Ứng Quân ngước lên nhìn anh. Ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt đen láy vô cùng chân thành và đáng yêu, thế nhưng ngữ điệu khi cô cất lời lại mang theo một cỗ xúc động đầy liều lĩnh. Diệp Gia Hoài nhìn rõ điều đó, thầm nghĩ trong lòng: không phải là một cô ngốc, sự kiêu ngạo cũng chẳng hề nhỏ. Cách xưng hô lại bị đẩy ngược về như cũ rồi. Cô đúng là biết phân biệt rạch ròi thật, lúc cần nhờ vả thì gọi thẳng tên, muốn phủi sạch quan hệ thì lại gọi "ngài Diệp".
Nhưng danh xưng này thốt ra từ miệng cô, nghe ra cũng không đến nỗi tệ. Diệp Gia Hoài vắt chéo đôi chân dài, hơi hất cằm, mỉm cười hỏi:
"Nói nghe xem, muốn tôi dạy cô cái gì?"
Ứng Quân chẳng qua chỉ là nhất thời nóng máu, làm gì đã kịp nghĩ tới lời tiếp theo. Đặc biệt là nụ cười ung dung thong thả kia của anh càng khiến cô lúng túng đến mức hai má nóng bừng. Đôi khi, sự im lặng còn khiến người ta đứng ngồi không yên hơn cả việc nói sai.
Ứng Quân đành cắn răng nói tiếp:
"Làm thế nào để trở thành một học sinh ngoan."
Diệp Gia Hoài khẽ nhướng mày, ra chiều suy nghĩ sâu xa:
"Học sinh ngoan…"
Bốn chữ này lọt ra từ miệng anh nghe sao lại như đã hoàn toàn biến đổi ý vị. Trái tim Ứng Quân cũng theo cái ngữ điệu nửa vời, không nặng không nhẹ ấy của Diệp Gia Hoài mà treo ngược lên tận cổ họng. Cô không nên vì sướng miệng nhất thời mà nói bừa.
Ngay lúc Ứng Quân đang khổ sở vắt óc suy nghĩ xem làm cách nào để phá vỡ cục diện bế tắc này thì bên tai bỗng thoảng tới một ý cười lười biếng, tựa như làn gió nhẹ mơn trớn:
"Học phí của tôi không hề rẻ đâu, cô định lấy gì để trả đây?"
Một câu đùa nửa thật nửa giả, Ứng Quân nghe xong ngược lại thở phào nhẹ nhõm. Cô nghĩ bụng cứ thuận miệng đáp vài câu cho qua chuyện, việc này coi như xong. Thế nhưng hướng đi của số phận luôn là thứ con người chẳng thể nào kiểm soát nổi. Mãi sau này Ứng Quân cũng chẳng nhớ rõ mình đã cảm thán bao nhiêu lần, rằng bốn chữ "nhân duyên do trời" dường như lúc nào cũng có cái lý của nó.
"Không…"
Cô mới vừa thốt ra được một âm tiết, cơ thể đã mất đi quyền kiểm soát, lắc lư nghiêng ngả theo độ xóc nảy của thân xe.
"Cộp…"
Một tiếng động rất vang, trán cô đập thẳng vào cửa kính xe. Ngay sau đó, cô lại đổ gục sang hướng ngược lại, lao thẳng vào một vòng tay rắn chắc đầy mạnh mẽ. Đó là mùi rượu vang đỏ thơm nồng quen thuộc xen lẫn hương tre trúc lạnh lẽo. Diệp Gia Hoài giữ chặt bả vai cô, giúp trán cô tránh khỏi việc bị va đập thêm lần nữa do phanh gấp.
Trong cơn hoảng loạn, trong đầu Ứng Quân chỉ còn đọng lại duy nhất một ý nghĩ: sau này cô nhất định phải nhớ thắt dây an toàn! Chiếc xe bất đắc dĩ phải dừng lại. Người tài xế sợ hãi liếc nhìn qua gương chiếu hậu:
"Xin lỗi ngài, là tôi không chú ý."
Chiếc xe thể thao lúc nãy đột nhiên từ phía sau vọt lên, cố ý tạt đầu. Chỉ nhìn cái điệu bộ lái xe ngông cuồng vừa rồi, chắc hẳn lại là trò khiêu khích ấu trĩ của vị "công tử bột" nào đó đang chơi đùa với đời.
Diệp Gia Hoài lạnh nhạt đưa mắt lướt qua cái bóng xe sớm đã chạy mất hút phía xa, cất lời:
"Không trách anh được. Lát nữa đưa băng ghi hình cho Tế Xuyên, để cậu ta xử lý."
Dặn dò ngắn gọn xong, Diệp Gia Hoài hơi nghiêng đầu nhìn người đang nằm gọn trong ngực mình, đáy mắt thoáng qua tia lo lắng:
"Không sao chứ."
Ứng Quân ôm trán, đầu óc vẫn còn ong ong nhưng cơ thể đã theo bản năng muốn né tránh vòng tay quá đỗi nóng bỏng này đối với cô.
Cơn đau âm ỉ nơi vầng trán vẫn chưa tan biến. Cô lắc đầu, hơi choáng váng nhưng vẫn cố đáp:
"Tôi không sao."
Diệp Gia Hoài sợ cô cậy mạnh, thái độ lập tức trở nên cứng rắn. Anh ấn chặt lấy cô, xoay người cô lại đối diện với mình. Ứng Quân vẫn cúi gằm mặt xuống, ôm trán không cho anh xem. Diệp Gia Hoài có chút không hài lòng với hành động che giấu của cô, nhíu mày hỏi:
"Đưa cô đi gặp bác sĩ nhé?"
Ứng Quân quả quyết từ chối:
Hệt như lãnh đạo đang răn dạy cấp dưới. Thật hung dữ. Ứng Quân xoắn xuýt vài giây, rốt cuộc vẫn chịu buông tay xuống.
Diệp Gia Hoài nhẹ nhàng nâng cằm cô lên. Mượn chút ánh sáng chập chờn lốm đốm, anh nghiêm túc và tỉ mỉ kiểm tra chỗ vết thương cô đã che giấu nãy giờ. Hơi ửng đỏ, nhưng may mắn là không bị sưng. Vì cơn đau buốt bất chợt khi nãy, đuôi mắt Ứng Quân ươn ướt vài phần, mí mắt cũng hoe hoe đỏ. Cái dáng vẻ không dám thở mạnh của cô thoạt nhìn đáng thương vô cùng.
Lòng bàn tay anh khẽ mơn trớn qua vệt đỏ trên trán cô. Chẳng hiểu sao, đôi má cô dần dần không khống chế được mà ửng lên một tầng ráng hồng. Sự hoảng loạn bối rối trong khoảnh khắc này thực ra cũng chẳng phải lỗi do cô. Diệp Gia Hoài không hề để ý rằng, khoảng cách giữa hai người lúc này đã sớm vượt qua ranh giới xã giao bình thường. Quá gần rồi. Gần như ngay trong khoảnh khắc cảm nhận được sự lạnh lẽo truyền đến từ da thịt, Ứng Quân đã vô thức nín thở.
Nó hoàn toàn trái ngược với nhiệt độ lồng ngực mà cánh tay cô vừa chạm vào lúc nãy. Cho dù Ứng Quân biết anh đang kiểm tra vết thương giúp mình, nhưng… thực sự là quá gần. Chỉ cần hơi ngước mắt lên, cô có thể nhìn rõ mồn một cách mà ánh đèn chập chờn vấn vít phác họa lên từng tấc đường nét của khuôn mặt anh. Sống mũi cao thẳng, xương mày sắc sảo ưu việt. Cả ánh sáng lẫn bóng tối lúc này đều hóa thành bức phông nền, trong lúc vô tình đã âm thầm mê hoặc lòng người.
Ứng Quân chỉ đành nhắm tịt hai mắt lại, lo sợ hàng mi đang khẽ run rẩy kia sẽ vạch trần tâm trí đang vô cùng rối loạn của mình. Chỉ là, chút mánh khóe dối mình dối người này của cô nhóc thực sự chẳng tính là cao minh cho cam. Diệp Gia Hoài càng nhìn càng cảm thấy dáng vẻ nín thở cậy mạnh này của Ứng Quân thật thú vị. Trong lòng anh đột nhiên nảy sinh vài phần tâm tư muốn trêu chọc. Anh hơi rướn người về phía trước, một tay chống xuống bên cạnh cô, cứ lẳng lặng chờ cô mở mắt như vậy. Anh muốn xem thử rốt cuộc cô có thể kiên trì được đến bao giờ.
Ứng Quân đương nhiên cảm nhận được hơi thở đang sáp lại gần sát gò má mình hơn. Cô không biến sắc mà khẽ thu người lùi về phía sau, cõi lòng càng thêm rối bời. Thế nhưng trớ trêu thay, Diệp Gia Hoài lại chẳng nói năng gì sất. Đợi vài giây, giới hạn chịu đựng về mặt tâm lý rốt cuộc cũng chạm tới đỉnh điểm. Ứng Quân vẫn nhắm nghiền mắt, lí nhí hỏi:
"Cái đó… xem xong rồi chứ ạ, tôi thực sự không sao, sau này cũng sẽ không làm phiền ngài đâu."
Diệp Gia Hoài đã nghe hiểu, cô nhóc này sợ anh nghĩ cô sẽ ăn vạ bám riết lấy anh. Diệp Gia Hoài bật cười trầm thấp, hỏi ngược lại cô:
"Tôi sợ cô làm phiền tôi sao?"
Ứng Quân nhất thời cứng họng. Năng lực diễn đạt ngôn ngữ mà cô vẫn luôn tự hào lần đầu tiên gặp phải thất bại thảm hại nhường này. Cô có chút chán nản, dường như mặc kệ cô mở lời với anh thế nào cũng đều đắc tội với anh cả.
Con thỏ bị ép nóng nảy còn biết cắn người cơ mà. Diệp Gia Hoài lại biết chừng mực mà dừng lại đúng lúc. Anh không chọc ghẹo cô nữa, ngả người tựa vào lưng ghế, cười nhạt:
"Vừa rồi chẳng phải còn nói muốn học cách làm học sinh ngoan với tôi sao? Mắt còn không chịu mở ra thì học kiểu gì?"
Hơi thở bao vây lấy cô đã nhạt đi. Ứng Quân nheo nheo mắt rồi hé mở, chẳng màng đến việc xem xem liệu Diệp Gia Hoài có đang nhìn mình hay không.
Mượn động tác chỉnh sửa vạt áo, cô nhanh chóng ngồi lại ngay ngắn vào vị trí của mình, tiện tay với lấy dây an toàn bên cạnh rồi "cạch" một tiếng, cài chặt lại. Bài học cãi không lại anh ban nãy khiến Ứng Quân khó tránh khỏi việc trở nên thận trọng hơn khi lên tiếng. Cô hắng giọng xin lỗi:
"Lúc nãy là do tôi đường đột, không dám làm phiền ngài Diệp nữa."
Sự hối hận xẹt qua trên khuôn mặt cô quá đỗi rõ ràng. Diệp Gia Hoài cười nhạo một tiếng, thu lại ánh nhìn, ném lại một câu khiến cõi lòng người ta rối rắm khó tả:
"Giờ thì biết sợ rồi à."
Ứng Quân mím môi. Lần này cô đã học được cách khôn ngoan hơn, dùng sự im lặng thay cho câu trả lời. Những ngọn đèn đường ngoài cửa sổ nối tiếp nhau thành một dải sáng. Trải qua một phen hoảng hồn như thế, Ứng Quân giờ đây đã bay sạch mọi cơn buồn ngủ. Trước khi không gian trong xe hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng, cuộc đối thoại giữa họ cũng lùi về trạng thái lịch sự khách sáo như ban đầu.
"Thật sự không cần tới bệnh viện à?"
"Không cần đâu ạ, đã đỡ hơn nhiều rồi."
Tầng mồ hôi ướt đẫm trong lòng bàn tay Ứng Quân cũng dần tan biến theo thời gian. Đôi lúc cô cũng lén lút ném cho Diệp Gia Hoài một ánh nhìn dò xét. Anh đã nhắm mắt lại, chẳng rõ là đang nhắm mắt dưỡng thần hay đã ngủ say. Thấy vậy, Ứng Quân cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, bèn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô nhìn chằm chằm cảnh vật không ngừng lướt qua. Thấy đã sắp đến gần trường học, cô rướn người bám lấy thành ghế phía trước. Không muốn đánh thức anh, cô hạ giọng nói nhỏ:
"Bác tài xế ơi, phiền bác cho cháu xuống ở ngã tư phía trước là được rồi ạ, cháu cảm ơn bác."
Chiếc xe này của Diệp Gia Hoài tuy không phải loại siêu xe khét tiếng gì, nhưng biển số xe lại được cấu thành từ những con số đồng nhất, vừa dễ nhớ lại vô cùng hút mắt. Giờ này ở cổng trường sinh viên đi lại vẫn còn khá đông. Ứng Quân hoàn toàn không muốn biến mình thành nhân vật trung tâm cho các chủ đề bàn tán. Tài xế mang theo chút áy náy nói:
"Cô gái à, cô vẫn nên nói với ngài ấy một tiếng đi."
Người tài xế cũng chỉ là làm công ăn lương, làm gì có quyền quyết định.
Ứng Quân không muốn làm khó ông, đành cắn răng quay sang trịnh trọng nói lời cảm ơn với Diệp Gia Hoài:
"Ngài Diệp… đưa đến đây là được rồi ạ, tối nay cảm ơn ngài."
Diệp Gia Hoài vẫn nhắm nghiền hai mắt, không hề đáp lời cô. Chiếc xe vẫn đang bình ổn tiến về phía trước. Bác tài xế tốt bụng khẽ giảm tốc độ xuống một chút. Nhưng Ứng Quân vẫn không khỏi sốt ruột, bởi vì lố qua ngã tư kia là sẽ không còn chỗ đỗ xe nữa. Cô đành phải nâng cao âm lượng lên một chút, gọi thêm lần nữa:
"Ngài Diệp…"
Anh vẫn bặt im lặng. Không gian trong xe chỉ quanh quẩn có chừng ấy, cô không tin là anh chưa tỉnh. Ứng Quân siết chặt nắm đấm, hít sâu một hơi rồi thu hết dũng khí nói:
"Diệp… Gia Hoài, phiền anh cho tôi xuống ở ngã tư phía trước là được rồi."
Cô vừa dứt lời, chất giọng nhàn nhạt hờ hững của Diệp Gia Hoài lập tức vang lên:
"Dừng xe."
Chiếc xe liền từ từ dừng lại.
Sắc mặt Ứng Quân vẫn bình thường nhưng trong lòng lại nhịn không được lẩm bẩm mắng thầm: Quả nhiên là nghe thấy rồi! Cứ nhất quyết bắt cô gọi tên mới chịu, cái tật xấu gì vậy trời! Cô cởi đai an toàn ra, vừa ngước mắt lên đã chạm ngay phải ánh nhìn của anh. Diệp Gia Hoài đang dùng một tay chống cằm, ý cười nơi khóe môi như có như không. Ứng Quân có chút chột dạ. Cô vừa định mở miệng nói lời tạm biệt thì đã nghe thấy anh lười nhác cất tiếng:
"Đang mắng thầm tôi đấy à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)