Thẩm Tiêu Phàm ân cần hỏi han Ứng Quân vài câu. Trên mặt hắn ta luôn giữ nụ cười, tựa như một người đàn ông vô cùng chu đáo:
"Sức khỏe là quan trọng nhất, không uống được rượu thì em đừng miễn cưỡng."
Thế nhưng chỉ trong vài câu nói ngắn ngủi ấy, hắn ta đã nhân cơ hội kéo ghế lại gần cô hơn. Ứng Quân vốn đã ngồi ở sát mép bên phải của chiếc bàn, giờ đây chẳng còn đường lùi, cô chỉ đành cẩn thận thu người lại hết mức có thể.
Cán cân vị trí đã nghiêng hẳn sang bên phải. Chiếc bàn chỉ lớn chừng ấy, dù cô có thận trọng né tránh đến đâu cũng chẳng thể chống lại được sự tiếp cận có chủ đích này, khủy tay cô không tránh khỏi việc va chạm với người bên cạnh.
Như bị điện giật, Ứng Quân vội vàng rụt cánh tay lại.
May mắn thay, món chính vừa vặn được dọn lên ngay lúc này, phần nào giúp cô che đậy đi phản ứng bài xích có phần gay gắt vừa rồi.
Đợi khi món chính đã được bày biện xong xuôi, Giang Huệ nắn nót nâng chân ly vang lên, nụ cười mang theo thâm ý sâu xa:
"Tiểu Quân, chắc trước đây em chưa từng đến nơi này đâu nhỉ."
Không gian dùng bữa vô cùng tinh tế, trong sảnh lớn lộng lẫy xa hoa cũng chỉ lác đác vài bàn. Cô từng nghe Thư Lạc Nhất nhắc tới, chỗ này thực ra có cả phòng bao nhưng chỉ vỏn vẹn hai phòng, chuyên dùng để tiếp đón lãnh đạo cấp cao hoặc bạn bè thân thiết của ông chủ.
Nói tóm lại, chỉ nội việc bước chân được vào sảnh lớn thôi cũng đủ để chứng minh gia thế không tầm thường rồi.
Đưa mắt nhìn quanh, những người ngồi xung quanh không ai là không khoác lên mình những bộ lễ phục được là ủi phẳng phiu. Chỉ có mình cô với chiếc áo thun và quần jean đơn giản lại trở nên vô cùng lạc lõng, chói mắt trong một môi trường như thế này.
Ứng Quân chẳng còn tâm trí đâu để để ý tới những ánh mắt dò xét xung quanh, đành chia ra chút sức lực để đối phó với bà ấy:
"Vâng ạ, cảm ơn cô đã có lời mời."
Giang Huệ thu hồi lại vẻ bất mãn lúc trước, ánh mắt đầy ẩn ý liếc nhìn người đàn ông bên cạnh cô:
"Ây da, em cảm ơn nhầm người rồi. Thực ra cũng là nhờ có Tiêu Phàm cả đấy, chỗ này chỉ có tiền thôi thì không vào được đâu."
"Cái đứa nhỏ này lại bắt đầu khiêm tốn rồi. Cô làm gì có thể diện lớn đến thế, nếu không nhờ cháu thì cô và Tiểu Quân đâu có cơ hội mở mang tầm mắt thế này."
Lời của Giang Huệ đúng lúc dừng lại, sâu trong ánh mắt ngập tràn ý cảnh cáo. Ứng Quân biết bà ấy đang đợi, đợi cô lên tiếng.
Ứng Quân rũ mắt xuống, bàn tay đang đặt trên đầu gối trong vô thức siết chặt thành nắm đấm.
Dù sao cũng đã đến rồi, đã nhẫn nhịn đến tận lúc này rồi. Cô tự an ủi bản thân như vậy, lặng lẽ trút ra một hơi thở dài. Cô đầy bất đắc dĩ khẽ nghiêng đầu, nương theo ý của Giang Huệ mà nói với Thẩm Tiêu Phàm một câu:
"Cảm ơn ngài Thẩm."
"Có gì đâu, có gì đâu, được dùng bữa cùng cô Ứng đây là vinh hạnh của tôi."
Sự nhượng bộ của cô đổi lấy được một khoảnh khắc yên bình ngắn ngủi. Giang Huệ và Thẩm Tiêu Phàm kẻ tung người hứng, hệt như đã được tập dượt từ trước, thi thoảng lại khéo léo kéo chủ đề câu chuyện về phía cô.
Bên tai tràn ngập những chất giọng điệu bộ xun xoe bóng nhẫy, nụ cười của Giang Huệ mang theo vẻ nịnh bợ mà cô chưa từng thấy trước đây.
Vốn dĩ cô đã chẳng có cảm giác thèm ăn, giờ khắc này lại càng nuốt không trôi thứ gì. Những ngón tay đang nắm chặt ly thủy tinh dường như chẳng còn cảm nhận được độ nóng của nước, cô tê dại nốc cạn hết ly nước lọc này đến ly khác, cố gắng đè nén cơn buồn nôn đang cuộn trào trong dạ dày.
Ứng Quân gượng cười hùa theo một lúc thì Thẩm Tiêu Phàm đột nhiên quay đầu lại, vô cùng nhiệt tình gắp cho cô một đũa thức ăn:
"Cô Ứng, nếm thử món thịt bò chiêu bài của nhà hàng này đi…"
Trong chiếc đĩa trắng tinh đột nhiên xuất hiện thêm một miếng thịt sẫm màu phủ lớp mỡ bóng loáng. Không hiểu sao Ứng Quân lại chợt nhớ tới quả táo tẩm độc trong truyện Bạch Tuyết, có lẽ nó cũng mang vẻ căng mọng lấp lánh như thế này.
Thế nhưng cô là người đã đọc truyện cổ tích, lý trí đang gào thét nhắc nhở cô: "Nó có độc đấy! Đừng ăn!"
Chỉ là hiện thực lại tàn khốc hơn truyện cổ tích gấp trăm ngàn lần, bởi lẽ "Hoàng hậu" đang ngồi ngay trước mặt chằm chằm nhìn cô.
Thấy cô không đụng đũa, ánh mắt Giang Huệ nhìn sang lại càng thêm âm trầm vặn vẹo. Ứng Quân siết chặt đôi đũa trong tay hết lần này đến lần khác, nhưng rốt cuộc vẫn không thể nào gắp nổi.
"Cạch… két…"
Cô buông đũa xuống rồi đứng phắt dậy. Tiếng chân ghế ma sát với mặt sàn vang lên chói tai giữa không gian nhà hàng tĩnh lặng. Ánh mắt của mọi người xung quanh đồng loạt đổ dồn về phía họ, nhưng Ứng Quân lại nhờ vậy mà có được một tia cơ hội để thở dốc.
"Thật ngại quá, em đi vệ sinh một lát."
Nói xong, chẳng màng tới sắc mặt của những người xung quanh, cô dứt khoát quay người rời đi.
Cô vội vã chạy bước nhỏ vào nhà vệ sinh, nhanh chóng vặn vòi nước rồi khom người vốc từng vốc nước lạnh ngắt vỗ lên mặt. Ấy vậy mà cơn buồn nôn chực chờ trào dâng vẫn không tài nào dập tắt được.
Nơi khủy tay dường như vẫn còn vương vấn hơi thở từ cái chạm cố ý của gã đàn ông kia. Ứng Quân điên cuồng chà xát mảng da đó hết lần này đến lần khác, khiến vùng da vốn trắng ngần hằn lên những vệt đỏ tấy bất thường, tương phản gay gắt với khuôn mặt nhợt nhạt trắng bệch.
Cô nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Khuôn mặt không hề tô điểm chút phấn son nào, mộc mạc tới mức có chút thất lễ.
Giang Huệ thực ra từ buổi chiều đã năm lần bảy lượt dặn dò cô phải trang điểm và ăn mặc sao cho tươm tất. Cô chợt nhớ lại ánh mắt soi mói đầy bất mãn của Giang Huệ khi vừa nhìn thấy mình. Quần jean áo thun thì không tươm tất sao? Còn về chuyện trang điểm, cô cứ không làm theo đấy.
"Rè rè rè…"
Chiếc điện thoại trong túi áo bỗng rung lên.
"Alo."
Ứng Quân bắt máy, cất tiếng đáp lời đầy yếu ớt, hoàn toàn đối lập với chất giọng lanh lảnh tràn đầy sức sống của Thư Lạc Nhất. Cô tựa nửa người vào tường, lắng nghe tiếng ồn ào náo nhiệt vọng lại từ đầu dây bên kia, đôi chân tưởng như chơi vơi rốt cuộc cũng có cảm giác đạp được xuống đất bằng.
"Cậu vẫn còn kẹt ở bữa tiệc của mụ yêu tinh già đó à?"
"Ừ."
"Vậy mình qua đón cậu."
Ứng Quân lấy chiếc điện thoại đang áp sát tai xuống. Thấy thời gian cũng không còn sớm nữa, cô nói:
"Không cần đâu, mình định về bây giờ đây."
"Mụ già đó chịu thả cậu về dễ dàng thế sao?"
Thư Lạc Nhất là người hiểu rất rõ nội tình bên trong. Tên Thẩm Tiêu Phàm kia từng vô tình gặp Ứng Quân một lần trong văn phòng của Giang Huệ, từ đó sinh lòng tà niệm nhớ mãi không quên, cứ dăm ba bữa lại nhờ Giang Huệ tìm cách hẹn cô ra ngoài.
Bằng cấp của Giang Huệ trong dàn giáo sư vốn chẳng hề nổi trội, vì khuyết điểm này mà bà ta luôn bị người khác vượt mặt trong các đợt bình xét thi đua. Mà cha của Thẩm Tiêu Phàm lại tình cờ nắm giữ tiếng nói rất có trọng lượng trong vấn đề đó. Biết Thẩm Tiêu Phàm có ý với Ứng Quân, bà ta đương nhiên là mừng rỡ như bắt được vàng, vội vàng xun xoe giật dây nối cầu cho hai người.
Ban đầu Ứng Quân cũng đã cự tuyệt đôi ba lần. Thế nhưng kết quả là cô lại bị đánh trượt khỏi danh sách dự thi một cách khó hiểu. Đến khi chất vấn giáo viên thì chỉ nhận lại được lý do sáo rỗng là muốn nhường thêm cơ hội cho các bạn học khác, cô đến một nơi để kêu oan cũng chẳng có.
Nếu tiếp tục cự tuyệt, e rằng công việc phiên dịch bán thời gian cho nhà xuất bản mà cô đang làm cũng sẽ bị kẻ khác cướp mất. Những thứ lẽ ra phải thuộc về cô, những thành quả mà cô đã đổ biết bao mồ hôi công sức mới giành được, ở nơi thành phố này dường như chẳng còn là lẽ hiển nhiên nữa.
Cô có cảm giác mình đã rơi vào một vòng xoáy luẩn quẩn vô tận, mịt mù chẳng thấy ánh sáng.
"Không được, mình không yên tâm, tiện đường nên mình qua đó luôn. Quân Quân, nếu cậu ra trước thì không cần đợi mình đâu, cứ về thẳng trường luôn đi. Còn mình thì sẽ quay lại chỗ thuê luôn. Nếu mình tới nơi mà cậu vẫn chưa được ra thì mình thề sẽ xông thẳng vào vạch trần hết mấy trò mèo dơ bẩn của mụ ta cho thiên hạ xem!"
Thư Lạc Nhất gào lên đầy căm phẫn:
"Mình đếch sợ bà ta đâu!"
Bị lây nhiễm bởi sự sục sôi của cô bạn, Ứng Quân xốc lại chút tinh thần, khẽ đáp:
"Ừm, được."
Điện thoại vừa ngắt, tin nhắn hối thúc của Giang Huệ đã lập tức gửi đến.
Ứng Quân đưa tay sờ lên gò má đang nóng rực vì uất ức. Cô lại mở vòi nước một lần nữa, táp nước lên mặt để cảm giác lạnh buốt gột rửa đi sự bực dọc đầy mệt mỏi này.
Có lẽ chỉ bằng cách này, cô mới góp nhặt lại được chút ý chí để tiếp tục cắn răng chịu đựng. Cô nhắm nghiền mắt, hít sâu một hơi. Còn chưa kịp mở mắt ra, một bên má bỗng nhiên truyền tới cảm giác lành lạnh.
"A…"
Bất thình lình, một tiếng kêu khẽ bật ra khỏi cổ họng cô.
Ứng Quân luống cuống lấy tay che đi nơi vừa truyền đến xúc cảm kỳ lạ ấy. Những giọt nước chưa kịp lau khô trên mặt men theo lọn tóc tí tách rơi xuống, loang lổ tạo thành vài vệt nước sẫm màu trên chiếc áo thun.
Cô trừng lớn đôi mắt hãy còn hoe đỏ, hệt như một chú nai con vừa bị dọa sợ, trong lúc bàng hoàng hoảng hốt đã vô tình bắt gặp ánh mắt của người nọ.
Cô thoáng sững người. Qua làn sương mờ ảo đọng lại trên mi mắt, cô rốt cuộc cũng nhận ra khuôn mặt thân thuộc kia.
Là…
Diệp Gia Hoài?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)