Thư Lạc Nhất hôm nay đi một đôi giày cao gót mười phân. Đôi giày không chỉ giúp cô nàng ăn gian thêm chiều cao mà còn suýt chút nữa gây ra một vụ tai nạn. Thư Lạc Nhất vội buông tay ra, cười gượng:
"Ây da, sorry, sorry nha, tự dưng kích động quá!"
Ứng Quân cuối cùng cũng đẩy được hành lý vào cửa. Cô đi tới giường của mình, kỳ lạ hỏi:
"Không phải học kỳ này cậu không về ở sao? Sao lại về sớm hơn cả mình vậy?"
Sinh viên năm tư xét cho cùng cũng đã bước vào cửa ải tốt nghiệp. Ký túc xá bốn người vốn dĩ chật chội, giờ đây chỉ còn chất mỗi hành lý của Ứng Quân. Thư Lạc Nhất đã nói từ sớm ở trong nhóm chat là cô ấy chuẩn bị đi thực tập. Đi sớm về khuya mất công đi lại, cô ấy không muốn về làm phiền mọi người nghỉ ngơi. Chử Oánh phải chuẩn bị ra nước ngoài, hơn nữa cô ấy vốn là người Bắc Thành, ở nhà sẽ tiện chuẩn bị tài liệu hơn. Phó Chi Dao thì định ra ngoài thuê nhà chung với bạn trai.
Thế là loanh quanh một hồi, ký túc xá chỉ còn lại một mình Ứng Quân ở. Vốn dĩ kỳ nghỉ hè này cô cũng định đi thực tập. Ngay từ năm ba, Ứng Quân đã thi lấy gần như toàn bộ những chứng chỉ cần thiết. Thêm vào đó, cô có kinh nghiệm làm phiên dịch bán thời gian lúc rảnh rỗi, lại được đàn anh đàn chị thân thiết giới thiệu chỗ quen biết. Theo lý mà nói, cô hoàn toàn có thể tìm được một công việc thực tập không tồi.
Nhưng suy cho cùng, cô vẫn không yên tâm về hai người lớn tuổi ở nhà. Nghĩ đến việc sau khi đi làm sẽ càng có ít thời gian ở bên họ hơn nên cô dứt khoát tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ hè đúng nghĩa. Cô về quê dành thời gian bầu bạn với ông bà ngoại, nhân tiện chuẩn bị hồ sơ xét tuyển nghiên cứu sinh cho chu đáo hơn.
"Thì người ta nhớ cậu mà. Sợ cậu ở ký túc xá một mình buồn chán nên mình mới cố ý về ở với cậu đó."
Thư Lạc Nhất tiện tay châm một điếu thuốc, hất nhẹ mái tóc uốn gợn sóng bồng bềnh rồi phóng mị nhãn với cô:
"A Quân của chúng ta ở ký túc xá một mình có sợ không nè? Có cần người chị này về ở cùng không?"
Dù Thư Lạc Nhất chỉ lớn hơn cô vài tháng, nhưng lại đặc biệt thích xưng danh là chị. Ứng Quân đã nghe quen thói ba hoa chích chòe của cô nàng. Cô biết dạo này Thư Lạc Nhất đang mặn nồng với bạn trai mới, cho dù có ở ký túc xá thì cũng chưa chắc đã thường xuyên có mặt.
Cô chớp mắt, gật đầu hùa theo nhưng trong đôi mắt trong veo lại chẳng có lấy nửa điểm nghiêm túc:
"Được thôi, cậu về ở chung với mình đi, cùng nhau trân trọng khoảng thời gian đại học ít ỏi còn lại này."
Thư Lạc Nhất khoác vai cô, nháy mắt đã tìm được cái cớ thoái thác cho mình:
"Dạo này cậu đang bận rộn chuyện xét tuyển nghiên cứu sinh mà. Mình là người chu đáo như thế thì sao có thể về làm phiền cậu được."
Năng lực chuyên môn của Ứng Quân thuộc hàng top trong học viện. Trong các loại hoạt động thi đấu hay những đợt tuyên dương lớn nhỏ của trường, tên cô luôn chễm chệ xuất hiện. Vì vậy, ngay từ đầu cô đã xác định sẽ đi theo con đường xét tuyển nghiên cứu sinh. Dựa trên thành tích thường ngày của cô và tiêu chuẩn xét duyệt của những năm trước, chuyện này vốn chẳng hề khó khăn.
Thế nhưng ngay lúc này, khi nhắc tới chuyện đó, trong lòng Ứng Quân lại trào dâng một nỗi phiền muộn khó tả. Ứng Quân nghiêng người, giật lấy điếu thuốc từ đầu ngón tay Thư Lạc Nhất. Cô thuần thục đưa lên môi hít một hơi thật sâu. Đốm đỏ rực sáng lên rồi lụi tắt, để lại làn khói mỏng manh lượn lờ trong không gian chật hẹp. Cô không hề nghiện thuốc lá, chỉ là đang nóng lòng muốn mượn chút nicotine để đè nén sự bức bối dưới đáy lòng.
Ứng Quân không phải là người chẳng có chút kế hoạch nào cho tương lai. Tuy nhiên suốt bốn năm đại học, cô dần hiểu ra một đạo lý: không phải mọi chuyện cứ dốc hết sức mình là sẽ thu được kết quả như ý. Trong thế giới của người trưởng thành, hai chữ "nỗ lực" có khi còn chẳng đáng làm hòn đá lót đường. Cô bỗng nhiên nhớ lại cuộc trò chuyện trên chiếc thuyền nhỏ ngày hôm đó. Vụ Phiên dịch ư?
Rốt cuộc là nên trách những kẻ bề trên kia không dính bụi trần, hay là nên oán hận bản thân mình không chịu cầu tiến đây? Cô thở ra ngụm khói cuối cùng, nỗi sầu bi trong đáy mắt chập chờn ẩn hiện, khẽ nói:
"Chuyện xét tuyển nghiên cứu sinh cứ tới đâu hay tới đó vậy."
Thư Lạc Nhất nhíu mày:
Thư Lạc Nhất giúp Ứng Quân dọn dẹp hành lý một lát, lại qua điện thoại chào hỏi bà ngoại Hạ Vân xong xuôi. Cô nàng liếc nhìn thời gian, vỗ vỗ lưng Ứng Quân rồi nói:
"Mình có việc phải đi trước đây. Trong nhóm chốt rồi đấy, hôm nào bọn mình hẹn nhau ăn một bữa nha."
"Này!"
Ứng Quân còn muốn gọi cô nàng lại, nhưng đôi giày cao gót dường như chẳng hề ảnh hưởng đến tốc độ chạy của đối phương.
Chỉ trong nháy mắt, bóng dáng Thư Lạc Nhất đã khuất dạng. Ứng Quân lấy hết quần áo trong vali ra sắp xếp lại cho gọn gàng. Lúc nhìn điện thoại mới thấy trời đã không còn sớm nữa. Cô khẽ thở dài, xách túi đi xuống lầu rồi hướng thẳng về phía tòa nhà học viện. Nắng chiều đang lúc gay gắt, tiếng ve sầu kêu râm ran bên tai cuồn cuộn như từng lớp sóng.
Những tia nắng chói chang xuyên qua kẽ lá rậm rạp, lấm tấm vương trên hàng chân mày khiến người ta bất giác phải khẽ nhíu lại. Tòa nhà học viện nằm ở khá xa. Đợi đến khi Ứng Quân đi tới dưới lầu thì cũng vừa vặn sát với giờ hẹn cùng giáo viên. Cô rảo bước nhanh hơn, chẳng màng đến tầng mồ hôi mỏng lấm tấm trên trán. Canh chuẩn thời gian, cô vội vàng gõ vang cánh cửa phòng đang đóng chặt:
"Cô ơi, em là Ứng Quân ạ."
"Vào đi."
Hơi lạnh trong văn phòng phả thẳng vào mặt, xua tan đi sự oi ả suốt dọc đường vừa rồi. Chỉ là nhiệt độ nóng lạnh đan xen đột ngột khiến đầu óc Ứng Quân nhất thời có chút choáng váng. Cô đứng quy củ trước bàn làm việc:
"Cô tìm em ạ."
Người trước mặt không chỉ là giáo viên của Ứng Quân, mà còn là một nhân vật có tiếng tăm trong giới phiên dịch. Còn Ứng Quân cũng có thể coi là nửa "học trò cưng" của bà.
Giang Huệ nhướng mày nhìn cô, cười hiền từ:
"Tiểu Quân, ngồi đi em. Thời tiết này nóng chết đi được nhỉ."
"Nắng có hơi gắt thật ạ, nhưng vào tòa nhà là đỡ hơn hẳn rồi."
Ứng Quân hơi khom người, nhận lấy chai nước khoáng Giang Huệ đưa tới. Khởi đầu của một cuộc trò chuyện bao giờ cũng cần vài chủ đề bâng quơ để làm bước đệm.
Ứng Quân nghiêm túc trả lời từng câu hỏi tưởng chừng như vô vị ấy. Giang Huệ đứng dậy khỏi ghế làm việc, đi tới ngồi xuống đối diện cô. Bà chống một tay lên ghế sô pha, nở nụ cười vô cùng hòa ái dễ gần:
"Trước đây cô chưa có dịp nói chuyện riêng với em. Giờ em cũng năm tư rồi, sau này có dự định gì chưa?"
Ứng Quân bắt gặp ánh mắt quan tâm của Giang Huệ. Thực ra, vào giây phút này, chừng đó đã đủ để cô xác định được nguyên nhân khiến mình bị từ chối tham gia trại hè trước đó.
Ứng Quân cố nén sự bức bối trong lòng, đáp lời:
"Em muốn nộp hồ sơ xin xét duyệt nghiên cứu sinh ạ."
Nghe vậy, ý cười trên mặt Giang Huệ càng sâu hơn. Những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu theo từng nhịp chuyển động của gò má, tựa như vài rãnh mương sâu hun hút.
"Bốn năm đại học, cô cũng luôn theo dõi từng bước trưởng thành của em. Tài năng của em cô đều thấy rõ. Nếu có thể tiếp tục học lên cao, sau này chắc chắn em sẽ làm nên chuyện lớn."
Ứng Quân cụp mắt xuống, nhàn nhạt đón nhận lời khen:
"Cảm ơn cô đã quá khen ạ."
Nhưng những lời lẽ nghe có vẻ chân tình tha thiết này, liệu có thực sự xuất phát từ lòng tốt dành cho cô? Chưa chắc đã là thế. Giang Huệ nâng cổ tay lên xem đồng hồ:
"Được rồi, hôm nay gọi em tới đây cũng chỉ để xem dự định tương lai của em thế nào thôi."
"Đừng để đến mùa tốt nghiệp lại như con ruồi mất đầu cuống cuồng hết cả lên, phí hoài thời gian và công sức. Giờ em đã có tính toán cho riêng mình thì tốt quá rồi."
"Em cảm ơn cô đã quan tâm ạ."
"Có gì đâu chứ."
Giang Huệ đứng dậy vỗ vỗ lưng cô:
"Lát nữa sửa soạn một chút đi, cô cũng lâu rồi chưa gặp em, để cô mời em bữa cơm."
Dứt lời, Giang Huệ xoay người trở lại bên bàn làm việc. Bà đeo lại cặp kính lão, mắt kính lóe lên tia sáng lạnh lẽo, triệt để chặn đứng cơ hội từ chối của Ứng Quân. Quai túi vải canvas vẫn chưa kịp buông xuống, Ứng Quân siết chặt lấy quai đeo đến mức kẽ tay hằn lên cơn đau nhức nặng nề. Cô hít sâu một hơi:
"Vậy thưa cô, em xin phép ra ngoài trước."
"Ừ, được rồi. Cầm luôn chai nước trên bàn đi, lát nữa cô sẽ liên lạc lại."
Giang Huệ ngước mắt lên cười với cô, rồi như vô tình sực nhớ ra điều gì, bà lại gọi với theo:
"Lát nữa sửa soạn tươm tất một chút nhé, Tiểu Phàm cũng đi đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)