Khi nàng tỉnh lại thì đã là buổi trưa rồi.
Vân Ninh nằm trên giường hồi lâu, mới nhận ra tình cảnh trước mắt của mình.
Nàng vẫn ở trong sách, hơn nữa còn ở vào một thời điểm rất không tốt nữa chứ.
Nàng từ trên giường ngồi dậy, nhìn thấy bóng người bên ngoài thì hỏi: "Ai ở bên ngoài đây?"
Hương Thảo nhanh chóng từ bên ngoài đi vào.
"Tiểu thư, là nô tỳ, người đã tỉnh rồi ạ."
Vân Ninh: "Mấy giờ... Khụ, bây giờ là giờ nào rồi?"
Nói được một nửa, nàng mới nhớ ra mình đã xuyên đến cổ đại, Vân Ninh lập tức đổi giọng.
Hương Thảo: "Vừa quá giờ ngọ."
Giờ ngọ... Buổi trưa mười một giờ đến một giờ chiều, nói cách khác bây giờ đã là một giờ chiều rồi, nàng đã ngủ khoảng ba - bốn tiếng đồng hồ.
Vân Ninh: "Ngươi vẫn luôn ở trong viện sao?"
Hương Thảo: "Vâng, tiểu thư."
Vân Ninh thử thăm dò: "Lúc ta ngủ, có ai đến tìm ta không?"
Hương Thảo: "Tam tiểu thư có đến tìm ngài."
Vân Ninh: "Ngoài nàng ta ra thì còn có ai khác không?"
Hương Thảo lắc đầu: "Không có ạ."
Vân Ninh trực tiếp hỏi: "Đại ca ta có đến không?"
Hương Thảo có chút kinh ngạc, sao tiểu thư lại đột nhiên hỏi đến đại thiếu gia vậy? Tuy tiểu thư và đại thiếu gia là huynh muội cùng một mẹ sinh ra, nhưng quan hệ giữa hai người không tốt, đại thiếu gia rất ít khi đến viện của họ.
"Đại thiếu gia không đến."
Vân Ninh lập tức thở phào nhẹ nhõm. Xem ra vừa rồi Mạnh Vũ Chi không hề nói chuyện này cho Lăng Tử Quan biết. Nếu không, dựa vào sự chán ghét của Giản Quân Ninh đối với nàng, thì hắn ta đã sớm chạy đến tìm nàng tính sổ rồi.
Hương Thảo nghĩ đến sự chú ý của tiểu thư nhà mình đối với thế tử Lăng gia, cho rằng Vân Ninh sở dĩ hỏi Giản Quân Ninh là vì muốn biết tung tích của thế tử, nàng ấy mới nói: "Đại thiếu gia và thế tử Lăng gia đang bình phẩm thư họa ở ngoại viện, tiểu thư có muốn qua đó không?"
Vân Ninh cảm thấy có chút khát nước, mới xốc chăn để xuống giường, cầm ấm trà rót cho mình một chén.
"Ta cũng đâu có am hiểu thư họa, đi làm gì?"
Thấy tay Hương Thảo khựng lại giữa không trung, Vân Ninh mới ý thức được hành động vừa rồi của mình có chút kỳ quái. Nhìn ánh mắt nghi hoặc của Hương Thảo, Vân Ninh thầm kêu không ổn rồi.
Hương Thảo là nha hoàn thân cận của nguyên chủ, là người hiểu rõ nguyên chủ nhất. Người khác thì thôi đi, chứ Hương Thảo ngày ngày ở bên cạnh nguyên chủ, nàng ấy chắc chắn có thể phát hiện ra sự khác biệt giữa hai người. Nhưng tính tình của nguyên chủ lại quá ngang ngược kiêu ngạo, còn thường xuyên ngược đãi hạ nhân, nàng thật sự không làm được những chuyện như vậy.
Nàng phải nghĩ ra một cái cớ thật tốt mới được.
Hương Thảo rất nhanh đã lại cúi đầu xuống, nói: "Đại tiểu thư cũng đã đi, nếu tiểu thư đi thì cũng sẽ không quá nổi bật đâu ạ."
Vân Ninh uống một hơi cạn sạch chén trà, đặt chén trà không lên bàn.
Hương Thảo cầm ấm nên châm trà cho nàng, lần này, Vân Ninh không làm gì cả.
Đại tiểu thư Giản Lan Ninh là thứ tỷ của nguyên chủ, cũng chính là nữ chính trong truyện, quả thực là một người đối lập hẳn với nguyên chủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)