Việc Ứng Quân đột nhiên rời khỏi bàn khiến người ta có chút không kịp trở tay. Đợi đến khi Giang Huệ phản ứng lại, đồ đạc của Ứng Quân đã được thu dọn gần như xong xuôi.
Giang Huệ liếc nhìn sắc mặt của Thẩm Tiêu Phàm, giọng điệu chợt hạ thấp. Bà ta chẳng thể ngờ được Ứng Quân lại dám vuốt mặt không nể mũi như vậy:
"Ứng Quân!"
Tiếng quát khẽ cắn răng nghiến lợi vang lên, kéo theo những ánh mắt bất mãn của những người xung quanh đổ dồn về phía này. Dù sao cũng đang ở nơi đông người, Giang Huệ không thể nói ra lời gì quá khó nghe. Bà ta chỉ đành phóng ánh mắt mang đầy tính đe dọa về phía cô:
"Ứng Quân, em suy nghĩ cho kỹ vào."
Bàn tay siết chặt quai túi vải của Ứng Quân hằn lên những vệt đỏ. Suy nghĩ kỹ ư? Cô đã nghĩ kỹ từ lâu rồi, chẳng lẽ cô phải chịu sự kìm kẹp của bà ta cả đời hay sao. Ứng Quân rũ mắt xuống, trong giọng nói mang theo sự kiên định không đổi:
"Thưa cô, em về trước đây ạ."
Dứt lời, Thẩm Tiêu Phàm bỗng nhiên đứng dậy. Nụ cười giả lả chất chứa trên mặt hắn ta không hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy rợn tóc gáy:
"Cô Ứng, là tôi suy nghĩ không chu toàn, thời gian quả thực không còn sớm nữa, để tôi đưa cô về nhé."
Ứng Quân không cần suy nghĩ đã trực tiếp cự tuyệt:
"Không phiền ngài Thẩm đâu, bạn tôi đang đợi ở ngoài cửa rồi."
Ứng Quân không định tiếp tục dây dưa với họ nữa, quay người chuẩn bị rời đi.
Thẩm Tiêu Phàm tự mặc định cho rằng cô chỉ đang tìm cớ trốn tránh mình:
"Cô Ứng, muộn thế này rồi tôi cũng không yên tâm, vẫn là tự mình đưa cô về thì tốt hơn."
Con sói đội lốt cừu rốt cuộc cũng để lộ ra bộ mặt gớm ghiếc ẩn giấu dưới lớp mặt nạ. Cảm giác đau nhói truyền đến từ cổ tay khiến Ứng Quân bất giác nhíu chặt mày.
Cô cố gắng vùng vằng hất cái gông cùm ghê tởm này ra. Thế nhưng nó lại giống hệt bã kẹo cao su dính trên tóc, mặc cho cô vùng vẫy thế nào cũng không sao thoát ra được.
Giang Huệ đứng dậy che khuất đi một phần những ánh mắt tò mò đang dòm ngó. Dáng vẻ kia hệt như chỉ hận không thể lập tức đóng gói Ứng Quân dâng tận tay vào lòng người ta. Bà ta đứng bên cạnh thêm mắm dặm muối:
"Đúng đấy, cứ để Tiểu Phàm đưa em về, như vậy cô mới yên tâm được."
Sự đau đớn truyền tới từ cổ tay ngày một dữ dội hơn, Ứng Quân vốn không muốn làm lớn chuyện đến mức cá chết lưới rách. Thế nhưng giờ phút này, cô đành mang tâm lý liều mạng mà nghĩ: cùng lắm thì cô không thèm lăn lộn trong giới phiên dịch này nữa, về quê với ông bà ngoại, đi chèo thuyền là được.
Cô vừa há miệng định hét lên:
"Cứu…"
Đột nhiên, một giọng nói mang theo ý cười cợt nhả vang lên vọng qua sảnh lớn:
"Ô kìa, Gia Hoài, chuyện này hôm nay tôi mới được thấy lần đầu đấy, đúng là mới mẻ thật. Không ngờ thời buổi này vẫn còn kẻ ép buộc con gái nhà người ta cơ đấy."
Giữa không gian im phăng phắc, thái độ ngông cuồng không cố kỵ ấy lập tức thu hút sự chú ý của bao ánh nhìn xung quanh. Lời vừa dứt, một người phục vụ lập tức đi đến bên cạnh cô:
"Thưa cô, xin hỏi cô có cần giúp đỡ không ạ?"
"Không cần!"
Giang Huệ giành lời trước một bước:
"Đây là học trò của tôi."
Người phục vụ không hề rời đi mà vẫn đứng cạnh Ứng Quân chờ đợi câu trả lời từ cô. Ứng Quân chẳng hề do dự chút nào:
"Phiền anh giúp tôi, anh ta không cho tôi đi."
Ứng Quân điều chỉnh lại tâm trạng, thu hồi tầm mắt. Cô cúi đầu nhìn xuống cổ tay mình, suy tính xem bước tiếp theo phải làm thế nào để thoát thân. Thế nhưng đột ngột, đúng vào lúc cô sớm đã chẳng còn ôm ấp hy vọng gì, bên tai bỗng vang lên giọng trầm thấp của Diệp Gia Hoài xen lẫn chút mộng ảo:
"Ứng Quân, có đi không?"
Lần đầu tiên Ứng Quân cảm thấy, hóa ra tên cô còn có thể đọc theo cách như vậy. Trầm thấp, chậm rãi, tựa như tiếng chuông đầu tiên vang lên giữa ngôi chùa cổ vào buổi sớm mai, làm cõi lòng đang hoảng loạn bỗng chốc bình yên trở lại. Sự thất thần trong giây lát khiến ánh mắt cô chuyển về phía Diệp Gia Hoài chậm mất nửa nhịp.
Ánh mắt mờ mịt luống cuống kết hợp cùng vài lọn tóc vương vãi lòa xòa, trông hệt như một chú chim cánh cụt ngốc nghếch, vừa đáng thương lại vừa đáng yêu. Trong ánh mắt vốn luôn nhạt nhẽo hờ hững của Diệp Gia Hoài bỗng hiện lên chút ý cười lười biếng:
"Đứng ngây ra đó làm gì, cần tôi qua đón cô không?"
Tuy Thẩm Tiêu Phàm chưa từng gặp Diệp Gia Hoài, nhưng hắn ta lại nhận ra một vị thiếu gia đi theo sau anh. Hắn đã từng chạm mặt người nọ một lần trong bữa tiệc đi cùng bố mình. Nhớ lại dáng vẻ khúm núm nịnh nọt của bố lúc đó, Thẩm Tiêu Phàm tự biết đối phương không phải kẻ mà hắn có thể đắc tội.
Từ nhỏ đã lăn lộn trong giới quyền lực, hắn ta đã luyện được cho mình bản lĩnh giỏi nhìn mặt gửi lời. Hắn liếc nhìn Ứng Quân, rõ ràng hắn đã điều tra xuất thân của cô, là một kẻ vô cùng dễ nắm thóp cơ mà, ai ngờ hôm nay lại đụng phải chuyện này.
Mặc dù có chút không cam lòng khi vịt đã đến miệng lại bay mất, thế nhưng sau một hồi cân nhắc, Thẩm Tiêu Phàm lập tức bày ra nụ cười giả tạo, buông cổ tay Ứng Quân ra:
"Sao cô Ứng không nói sớm, đã có người đưa cô về thì Thẩm mỗ đây cũng không làm chuyện thừa thãi nữa."
Hờ, cô chưa nói sao? Ứng Quân chẳng buồn lên tiếng phản bác, chỉ mong mau chóng thoát khỏi chốn thị phi này. Cô mang theo bao ánh mắt dòm ngó của mọi người, từng bước tiến tới bên cạnh Diệp Gia Hoài rồi ngoan ngoãn đứng lại. Hai người đứng sát cạnh nhau, vậy mà trông còn có vẻ xa cách hơn cả người dưng.
Ứng Quân có thể cảm nhận được, mỗi một người đứng bên cạnh Diệp Gia Hoài đều nhìn cô bằng ánh mắt trịch thượng, không cợt nhả thì cũng lạnh nhạt hờ hững. Cô không hề cảm thấy khó chịu vì điều này, ít nhất thì cô đã thoát khỏi tình cảnh khốn đốn trước mắt.
Hơn nữa, sự trêu đùa đầy tính coi nhẹ đó với cô mà nói chưa chắc đã là chuyện xấu. Với đám người này, chuyện càng nhỏ nhặt tiện miệng nhắc tới, cái giá mà cô phải trả để báo đáp đương nhiên sẽ càng ít.
"Đi thôi."
"Ồ, vâng…"
Ứng Quân khẽ đáp. Cô vừa định bước đi thì cổ tay bỗng bị siết chặt. Mảng da đỏ ửng còn sót lại sau màn giãy giụa vừa rồi đã được bao trọn bởi một bàn tay to lớn. Bàn tay ấy ấm áp, hệt như độ ấm từng vương lại trên cổ cô ngày hôm đó.
Cô lọt thỏm giữa đám đông, vội vã bước theo nhịp chân của Diệp Gia Hoài. Tiếng cười đùa trêu chọc xung quanh chẳng hề thay đổi chút nào vì sự xuất hiện của cô. Cô ngoái nhìn về phía Giang Huệ, bà ta sớm đã chẳng còn tâm trí đâu để bận tâm đến cô nữa. Người phụ nữ mới vừa nãy còn vênh váo hống hách, giờ phút này lại đang ra sức cười làm lành xin lỗi Thẩm Tiêu Phàm.
Ứng Quân khẽ cong khóe môi. Cảm giác cáo mượn oai hùm này, quả thực không tồi chút nào.
"Cười cái gì?"
Diệp Gia Hoài nhìn cô với vẻ đầy hứng thú.
Thoát khỏi hang hùm, giọng điệu Ứng Quân vô cùng nhảy nhót:
"Nhớ lại bộ phim tài liệu chiều nay mới xem, thú vị lắm ạ."
Diệp Gia Hoài thuận miệng hỏi tiếp:
"Phim tài liệu gì?"
Ứng Quân đón lấy ánh mắt anh, rành rọt đáp từng chữ:
"Thế giới động vật."
Diệp Gia Hoài nhướng mày đầy vẻ trêu cợt:
"Sở thích cũng kỳ lạ thật đấy."
Bầu không khí nhẹ nhàng vui vẻ khiến cô bất giác bộc lộ ra dáng vẻ tinh nghịch và buông lỏng nhất của mình. Ứng Quân toét miệng cười:
"Cảm ơn anh đã quá khen."
Cô đúng là chẳng hề khách sáo chút nào.
Bộ dạng lúc này thú vị hơn hẳn dáng vẻ khúm núm vừa nãy. Diệp Gia Hoài nhếch khóe môi, cố ý chọc ghẹo cô:
"Cô mới là người khách sáo."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
