanh chóng cầm khăn tay lau lau miệng, vừa đi vừa nói: "Đi ngoại viện."
Hương Thảo sững sờ một chút rồi nhanh chóng đuổi theo.
Trên đường đi, Vân Ninh sợ mình sẽ đến muộn nên lại càng cố gắng đi thật nhanh.
Hương Thảo phải chạy chậm thì mới có thể đuổi theo nàng. Nàng ấy vừa chạy vừa thở hồng học mà hỏi: "Tiểu thư, chúng ta ra ngoại viện làm gì vậy ạ? Đại thiếu gia và thế tử vẫn chưa về đâu, hay là chúng ta ngồi xe ngựa đi tìm họ nhé?"
Vừa nghe thấy vậy, Vân Ninh cũng không thèm để ý đến hình tượng của mình nữa, nàng lấy ra năng lượng như khi chạy nước rút 100 mét năm đó, nhấc váy lên mà cất bước chạy vội.
Nàng phải lấy lại cái túi thơm kia trước khi hai vị thiếu gia đó quay lại mới được! Nếu bọn họ quay lại thì mọi chuyện đã quá muộn rồi, đến lúc đó, nàng có mười cái miệng cũng không thể giải thích được.
Vương quản gia đang dẫn một vị quý nhân đến phòng dành cho khách ở ngoại viện. Ông ta biết vị quý nhân này có thân phận cao quý như thế nào, vậy nên vô cùng cung kính, chỉ khom lưng chứ không dám ngẩng đầu. Dọc theo đường đi, để tránh cho vị quý nhân này cảm thấy bị xem nhẹ, ông ta thấp giọng giới thiệu cảnh trí trong phủ với y.
Đột nhiên, ông ta phát hiện quý nhân đã dừng bước. Cho rằng mình đã nói sai điều gì đó rồi đắc tội với vị quý nhân trước mặt, trên trán ông ta lập tức toát ra một lớp mồ hôi lạnh.
Quý nhân vẫn không nói gì trong một lúc lâu, cũng không tiến về phía trước. Quản gia cẩn thận mà ngẩng đầu lên, muốn nhìn vẻ mặt lúc này của quý nhân. Sau khi ngẩng đầu lên, ông ta thấy quý nhân đang nhìn về phía hành lang cách đó không xa. Nhìn theo ánh mắt của quý nhân, quản gia trông thấy một bóng người quen thuộc, vẻ mặt của ông ta đột nhiên trở nên phức tạp.
Nhị tiểu thư bình thường vẫn luôn hoành hành ngang ngược ở nội viện thì cũng được đi, nhưng hôm nay, ở ngoại viện mà lại chẳng hề có quy củ gì cả. Nếu nàng xúc phạm đến vị quý nhân trước mặt này thì lão gia sẽ không tha thứ cho nàng đâu.
Quản gia đảo mắt một cái rồi vội cười nói: "Đó là nhị tiểu thư của nhà ta, khiến cho đại nhân chê cười rồi.”
Nam tử mặc thường phục màu xám liếc nhìn quản gia Vương một cái. Y không nói tiếng nào mà tiếp tục bước về phía trước.
Quản gia Vương vội vàng ngậm miệng lại rồi đi theo y qua bên kia.
*
Cũng may là Vân Ninh có ký ức của nguyên chủ, nàng rất thuận lợi mà đi đến ngoại viện.
Bởi vì thân phận và tính tình của nguyên chủ, thế nên cho dù nàng có biểu hiện kỳ quái đến đâu thì cũng không có ai trong phủ dám ngăn cản nàng. Vân Ninh cứ thế mà đi một đường thông suốt – tiến vào trong phòng của Lăng Tử Quan.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

