Bàn tay đang cầm chai nước của Ứng Quân khựng lại. Trái tim cô cùng với bàn tay buông thõng bên người đồng loạt chùng xuống. Cô khuỵu gối nhặt chai nhựa lên rồi khép cửa lại.
Bước ra khỏi tòa nhà học viện, ánh nắng vẫn chói chang như cũ. Thế nhưng khi chiếu lên người, cô lại thấy lạnh thấu xương, dường như chỉ có khoảng không trên đỉnh đầu cô là bị mây đen xám xịt bao phủ.
Thân hình Ứng Quân lảo đảo một chút. Cô nhún vai, cố gắng để tấm lưng đang cứng đờ của mình lấy lại cảm giác. Cô mở khóa điện thoại, vừa đi về ký túc xá vừa nhắn tin vào nhóm chat:
[Các cục cưng ơi, tối nay mình không đi ăn cùng mọi người được rồi.]
Chử Oánh: [Hả, sao thế?]
Phó Chi Dao: [Quân Quân, ngày đầu khai giảng mà đã bận rộn vậy sao?]
Ứng Quân cúi đầu gõ chữ:
[Cô Giang bảo tối nay tớ phải đi ăn cùng cô ấy.]
Tin nhắn vừa gửi đi, Thư Lạc Nhất đã gọi điện tới, lớn tiếng mắng mỏ với giọng điệu vô cùng bực tức:
"Mụ yêu tinh già đó lại bắt cậu đi hầu cơm à?"
"Ừ."
"Mẹ kiếp, mụ già đó đê tiện vừa thôi chứ, toàn làm mấy trò buồn nôn. Mình thấy bà ta lớn tuổi rồi nên muốn đổi nghề làm tú bà đấy."
Thư Lạc Nhất không nhịn được văng tục, cao giọng nói:
"Đây là lần thứ mấy rồi hả! A Quân, mụ già đó ỷ vào việc cậu hiền lành nên mới dám làm thế đấy!"
Ứng Quân cắm cúi bước đi, giẫm lên những viên gạch xen kẽ đỏ xanh dưới chân. Cô sao có thể không biết cơ chứ.
Đây không phải lần đầu tiên cô bị ép tham gia những bữa tiệc kiểu này. Thế nhưng sự nhượng bộ, cố gắng dĩ hòa vi quý hết lần này tới lần khác của cô trong mắt người khác dường như lại trở thành điểm yếu để chèn ép. Lần đầu tiên là vì học bổng, lần thứ hai là vì suất tham gia cuộc thi… Cho đến hiện tại, bà ta hết bóng gió lại nói thẳng về tiền đồ tương lai của cô. Bất luận là xét duyệt nghiên cứu sinh hay đi làm, chỉ cần cô vẫn còn theo ngành phiên dịch thì dường như cô sẽ không thể thoát khỏi tình cảnh này.
Nhưng cô có thể làm gì được đây? Giang Huệ chỉ cần động môi một cái là có thể bít cửa tiến thân của cô. Cô cần kiếm tiền nên chỉ đành nhắm mắt cắn răng chịu đựng.
Ứng Quân điều chỉnh lại giọng điệu, quay sang an ủi cô bạn:
"Nhất Nhất, cậu yên tâm đi, mình sẽ không chịu thiệt đâu. Đây cũng là lần cuối cùng rồi. Cùng lắm thì mình trở mặt sống chết với bà ta một phen, tồi tệ nhất là sau này không làm nghề phiên dịch nữa."
Thư Lạc Nhất vẫn không yên tâm về cô:
"Lát nữa cậu gửi tên nhà hàng cho mình. Tới lúc đó mình sẽ gọi điện, cậu cứ lấy cớ đó mà chuồn ra ngoài. Không được nữa thì mình xông thẳng vào làm ầm lên một trận, xem cái mặt già của bà ta còn biết giấu đi đâu!"
Nghe giọng điệu sục sôi căm phẫn của Thư Lạc Nhất, Ứng Quân bị chọc cười thành tiếng. Mặc kệ lát nữa có ra sao thì ít nhất ngay lúc này, bóng đen u ám lởn vởn mãi trong lòng cô cũng đã tan đi ít nhiều.
"Cậu còn cười được nữa!"
Thư Lạc Nhất lo lắng trách móc.
"Nhất Nhất, mình sẽ bảo vệ tốt bản thân mà."
Ứng Quân cố gắng để giọng mình nghe thật nhẹ nhõm:
"Hơn nữa chẳng phải đã có cậu bảo vệ mình sao. Không được thì chúng ta cùng nhau xé rách lớp mặt nạ của mụ yêu tinh già đó."
"Cô gái, tới nơi rồi."
Bác tài xế quay đầu khẽ gọi cô một tiếng.
"Dạ vâng, làm phiền bác rồi."
Ứng Quân đang tựa đầu vào cửa kính xe liền lấy lại tinh thần. Cô lề mề ngồi thẳng dậy, cúi đầu mở khóa điện thoại, sau khi xác nhận đã thanh toán xong mới mở cửa xe:
"Cháu cảm ơn bác, tiền cháu gửi rồi ạ."
Quãng đường từ trường tới nhà hàng mất nửa tiếng đồng hồ. Mặt trời đã xuống núi, bầu trời đang ở thời khắc nhá nhem tối, nơi đường chân trời xanh thẳm vương vất vài đám mây màu hồng sẫm.
Một vầng trăng khuyết ẩn hiện giữa tầng mây. Vầng sáng trong trẻo từng soi tỏ từng bậc thềm đêm tối trong ký ức tuổi thơ cô, giờ đây ở nơi thành phố này lại mờ nhạt đến mức chẳng bằng quầng sáng vàng nhạt xuyên qua tán cây rọi xuống dưới chân.
Ứng Quân không vội đi vào mà gửi định vị nhà hàng vào nhóm chat ký túc xá trước, báo cáo ngắn gọn lịch trình của mình. Thấy chỉ còn hai phút nữa là tới giờ hẹn, cô mới bắt đầu rảo bước.
Trước cửa, người phục vụ nở nụ cười cản cô lại:
"Chào cô, xin hỏi cô đã đặt bàn trước chưa ạ?"
Ứng Quân đọc tên Giang Huệ.
"Xin cô chờ một lát."
Vừa nói, cô gái vừa cúi đầu lướt màn hình. Vài giây sau, cô ấy nở một nụ cười áy náy với Ứng Quân:
"Xin lỗi cô, có lẽ cô phải xác nhận lại tên người đặt bàn ạ."
Ứng Quân mím môi ngẫm nghĩ một lúc, khẽ nhíu mày đọc lại một cái tên khác:
"Thẩm Tiêu Phàm, anh Thẩm, chắc là tên này."
Ba chữ lăn lộn trên đầu lưỡi vô cùng ngắn ngủi, thế nhưng trong khoang miệng lại giống như bị trát một lớp mỡ lợn kém chất lượng béo ngậy. Nó nghẹn lại ở cổ họng khiến người ta không nhịn được mà buồn nôn.
Ứng Quân thầm phỉ nhổ trong lòng mấy tiếng, nhưng bề ngoài vẫn không mảy may để lộ ra sự chán ghét đó.
"Vâng ạ, phiền cô đợi thêm một lát."
Người phục vụ lại cúi mắt nhìn màn hình, vài giây sau liền hơi nghiêng người nhường đường:
Âm thanh ấy giống như tiếng một đứa trẻ mới học kéo vĩ cầm, ngây ngô áp cây vĩ lên dây đàn khiến người nghe không khỏi nhíu mày. Thế nhưng "kẻ đầu sỏ" lại làm như không nghe thấy.
Đi vòng vèo vài ngã rẽ, từ đằng xa, Ứng Quân đã nhìn thấy cô Giang nghiêm nghị ngày thường đang ngồi đối diện với một người đàn ông có bờ vai rộng lớn. Bà ta cụp mắt cười làm lành, trò chuyện vô cùng rôm rả.
Viền ly thủy tinh khúc xạ vầng sáng vàng nhạt vào mắt khiến người ta cảm thấy choáng váng. Một bầu không khí xa hoa trụy lạc như vậy, Ứng Quân lại cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng không rõ lý do.
Cô giống như vừa bước vào một buổi giao dịch, có người mua, có kẻ bán, còn cô thì sao…
Hiển nhiên Giang Huệ đã nhìn thấy cô. Sự bất mãn trong mắt bà ta chợt lóe lên rồi biến mất. Rất nhanh, bà ta liền nở nụ cười, hất cằm về phía người đối diện.
Thẩm Tiêu Phàm vừa quay đầu lại, ánh mắt nóng rực không thèm che giấu đã đánh giá Ứng Quân từ đầu đến chân.
Anh ta nhanh chóng đứng dậy, ra vẻ vô cùng phong độ lịch lãm, tiến lại gần rồi xòe lòng bàn tay về phía cô:
"Cô Ứng, lâu rồi không gặp."
Ứng Quân chỉ coi như không nhìn thấy, khẽ gật đầu một cái xem như chào hỏi. Cô lướt qua anh ta, rất biết cách nắm bắt thời cơ làm một kẻ mù kẻ điếc ngu ngốc. Lúc mới bắt đầu còn có chút lóng ngóng, nhưng bây giờ thì cô đã quá đỗi thành thạo rồi.
Cô đi thẳng tới chỗ Giang Huệ:
"Cô ơi, xin lỗi cô, để hai người đợi lâu rồi ạ."
Thẩm Tiêu Phàm không hề chán nản vì bị cô ngó lơ. Anh ta theo sát phía sau, nhanh tay kéo ghế giúp cô rồi cười ha hả nói:
"Thời gian vừa đẹp, là chúng tôi đến sớm thôi."
Ứng Quân lúc này mới hơi liếc mắt sang:
"Chào ngài Thẩm."
"Chào cô chào cô, mau ngồi xuống đi."
Ứng Quân tự kéo ghế, cố gắng giữ khoảng cách xa nhất có thể với Thẩm Tiêu Phàm. Vừa mới chạm vào mặt ghế, cô đã nghe thấy Giang Huệ lên tiếng cằn nhằn trước:
"Đã bảo em đi cùng bọn cô luôn rồi mà. Em xem xem, lãng phí bao nhiêu thời gian rồi."
Ứng Quân chẳng hề có mảy may áy náy, mặt không biến sắc mà nói dối:
"Em xin lỗi cô, buổi chiều em có chút việc thật ạ."
Thẩm Tiêu Phàm khẽ giơ tay lên, ra dáng một người tốt bụng hòa giải:
"Cô Giang, không sao không sao. Chuyện ăn uống là chuyện nhỏ, công việc của cô Ứng mới là chuyện lớn chứ."
Món khai vị được dọn lên. Người phục vụ hơi khom người, rót rượu vang đã được mở vào chiếc ly chân cao.
Chất lỏng màu đỏ sẫm chảy dọc theo thành ly, lấp lánh những tia sáng vàng vụn vặt.
Đến lượt Ứng Quân, cô canh chuẩn thời gian dùng lòng bàn tay che miệng ly lại, vẻ mặt vô cùng khó xử:
"Cô Giang, ngại quá ạ. Tai em hơi bị viêm, vừa uống thuốc kháng sinh xong nên không thể uống rượu được."
Nói xong, cô nhếch mép cười với người phục vụ bên cạnh:
"Phiền anh cất ly rượu này giúp tôi nhé, tiện thể cho tôi xin một cốc nước ấm được không?"
"Tất nhiên là được ạ, xin cô chờ một lát."
Từ người giáo viên "đức cao vọng trọng" này của mình, Ứng Quân vẫn học được không ít thứ, ví dụ như… không cho người khác cơ hội từ chối.
Cô đón lấy ánh mắt u ám của Giang Huệ, khẽ mỉm cười một cái. Vẻ mặt ngây thơ ngoan ngoãn kia, xét về mặt lễ nghĩa khiến người ta chẳng thể nào bắt bẻ nổi nửa điểm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)