Ứng Quân vẫn nhớ tên anh, chỉ là đôi môi mấp máy nhưng không sao gọi thành lời. Bên tai dường như có tiếng ai đó đang gọi tên cô, chất giọng ngậm ý cười, trong trẻo róc rách như dòng suối chốn thâm sơn cùng cốc:
"Ứng Quân."
Ứng Quân không hiểu nổi, rõ ràng hai người mới chỉ gặp nhau đúng một lần, sao Diệp Gia Hoài có thể gọi tên cô mà chẳng chút chần chừ nào như vậy?
Đôi mắt Diệp Gia Hoài mang theo ý cười, nhìn Ứng Quân vừa bị mình làm cho giật mình. Trên mặt anh chẳng hề có lấy nửa điểm áy náy. Ứng Quân có thể cảm nhận được tối nay tâm trạng anh có vẻ rất tốt, hoàn toàn trái ngược với bộ dạng thê thảm nhếch nhác của cô lúc này.
Ứng Quân hoàn hồn, đối với hành động đường đột của anh không khỏi cảm thấy có chút bực dọc.
Nhưng ánh mắt đã chạm nhau, cô không thể không chào hỏi anh một tiếng:
"Chào ngài."
Diệp Gia Hoài nghe ra được vài phần bực tức trong ngữ điệu của cô, nhưng lại cảm thấy dáng vẻ Ứng Quân dè dặt đối phó với mình thực sự rất thú vị. Anh tiện tay rút chiếc khăn tay gấp hình nón nằm ở túi ngực áo vest ra, tiến lại gần Ứng Quân thêm một bước. Ở khoảng cách chưa đầy mười phân, anh đưa chiếc khăn cho cô với phong thái vô cùng lịch lãm:
"Xin lỗi, vừa rồi làm cô giật mình à?"
Rõ ràng biết rõ mà còn cố hỏi!
Nhờ ưu thế chiều cao, từ góc nhìn của Diệp Gia Hoài, khuôn mặt trắng bệch của Ứng Quân trông càng thêm phần đáng thương. Đã vượt qua khoảng cách xã giao thông thường, Ứng Quân và anh lại chẳng hề thân thiết nên không tránh khỏi cảm giác thiếu tự nhiên. Thế nhưng chẳng biết đang tỏ ra hiếu thắng với ai, cô sợ để lộ sự yếu thế nên nhất quyết không chịu lùi lại nửa bước.
Diệp Gia Hoài cũng dường như chẳng hề hay biết, trên mặt từ đầu đến cuối vẫn giữ nguyên nụ cười nhàn nhạt.
Giờ phút này, không gian chật hẹp gần như bị bao trùm bởi hơi thở của người đàn ông. Chút men rượu ngà ngà say phả tới chỉ khiến người ta thêm phần bức bối.
Ứng Quân hoàn toàn bại trận. Cô nghiêng đầu nhận lấy chiếc khăn tay của anh, khẽ "vâng" một tiếng, trong chất giọng mang theo sự oán trách ngầm.
Diệp Gia Hoài cười đầy vẻ bất cần:
"Diệp Gia Hoài."
Ứng Quân sửng sốt:
"Cái… cái gì?"
Anh hơi lùi về sau một bước, chừa lại cho cô chút không gian để hít thở không khí trong lành:
"Nếu cô thích mở miệng ra là gọi một tiếng 'ngài', hai tiếng 'ngài', tôi cũng không bận tâm đâu."
Mượn ánh đèn vàng dịu nhẹ, Ứng Quân chuyển mắt nhìn anh. Những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt người đàn ông ẩn hiện dưới ánh sáng. Có lẽ vì đã uống chút rượu nên so với lần đầu gặp gỡ, trên người anh mang theo vài phần ung dung thả lỏng hơn.
Ứng Quân không đáp lời.
Hôm nay Diệp Gia Hoài dường như đặc biệt có hứng nói chuyện. Anh hất cằm ra hiệu với cô, hỏi:
"Vết muỗi đốt trên cổ khỏi rồi à?"
Ban nãy Ứng Quân đã vén toàn bộ mái tóc xõa tung sang một bên, để lộ trọn vẹn làn da cổ láng mịn.
Nghe người đàn ông hỏi vậy, Ứng Quân theo bản năng đưa tay sờ lên vùng da từng bị đầu ngón tay anh vân vê. Chóp mũi dường như vẫn còn lưu giữ mùi hương bạc hà thanh mát ấy, mà giờ đây chỗ đó chỉ còn lại một chấm nhỏ sẫm màu.
Phần đuôi tóc vương trên cổ hãy còn hơi ẩm ướt, có lẽ là do bị dính nước lúc cô rửa mặt vừa nãy. Chẳng qua chỉ là một vết muỗi đốt không đau không ngứa, ai mà ngờ được anh lại nhớ dai đến vậy.
Thực ra lúc đầu thấy Ứng Quân khom lưng rửa mặt, Diệp Gia Hoài cũng không nhận ra cô. Cho tới khi bước lại gần, trong đầu anh mới lờ mờ nhớ lại dáng vẻ cô cúi người tìm đồ trong khoang thuyền ngày hôm đó.
Mái tóc đen nhánh mượt mà rủ xuống theo từng động tác của cô, che khuất đi bờ vai và chiếc cổ tuyệt đẹp. Anh bỗng nhớ lại vệt đỏ chói mắt hằn trên da thịt ngày hôm ấy, hệt như một quả dâu tây tươi mọng rơi trên nền tuyết trắng tinh khôi.
Chính vì thế, anh mới nhất thời vượt quá giới hạn, vươn tay vén giúp cô lọn tóc bướng bỉnh kia.
Ứng Quân cười nhạt:
"Vâng, khỏi lâu rồi ạ, cảm ơn tuýp thuốc mỡ của anh."
Thực ra nếu không có ngày hôm nay, chấm nhỏ sẫm màu này có lẽ cũng sẽ mờ dần rồi biến mất sạch sẽ theo năm tháng.
Diệp Gia Hoài lại bâng quơ nói thêm vài câu. Ứng Quân đều đáp lại một cách khách sáo và chu toàn, sự xa cách hiện lên vô cùng rõ rệt.
Trôi qua cái thời khắc khơi dậy ba phần hứng thú của anh, mọi thứ tự nhiên cũng trở nên nhạt nhẽo vô vị. Diệp Gia Hoài khẽ nhướng mày, nét trêu chọc trong mắt dần tan biến, chỉ còn lại sự hờ hững vốn có giữa hai kẻ chẳng mấy thân quen.
Anh lại lùi về sau một bước, khoảng cách giữa hai người quay trở về mức xã giao an toàn nhất. Anh nhẹ nhàng xua tay:
"Thôi được rồi, tôi còn có việc nên không tốn thời gian ở đây nữa. Cô Ứng, có duyên gặp lại."
Cái xoay người của Diệp Gia Hoài chẳng mang theo nửa điểm lưu luyến, mọi chuyện vừa xảy ra tựa hồ chỉ như một giấc mộng.
Vốn dĩ mọi chuyện nên kết thúc tại đây mới phải. Thế nhưng khi nhìn theo bóng lưng cao lớn của Diệp Gia Hoài, trong lòng Ứng Quân bỗng chốc trào dâng một niềm hy vọng, hy vọng rằng anh có thể giúp cô.
Một giọng nói từ tận đáy lòng đang điên cuồng gào thét, xúi giục cô đánh cược một phen. Những ngón tay vốn đang cắm chặt vào lòng bàn tay bỗng nhiên buông lỏng. Ngay khoảnh khắc anh quay lưng đi, cô đã vươn tay níu lấy đốt ngón tay anh.
Xúc cảm lạnh lẽo và cứng ngắc truyền đến khiến cô không khỏi nảy sinh ý định lùi bước.
Ứng Quân không biết hành động này của mình sẽ dẫn đến hậu quả gì. Có lẽ níu lấy tay anh là quyết định đúng đắn nhất, mà cũng có thể sẽ mang lại kết cục tồi tệ nhất. Chỉ là dường như cô chẳng thể lo nghĩ được nhiều đến thế nữa. Cô giống hệt như một kẻ sắp chết đuối vừa vớ được cọng rơm cứu mạng.
Đây có lẽ là cách tốt nhất để cô thoát khỏi tình cảnh khốn cùng ngay lúc này. Cô chỉ đành cược một ván như vậy.
Diệp Gia Hoài dừng bước, rũ mắt nhìn về phía cội nguồn của sự ấm áp mềm mại nơi đầu ngón tay.
Thì ra thứ níu kéo anh lại là một bàn tay bé nhỏ.
"Cô Ứng, có việc gì sao?"
Anh không hề hất tay cô ra, ánh mắt dừng lại trên mái đầu tròn trịa của đối phương. Cứ cúi gằm mặt xuống, chẳng khác nào một con đà điểu.
Ứng Quân mím môi, lấy hết dũng khí ngước mắt lên đón nhận ánh nhìn của anh:
"Diệp Gia Hoài, bây giờ anh có rảnh đưa tôi về trường không?"
Một giây, hai giây…
Quá đỗi tĩnh lặng. Sự im ắng nhường này có lẽ đã ngầm nói lên một đáp án nào đó. Tất nhiên rồi, ý tứ quá rõ ràng, Ứng Quân cược thua rồi.
"Bây giờ lại không gọi là ngài nữa à?"
Ứng Quân chớp mắt, vẫn chưa kịp hoàn hồn.
Diệp Gia Hoài gập ngón tay lại, gõ nhẹ lên trán cô:
"Còn ngẩn người ra đó làm gì, quay lại lấy đồ đi."
Cơn đau nhói lướt qua trên trán vẫn còn lưu lại chút dư âm. Thế này là… đồng ý rồi ư?
"Ồ… vâng, cảm ơn anh."
Ứng Quân trịnh trọng gật đầu với anh, tựa như vừa nhận được một lời hứa hẹn vô cùng to lớn. Đôi gò má nhợt nhạt cuối cùng cũng khôi phục lại vài phần huyết sắc, trông cả người cô bừng bừng sức sống hơn hẳn.
Cảm giác mềm mại ấm áp trên tay biến mất. Bóng lưng cô gái khuất dần mang theo niềm hân hoan khó bề che giấu.
Diệp Gia Hoài cúi nhìn lòng bàn tay mình, bất giác bật cười. Đúng là một cô nhóc.
Ứng Quân vừa bước tới chỗ ngồi, Giang Huệ đã lia ánh mắt sắc lẹm về phía cô:
"Sao đi lâu thế mới về, Tiêu Phàm ngồi không ở đây đợi em bao lâu rồi."
Hắn ta giơ tay lên:
"Ấy, cô Giang, không sao đâu. Con gái mà, đi vệ sinh lúc nào cũng mất nhiều thời gian hơn một chút."
Ứng Quân nghe hai người họ kẻ xướng người họa, trong lòng sớm đã cạn kiệt tâm trí để tiếp tục ngồi tiếp chuyện. Thực ra bất luận Diệp Gia Hoài có đồng ý giúp cô hay không, Ứng Quân cũng chẳng hề có ý định tiếp tục đôi co với họ nữa. Chẳng qua là nhờ có câu nhận lời thuận miệng kia, ngay lúc này cô dường như được tiếp thêm không ít sức mạnh.
Ứng Quân không ngồi xuống nữa mà trực tiếp khom người thu dọn túi xách:
"Cô Giang, thật ngại quá, em còn có việc nên xin phép về trước ạ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
