"Bớt giả vờ với bọn này đi! Cô Thẩm đây thuyền nát đụng tới cũng còn ba cân đinh, nếu thật sự không có tiền, dựa vào khuôn mặt này của cô, đi bán thân cũng có khối ông lớn sẵn sàng vung tiền." Gã ta vừa nói, vừa cười dâm đãng đưa tay sờ mặt Thẩm Nhạn Sanh một cái.
Thẩm Nhạn Sanh cắn chặt môi chịu đựng nỗi nhục nhã, cô theo bản năng lùi về phía sau, nhưng lại bị gã đàn ông đứng sau lưng thô bạo đẩy mạnh một cái, cô đứng không vững, lảo đảo suýt nữa ngã nhào vào người gã đàn ông phía trước.
Gã đàn ông cợt nhả nắm lấy vai cô, cười cợt lả lơi: "Ây dô, cô Thẩm à, cô có muốn ôm ấp hiến dâng thì cũng nên đi tìm mấy vị thiếu gia tai to mặt lớn trong giới của các người ấy, tìm tôi vô dụng thôi. Mẹ kiếp, tôi chỉ là thằng đi đòi nợ, làm gì có bản lĩnh giúp cô trả tiền chứ."
Mắt Thẩm Nhạn Sanh cũng bị ánh đèn xe chói lóa làm cho đau nhức, thấp thoáng mờ ảo, cô dường như nhìn thấy một người đàn ông mặc âu phục đang ngồi trên ghế sau.
Ngay khoảnh khắc đó, cô gần như gửi gắm toàn bộ hy vọng vào người lạ mặt này. Nếu bây giờ cô không trốn thoát, thật sự không biết đám người này sẽ làm gì cô.
Đám xã hội đen sống bằng nghề đòi nợ thuê này, một khi bị ép đến đường cùng thì có lẽ chuyện gì cũng dám làm, nói không chừng chúng sẽ bán cô đi thật.
Nhân lúc đám người này đang phân tâm, cô dồn hết sức lực cắm đầu chạy về phía chiếc xe con màu đen.
Ai ngờ chạy chưa được hai bước, cô đã bị gã đàn ông phía sau túm tóc kéo giật lại, gã vung tay tát thẳng vào mặt cô một cái: "Mẹ kiếp, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!"
Trong chiếc xe con màu đen cách đó không xa, chú Trần tài xế vô tình nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Lục Cảnh Sách đang ngồi ở hàng ghế sau.
Ngay khi gã đàn ông kia giáng một cái tát lên mặt Thẩm Nhạn Sanh, sắc mặt Lục Cảnh Sách rõ ràng tối sầm lại, trong mắt chợt lóe sát khí.
Chú Trần bị ánh sáng lạnh lẽo nơi đáy mắt của vị tổng giám đốc nhà mình làm cho giật mình, trong nháy mắt liền xốc lại mười hai phần tinh thần, dè dặt dò hỏi: "Lục tổng... có cần đi đường vòng không?"
Lục Cảnh Sách lại ra lệnh cho Triệu Thành đang ngồi ở ghế phụ lái, anh cất giọng trầm thấp: "Đi xử lý đi."
Triệu Thành đi theo bên cạnh Lục Cảnh Sách nhiều năm, chỉ nghe một câu liền hiểu rõ ý tứ, anh ta xuống xe, đi thẳng về phía đám người kia.
Gã đàn ông đang túm lấy Thẩm Nhạn Sanh cau mày nhìn chằm chằm anh ta, gã lên tiếng cảnh cáo: "Đừng có mẹ nó lo chuyện bao đồng, cút ngay!"
Triệu Thành vô cùng ung dung, anh ta nhìn đám xã hội đen này chẳng khác nào nhìn một đống rác rưởi, cất lời: "Không muốn chết thì mau thả người ra."
Triệu Thành đi theo bên cạnh Lục Cảnh Sách nhiều năm, mưa dầm thấm lâu cũng học được chút khí thế trên người Lục Cảnh Sách. Anh ta vừa mở miệng, đám xã hội đen đều sửng sốt một chút, trong lòng bỗng nảy sinh cảm giác sợ sệt khó hiểu.
Gã đàn ông đi đầu nhíu mày: "Mày là thằng nào? Bố con ranh này nợ bọn tao một món tiền lớn, mày muốn dẫn người đi, sao hả? Mày trả thay nó chắc?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



