Giản Quân Ninh không nói nhiều, chỉ đáp: "Ừm."
Lăng Tử Quan nhìn về phía Mạnh Vũ Chi: "Cữu cữu, sao cữu cữu lại đột nhiên đến đây vậy?"
Mạnh Vũ Chi: "Ta phụng chỉ của Hoàng thượng đến Nam Châu làm việc. Mẫu thân ngươi biết ngươi ở đây, mới bảo ta đến xem ngươi một chút."
Lăng Tử Quan: "Ta đã lớn như vậy rồi, vậy mà mẫu thân vẫn không yên tâm sao. Cữu cữu cứ an tâm làm việc đi, có Quân Ninh giúp đỡ, mọi thứ đều tốt cả."
Mạnh Vũ Chi liếc mắt nhìn Giản Quân Ninh.
Vị thiếu niên này có ánh mắt trong suốt, tính tình cũng hoàn toàn khác với muội muội của hắn ta.
Một nhân vật giống như thần tiên thế này, mà lại nói lời cảm tạ với hắn ta, quả thực là muốn hắn ta đoản thọ mà.
"Đại... Đại nhân quá khách sáo rồi, Tử Quan là bằng hữu của ta, ta chắc chắn sẽ quan tâm đến hắn rồi."
Mạnh Vũ Chi lại dặn dò cháu trai hai câu, sau đó rời khỏi nhà họ Giản.
Lên xe ngựa rồi, tùy tùng đứng bên dưới xe mới hỏi y: "Đại nhân, có nên nói chuyện vừa rồi cho biểu thiếu gia biết không?"
Mạnh Vũ Chi dừng một chút, trầm giọng nói: "Không cần."
Tử Quan tuổi còn trẻ mà đã đắc chí, có chút tự phụ. Nếu có thể vì chuyện này mà gặp chút trắc trở, mài giũa một chút tính tình của hắn thì cũng tốt.
Có điều, nghĩ đến biểu hiện vừa rồi của vị Giản tiểu thư kia, y cảm thấy nàng cũng chưa chắc đã có ý với cháu trai y đâu, mà sợ là còn có những tính toán khác nữa.
Nghĩ đến chuyện trưởng tỷ đã dặn dò mình như thế nào trước khi đến Nam Châu, Mạnh Vũ Chi vẫn nói: "Ngươi đi tra một chút xem nàng đã làm những gì."
Y sẽ không can thiệp vào chuyện của Tử Quan, nhưng vẫn phải xác nhận xem tiểu cô nương này không có ý định làm hại Tử Quan mới được.
"Vâng, đại nhân."
*
Sau khi về đến viện của mình, Vân Ninh liền nằm liệt trên giường.
Hôm nay sao nàng lại xui xẻo như vậy cơ chứ, còn đụng phải tể tướng đương triều Mạnh Vũ Chi nữa. Nghĩ đến ánh mắt Mạnh Vũ Chi nhìn nàng vừa nãy, sợ là y đã sớm đoán ra tâm tư của nàng rồi.
Y có nói chuyện vừa rồi của nàng cho Lăng Tử Quan biết không?
Nghĩ đến đây, Vân Ninh đột nhiên ngồi bật dậy khỏi giường.
Lỡ như Mạnh Vũ Chi nói chuyện này cho Lăng Tử Quan biết, có khi nào Lăng Tử Quan sẽ giống như trong sách - chán ghét nàng đến cực điểm không? Giản Quân Ninh có vì chuyện này mà cãi nhau với nàng một trận lớn, sau đó đoạn tuyệt tình huynh muội luôn không?
Hai người này, một người sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của nàng, một người sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày của nàng, nàng thực sự không muốn đắc tội với ai trong bọn họ hết.
Vừa nghĩ đến những chuyện này, đầu Vân Ninh lại đau như búa bổ.
Xuyên thư thì cũng thôi đi, vậy mà nàng lại còn xui xẻo đến vậy, xuyên thư vào ngay cái thời điểm này. Cho dù chỉ sớm hơn một ngày cũng tốt hơn nhiều lắm đó!
Vân Ninh nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy căn bản là mình không thể thay đổi được chuyện này, thế là dứt khoát nằm lăn ra trên giường, kéo cái chăn bên cạnh qua, trùm kín đầu làm đà điểu.
Kết quả là giả về một hồi, rồi nàng cứ thế ngủ thiếp đi luôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

