Sau khi cãi nhau một trận lớn với Giản Quân Ninh, khi Giản Quân Ninh và Lăng Tử Quan thưởng thức thư họa ở tiền viện, Giản Lan Ninh cũng đến. Biết được chuyện này, nguyên chủ cũng đến tiền viện. Đến tiền viện rồi, thấy hai người Lăng Tử Quan và Giản Lan Ninh vừa nói vừa cười bình phẩm thư họa là nguyên chủ lập tức nổi giận, xông lên cho Giản Lan Ninh một cái tát. Chuyện này khiến Giản Quân Ninh và Lăng Tử Quan lại càng thêm ghét nàng hơn. Mà sau khi chuyện này xảy ra, ngày hôm sau nguyên chủ đã nhanh chóng bị đưa đến Lục gia để học lại quy củ.
"Ta không muốn đi."
Là một nữ phụ độc ác không muốn đi theo tình tiết trong sách, dĩ nhiên là nàng muốn tránh hai người nam nữ chính kia càng xa càng tốt rồi. Ngàn vạn lần không thể dính vào chuyện của bọn họ được.
Hương Thảo kinh ngạc nhìn tiểu thư nhà mình. Sao nàng ấy lại cảm thấy hôm nay tiểu thư kỳ quái vậy nhỉ. Mấy ngày trước, tiểu thư mà biết Đại tiểu thư và thế tử Lăng gia nói chuyện với nhau nhiều hơn hai câu thì kiểu gì cũng sẽ tức giận chạy đến viện của Đại tiểu thư để làm ầm ĩ một trận. Hôm nay, nghe được chuyện này mà lại không có phản ứng gì cả.
Vân Ninh nhìn ánh mắt càng ngày càng đầy hoài nghi của Hương Thảo, trong lòng nghĩ vẫn là nên giải thích rõ ràng chuyện này thì tốt hơn.
Tiểu cô nương này tuổi không lớn, tâm tư cũng tương đối đơn thuần, tất cả tâm sự đều viết hết lên mặt. Hơn nữa, nàng ấy lại còn rất trung thành với nguyên chủ, nguyên chủ nói gì thì nghe nấy tin nấy, hẳn là sẽ không khó đối phó đâu.
"Ta mệt rồi."
Hương Thảo có chút không hiểu, sao tiểu thư lại đột nhiên bảo mệt, không phải là vừa mới tỉnh dậy thôi sao?
"Tiểu thư muốn đi ngủ tiếp một lát ạ?"
Thấy Hương Thảo không hiểu ý của mình, Vân Ninh nhìn Hương Thảo rồi nói tiếp: "Ý ta muốn nói là trong lòng ta thấy mệt mỏi quá rồi, không muốn lại chạy theo sau đuôi Lăng Tử Quan nữa."
Hương Thảo nghe mà kinh hãi.
Vân Ninh: "Lăng Tử Quan đến phủ chúng ta đã mười ngày rồi, hắn có từng chủ động nói với ta một câu nào chưa?"
Hương Thảo liếc mắt nhìn Vân Ninh, ánh mắt có chút sợ hãi, không dám nói.
Vân Ninh tự mình trả lời: "Chưa từng."
Hương Thảo tìm cách nói đỡ một câu: "Có lẽ chỉ là do thế tử tính tình điềm đạm, ngại nói chuyện với nữ tử thôi."
Vân Ninh: "Nhưng thái độ của hắn khi đối đãi với đại tỷ tỷ lại rất khác, hắn nói rất nhiều chuyện với tỷ ấy, hai người bọn họ còn vừa nói vừa cười nữa chứ. Có thể thấy là không phải hắn không thích nói chuyện với các tiểu thư, mà chỉ là không thích nói chuyện với ta thôi."
Hương Thảo: "Tiểu thư đừng nói như vậy, so với Đại tiểu thư thì ngài có xuất thân cao hơn, cũng xinh đẹp hơn cơ mà, nàng ấy không bằng ngài đâu."
Thoạt nhìn, Vân Ninh càng nói càng tức giận. Nàng nhìn Hương Thảo rồi nói tiếp: "Hương Thảo à, ngươi thử phân xử cho ta đi, ta nói có đúng không?"
Nói xong, nàng thừa cơ kéo Hương Thảo lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

