Ánh mắt Triệu Thành vẫn rất bình tĩnh, anh ta chỉ lạnh nhạt nhìn gã đàn ông đó rồi nói: "Tôi chỉ khuyên anh một câu, không muốn chết thì mau thả người ra, nếu không đắc tội với người không nên đắc tội, e rằng đến lúc đó anh có hối hận cũng không kịp đâu."
Đã ra ngoài lăn lộn xã hội thì chẳng ai bị dọa mà lớn lên cả, gã đàn ông dựng ngược lông mày, đang định chửi lại thì một tên đàn em bên cạnh đột nhiên kéo gã một cái.
Gã đang ôm một bụng lửa giận không có chỗ trút, liền quay đầu mắng: "Làm cái gì!"
Trong mắt tên đàn em lộ ra chút vẻ sợ hãi, hắn kéo gã đàn ông sang một bên, nhỏ giọng nói một câu: "Đại ca, người ngồi trong xe hình như là Lục Cảnh Sách, chúng ta không chọc nổi đâu, tối nay tạm bỏ qua đi."
Gã đàn ông nghe vậy cũng không khỏi nhíu mày, trong mắt hiện lên nỗi sợ hãi mơ hồ: "Chắc chắn không?"
Tên đàn em gật đầu thật mạnh: "Người đàn ông ngồi ở hàng ghế sau hình như chính là. Hơn nữa người đàn ông này em có biết, là trợ lý của Lục Cảnh Sách."
Vừa nói hắn vừa lén lút chỉ tay về phía Triệu Thành.
Ở Bắc Thành này, có mấy ai dám vuốt râu hùm chọc vào Lục Cảnh Sách chứ, làm vậy thì đúng là chán sống thật rồi.
Đám người này tuy là giang hồ lăn lộn ngoài xã hội, nhưng cũng biết con người phải hiểu thế nào là thức thời. Tối nay xui xẻo đụng trúng Lục Cảnh Sách, bọn chúng đành phải tạm thời tha cho Thẩm Nhạn Sanh một vố.
Khi gã đàn ông bước về lại trước mặt Triệu Thành, thái độ đã hoàn toàn không còn kiêu ngạo như ban nãy nữa, trong lời nói ít nhiều còn mang chút ý tứ lấy lòng: "Nếu đã là Lục tổng đòi người, thể diện này dù thế nào chúng tôi cũng phải nể mặt."
Nói đến đây, gã lại nhìn sang Thẩm Nhạn Sanh: "Cô Thẩm, tối nay tạm thời bỏ qua, nhưng tôi cho cô thời gian nhiều nhất là nửa tháng nữa. Nửa tháng sau nếu vẫn không trả được tiền, đừng trách bọn này không khách sáo với cô!"
Nói xong, gã vẫy tay với đám anh em: "Đi!"
Sau khi đám người rầm rộ rời đi, Thẩm Nhạn Sanh chỉ cảm thấy bản thân dường như vừa thoát chết trong gang tấc. Có một khoảnh khắc, cô cảm thấy cả người mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngồi bệt xuống đất.
Triệu Thành mỉm cười với cô, nói: "Cô Thẩm, cô ở đâu, có muốn tôi tiện đường đưa cô về một đoạn không?"
Thẩm Nhạn Sanh đáp: "Tôi ở ngay đây, tôi về lấy đồ, không ngờ lại gặp bọn họ."
Triệu Thành cũng không hỏi nhiều, chỉ mỉm cười, tốt bụng nhắc nhở: "Tối nay, tốt nhất cô đừng ở lại đây nữa, tôi sợ bọn họ sẽ quay lại."
Thẩm Nhạn Sanh gật đầu, nói: "Tôi về nhà lấy chút đồ, lấy xong sẽ đi ngay."
Nói đến đây, cô nhìn Triệu Thành đầy biết ơn, nói: "Vừa rồi thật sự cảm ơn anh."
Triệu Thành mỉm cười, nói: "Không cần cảm ơn tôi, tôi cũng chỉ làm việc theo lệnh thôi."
Anh ta nói đầy ẩn ý, Thẩm Nhạn Sanh nhớ lại lời người đàn ông vừa bắt mình khi nãy: "Nếu Lục tổng đã đòi người, thể diện này dù thế nào chúng ta cũng phải nể."
Cô theo bản năng nhìn về phía chiếc xe sedan màu đen đỗ cách đó không xa, rồi nhìn lại Triệu Thành: "Vị Lục tổng đó... có ở trên xe không?"
Triệu Thành mỉm cười, nói: "Đúng vậy."
Thẩm Nhạn Sanh cảm thấy mình cần phải nói lời cảm ơn người ta. Dù sao thì, đám người này cũng nể mặt vị Lục tổng kia mới tạm thời buông tha cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

