Ứng Quân vẫn không chịu nổi trêu ghẹo như mọi khi. Cái đầu nhỏ xíu vừa mới ló ra khỏi vỏ rùa đã lập tức rụt vội vào trong. Cô rũ mắt thu lại nụ cười, không dám tùy tiện trò chuyện cùng anh nữa.
Giữa những tiếng chào hỏi tạm biệt râm ran, từng chiếc xe lao vút qua bên cạnh họ.
Ứng Quân từ đầu đến cuối vẫn cúi đầu. Cô nhìn thấy bóng mình tách ra khỏi một mảng bóng đen hỗn độn trên mặt đất.
Dưới ánh đèn soi rọi, từng chi tiết nhỏ nhặt đến cả lọn tóc vểnh lên cũng hiện ra vô cùng rõ nét. Chỉ duy có một chỗ là mờ mịt đan cài vào một bóng đen khác.
Cô lặng lẽ cử động ngón tay, trong bóng đen kia lập tức vươn ra hai đường nét thon dài.
Đến lúc này thì cô đã hoàn toàn chắc chắn rồi, đó chính là bàn tay đang đan vào nhau của cô và Diệp Gia Hoài.
Nhận ra điều này, cánh tay cô bất giác trở nên cứng đờ, lòng bàn tay cũng bắt đầu rịn ra một tầng mồ hôi mỏng đầy muộn màng.
Cô thầm mắng mỏ bản thân trong lòng, đúng là đồ vô dụng! Chẳng lẽ cô chưa từng nắm tay đàn ông bao giờ sao!
Ứng Quân cố gắng chuyển dời sự chú ý. Cô bắt đầu tính toán xem lát nữa nên bày tỏ sự cảm ơn thế nào cho phải phép, rồi mở lời ra sao cho thật khéo léo để nói rằng cô tự về trường là được rồi.
Đang mải miết suy nghĩ, bỗng có người vỗ nhẹ lên vai cô.
Ứng Quân chậm chạp ngước mắt lên, vừa vặn chạm phải một đôi mắt đa tình. Người nọ cười cợt nhả nói với cô:
"Cô em nhỏ, lần sau lại cùng đi chơi nhé."
Ứng Quân vẫn còn nhớ người này. Lần trước ở trên bờ, cũng chính anh ta là người lên tiếng trước. Chẳng qua anh ta chắc hẳn đã sớm quên bẵng câu trêu đùa buột miệng thốt ra ngày hôm đó rồi.
Diệp Gia Hoài tung chân đá anh ta một cái, cười mắng:
"Cút sang một bên."
Bàn tay đang đan vào nhau ngay lập tức truyền đến một lực kéo khéo léo. Cơ thể Ứng Quân không kịp phòng bị liền va thẳng vào lồng ngực anh, tránh xa khỏi cái gã có đôi mắt hoa đào nhìn ai cũng thấy đa tình kia.
Cao Tích Tinh vươn tay vỗ vỗ vai Diệp Gia Hoài:
"Này, lão Diệp, đừng nhỏ mọn thế chứ."
Diệp Gia Hoài nghiêng người mở cửa xe. Ứng Quân còn chưa kịp phản ứng thì đã bị đẩy vào trong xe.
Một tay Diệp Gia Hoài gác lên cửa xe:
"Cô ngồi đợi một lát, tôi nói vài câu đã."
Ngay sau đó, cửa xe nhẹ nhàng đóng lại. Một cánh cửa đã hoàn toàn ngăn cách không gian bên trong và bên ngoài thành hai thế giới.
Ứng Quân ngồi ở ghế sau, ngơ ngác đưa mắt nhìn nhau với bác tài xế. Hai người không tránh khỏi việc chạm mắt trong chốc lát, đành cười thân thiện với nhau một cái rồi nhanh chóng dời tầm mắt đi.
Những lời lẽ thoái thác vừa nghĩ ra trong đầu đã bị phế bỏ quá nửa. Ứng Quân ủ rũ mất vài giây rồi lại nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng. Đã đến nước này thì đành tới đâu hay tới đó vậy.
Cô lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Thư Lạc Nhất trước:
[Nhất Nhất, mình chuẩn bị về trường rồi, cậu không cần cất công đi đường vòng qua chỗ mình nữa đâu.]
Thư Lạc Nhất: [Mụ yêu tinh già đó không làm khó dễ gì cậu chứ?]
Ứng Quân: [Không đâu, đợi về tới ký túc xá mình sẽ gửi định vị cho mọi người.]
Thư Lạc Nhất: [OK! OK!]
Ứng Quân tắt màn hình. Đầu ngón tay cô buồn chán gõ nhẹ từng nhịp lên mặt lưng điện thoại.
Xung quanh vừa yên tĩnh lại, cơn buồn ngủ liền ùa tới. Cô mệt mỏi tựa đầu lên cửa kính. Hơi lạnh nhè nhẹ từng chút một thấm vào da thịt. Trong khoang xe tĩnh lặng giờ đây chỉ còn nghe thấy tiếng thở đều đặn của chính cô.
Cô nhớ lại mọi chuyện vừa xảy ra, ánh mắt bất giác hướng ra ngoài cửa sổ.
Thân hình cao ngất của Diệp Gia Hoài đã che khuất quá nửa khung cảnh bóng đêm. Ánh mắt Ứng Quân cứ thế tự nhiên rơi trên người anh.
Khác hẳn với bộ âu phục chỉnh tề trong lần đầu gặp gỡ, hôm nay anh ăn mặc có phần thoải mái hơn. Điểm không hề thay đổi chính là khí chất cao ngạo quý phái toát ra trong từng cử chỉ hành động.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, nơi dây thần kinh đang căng thẳng của cô cũng dần được buông lỏng.
Thả lỏng tới mức mí mắt cứ không kìm được mà sụp xuống.
Lý trí nhắc nhở cô phải cố gắng giữ tỉnh táo. Cô hết lần này tới lần khác mở to hai mắt, nỗ lực chống lại bản năng sinh lý của cơ thể. Cô tự nhắc nhở bản thân, đây là người đàn ông mới gặp mặt được hai lần, cô không nên buông lỏng cảnh giác đến vậy.
Để giữ mình tỉnh táo, Ứng Quân thậm chí còn bắt đầu hồi tưởng lại những bản tin xã hội. Nào là ngủ một giấc tỉnh dậy đã bị bán vào vùng núi sâu, hay là thiếu gia con nhà giàu mượn rượu giở trò đồi bại với thiếu nữ…
Cảm giác sợ hãi chính là liều thuốc duy trì sự tỉnh táo tốt nhất.
Vừa nghĩ vậy, cơn buồn ngủ lập tức bay biến sạch sẽ.
Ứng Quân đang mường tượng đến đoạn rùng rợn nhất thì cửa kính xe đột nhiên bị gõ vang. Khuôn mặt của Cao Tích Tinh ghé sát vào cửa sổ, anh ta cười cợt nhả vẫy tay với cô:
"Cô em nhỏ, hẹn gặp lại nhé."
Trái tim cô suýt chút nữa thì lỡ một nhịp, hoàn toàn là vì bị dọa sợ.
Vài giây sau, tâm trí mới quay trở lại. Ứng Quân vừa định hạ kính xe xuống nói lời tạm biệt với anh ta.
Đột ngột, khuôn mặt đẹp trai ngời ngời trước mắt đã bị Diệp Gia Hoài túm cổ áo vứt sang một bên. Cao Tích Tinh suýt thì đứng không vững, vừa mới há miệng định mắng anh là đồ mất nhân tính.
Kết quả người nọ đã quay lưng lên xe. Từ lúc mở cửa, đóng cửa cho tới khi nổ máy lái đi một đoạn, mọi động tác đều liền mạch lưu loát, chẳng chừa cho anh ta lấy nửa cơ hội để buông lời oán trách.
Tiếng bánh xe lăn tròn tựa như bánh răng kim loại bắt đầu guồng quay, kéo căng sợi dây cót mang tên "gò bó" trên người Ứng Quân. Ngay đến cả nhịp thở cô cũng tự nhắc nhở mình phải cẩn trọng kiểm soát.
Lưng cô ngồi thẳng tắp, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, dáng vẻ hệt như một học sinh ngoan ngoãn đang sẵn sàng giơ tay phát biểu trong giờ học.
Sự căng thẳng của cô tạo nên một sự đối lập rõ rệt với Diệp Gia Hoài đang ngồi ở phía bên kia.
Từ lúc lên xe, ngoại trừ việc hỏi cô một câu muốn đi đâu, anh vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần. Hai chân anh vắt chéo đầy thong dong. Ánh đèn đường lướt qua ngoài cửa sổ rọi lên khuôn mặt anh, dường như cũng phác họa nên từng đường nét cụ thể.
Ánh mắt hờ hững, sống mũi cao thẳng, đôi môi mềm mại…
Sắc đẹp làm loạn lòng người, bất kể nam hay nữ đều giống nhau cả thôi. Ứng Quân tự trấn an bản thân rằng đây chỉ là lẽ thường tình ở đời.
Hương rượu nồng nàn vương vấn nơi chóp mũi. Một mùi hương chẳng hề xa lạ chút nào, bởi lẽ chỉ vài chục phút trước thôi cô vừa mới ngửi thấy nó qua từng nhịp thở mà Diệp Gia Hoài phả lên đỉnh đầu mình.
Hai người bọn họ ngồi ở hai đầu băng ghế sau, bình yên vô sự. Khoảng cách xa xôi tựa như hai thái cực ấy tạo thành một chiếc cân thăng bằng, chẳng có mảy may sai lệch.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì trạng thái này chắc hẳn sẽ duy trì cho tới lúc cô xuống xe.
Như vậy cũng rất tốt, cô chỉ cần đợi đến lúc xuống xe rồi nói lời cảm ơn anh là được.
Thế nhưng nằm ngoài sự kiểm soát của cô, cán cân bỗng nhiên bắt đầu nghiêng về một phía.
Diệp Gia Hoài buông lời hỏi han như thể đang tiện miệng trò chuyện:
"Chữ Quân trong tên cô là chữ nào?"
"Chữ Quân trong câu 'Trúc kiếm chi hữu quân'."
Vừa nói, Ứng Quân vừa xòe lòng bàn tay ra, nghiêm túc viết từng nét chữ lên đó để mô tả cho anh dễ hiểu hơn:
"Bộ Trúc ở trên, chữ Quân trong 'Bình Quân' ở dưới."
Diệp Gia Hoài tỏ vẻ đã hiểu:
"Trích trong 'Lễ Ký', đúng không?"
"Từng đọc qua chút ít."
Diệp Gia Hoài nhạt giọng gật đầu, sau đó lại chuyển chủ đề hỏi:
"Người ăn cơm cùng cô ban nãy là giáo viên trong trường à?"
"Vâng."
Ứng Quân khẽ đáp.
Vốn tưởng chủ đề câu chuyện sẽ dừng lại ở đây. Ai ngờ mười mấy giây trôi qua, cô lại nghe thấy anh lên tiếng:
"Bà ta luôn bắt cô tham gia những bữa tiệc kiểu này sao?"
Từ lần trước Ứng Quân đã nhận ra rồi. Chẳng hiểu sao mỗi lần nghe Diệp Gia Hoài nói chuyện, cô đều có cảm giác như đang nghe trưởng bối răn dạy.
Bạn anh gọi anh là lão Diệp? Anh già đến mức nào cơ chứ? Hơn ba mươi tuổi sao? Trông anh cũng chẳng lớn hơn cô là bao.
Sắc mặt Ứng Quân vẫn nhàn nhạt, thành thật trả lời:
"Dạo gần đây thì khá nhiều ạ."
Nghe vậy, Diệp Gia Hoài bất giác nhìn cô thêm một cái. Nói thế nào nhỉ, dưới bóng đèn chập chờn, khuôn mặt thanh tú kia lại càng toát lên vẻ ngây thơ chưa trải sự đời.
Sinh viên ở độ tuổi này đa phần đều mang trong mình một sự sùng bái mù quáng đối với giáo viên.
Quá thật thà thì rất dễ bị người khác dắt mũi, có khi bị người ta đem đi bán rồi mà vẫn còn vui vẻ đếm tiền hộ người ta cũng nên.
Diệp Gia Hoài khẽ cười nhạo một tiếng, sau đó dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật mà châm biếm:
"Học sinh ngoan không phải làm như vậy đâu."
Ứng Quân đâu có ngốc, với ngữ điệu như vậy, thật khó để không nghe ra ẩn ý sâu xa trong lời nói của anh.
Chỉ là…
Tại sao chứ?
Cười nhạo cô sao?
Với thân phận và địa vị của anh, việc gì phải làm thế.
Hay là anh thấy cô ngốc nghếch quá nên mới mở lời nhắc nhở?
Thế nhưng dựa vào sự lạnh nhạt xa cách toát ra từ trên người Diệp Gia Hoài kể từ lúc gặp gỡ tới nay, rõ ràng anh chẳng phải là kiểu người có lòng tốt hay thích lo chuyện bao đồng.
Bất kể là vì lý do gì, câu nói này lọt vào tai vẫn khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Ứng Quân tự nhủ với lòng mình rằng không cần phải lên tiếng phản bác làm gì, tự dưng lại sinh thêm thị phi.
Nhưng nghĩ là một chuyện, thực tế xảy ra lại là một chuyện khác.
Ở độ tuổi đôi mươi, chính là lúc người ta mang trong mình sự kiêu ngạo mãnh liệt nhất.
Cô chỉ cảm thấy Diệp Gia Hoài là người sống ở tận trên mây. Dựa vào thái độ kính sợ của Thẩm Tiêu Phàm đối với đám người bọn họ, e rằng anh chính là nhân vật tai to mặt lớn không thể tùy tiện nhắc tên sau những bức tường đỏ chói lọi kia.
Một con người như vậy, làm sao có thể thấu hiểu được nỗi khổ sở của một kẻ tựa bèo dạt mây trôi như cô chứ.
Ứng Quân im lặng một hồi. Cô rũ mắt nhìn chằm chằm vào mu bàn tay đang đặt trên đầu gối, trầm giọng đáp trả một câu:
"Ngài Diệp định dạy dỗ tôi sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
