Ứng Quân khẽ cắn môi dưới, nhìn theo bóng lưng anh buông một câu:
"Tạm biệt anh."
Nói ra cũng thật buồn cười. Đi chung cả một vòng thuyền mà hai người lại chẳng hề xưng tên.
Bước chân Diệp Gia Hoài hơi khựng lại. Anh không quay đầu, chỉ nói:
"Tạm biệt, Ứng Quân, cảm ơn chiếc ô của cô."
Nghe thấy cách anh gọi mình, mí mắt Ứng Quân giật giật chẳng rõ lý do. Chắc hẳn anh đã tình cờ nghe được tên cô từ miệng ông ngoại.
Nhưng mà đó cũng chỉ là một cái tên, giữa họ sẽ chẳng còn bất kỳ sự giao thoa nào với nhau nữa. Chiếc ô kẻ sọc tối màu lại trở về trên tay cô. Cuộc gặp gỡ vừa rồi, giống như một giấc mộng hư ảo đắp nặn giữa cơn mưa phùn Giang Nam vậy.
Khi Ứng Quân về đến nhà, ông bà ngoại đang tựa vào đầu giường xem tivi. Ánh đèn vàng nhạt mờ ảo tựa như đang chở che những ký ức tuổi thơ của cô.
Bà ngoại cất giọng hỏi:
"Sao về muộn thế cháu?"
Ứng Quân vừa rửa cà mèn vừa đáp:
"Cháu sang nhà bên cạnh xem bài tập giúp cháu gái của bà Lý ạ."
Cô khóa vòi nước, vẩy vẩy mấy giọt nước còn đọng trên hộp cơm rồi đặt sang một bên cho ráo, chuẩn bị về phòng đọc sách.
Bà ngoại từ trong nhà nói với ra:
"Ngủ sớm đi nhé, đừng có thức khuya."
"Cháu biết rồi ạ."
Khoảnh khắc ngắn ngủi ngày hôm nay, chẳng đủ để chen vào giấc mộng.
…
Trong căn phòng bao tĩnh lặng, tất cả mọi người đều đang chờ Diệp Gia Hoài nói ra đáp án cho câu hỏi đó. Mãi đến khi có người cười gượng phá vỡ bầu không khí, chất giọng trầm ấm nhưng bạc bẽo của anh mới cất lên:
"Giọng nói của cô nhóc đó nghe rất êm tai, mà tính tình cũng bướng bỉnh ra phết."
Người trong lòng đang tựa vào vai anh ngủ mê mệt. Diệp Gia Hoài đưa tay véo nhẹ má cô. Cô gái nhỏ lầm bầm một tiếng, sắc mặt vẫn ngoan ngoãn hiền hòa.
Có một câu anh chưa nói ra, đó là Ứng Quân của lúc ấy giống như một con hồ ly nhỏ chưa trải sự đời. Ánh mắt lại trong veo đến lạ, cào vào lòng người ta ngứa ngáy khôn nguôi.
Ông bà ngoại ở nhà đều đã có tuổi. Gần đây kỳ nghỉ hè sắp kết thúc, nên có không ít người tranh thủ thời gian này ra ngoài vui chơi, tạo nên mùa du lịch cao điểm.
Ứng Quân nghĩ thầm giúp ông bà được đồng nào hay đồng nấy nên mãi không chịu đặt vé về. Cô kéo dài mãi đến tận hai ngày trước khi khai giảng mới bắt đầu thong thả thu dọn hành lý.
À, trước đó cô còn gọi thợ đến lắp hai chiếc camera giám sát tự động xoay theo chuyển động. Một cái đặt ở phòng khách, một cái lắp trong phòng ngủ.
Chỉ cần mở ứng dụng trên điện thoại là cô có thể nhìn rõ từng ngóc ngách trong nhà. Ông bà cằn nhằn cô tiêu tiền hoang phí, còn cong ngón tay gõ nhẹ lên trán cô một cái. Ứng Quân chỉ cười hì hì nhìn hình ảnh sắc nét trên màn hình, chẳng hề mở miệng cãi lại nửa lời.
Ấy vậy mà cô vẫn chưa thấy đủ. Cô hận không thể phát minh ngay ra một loại camera gắn thẳng lên người, chỉ cần bật lên là biết ông bà sống có tốt không, ăn cơm chưa, ngủ có ngon giấc không.
Trước lúc quay lại trường, Ứng Quân lại dặn dò đi dặn dò lại không biết bao nhiêu lần:
"Ông ngoại, trời mà xấu thì ông ít ra ngoài chèo thuyền thôi nhé, lỡ trượt chân ngã thì khổ thân lắm."
Tô Bộ Thanh gật gù đồng ý:
"Được rồi, ông biết rồi."
Quả là một ông cụ ngoan ngoãn. Ứng Quân đổi mục tiêu, tiếp tục càm ràm:
"Bà ngoại, bà cũng bớt dọn hàng ra ngoài bán đi. Lúc nào thấy người không khỏe là phải gọi cho cháu ngay, tuyệt đối không được tự mình chịu đựng đâu đấy. Thuốc phải uống đúng giờ, hết thuốc thì phải bảo cháu."
Hạ Vân xua tay đuổi cô ra cửa:
"Cái con bé này, mới tí tuổi đầu mà còn lải nhải nhiều hơn cả bà già này nữa."
Ứng Quân âm thầm thở dài trong lòng. Sao cô có thể yên tâm cho được. Xa xôi cách trở, người già ốm đau lại chẳng bao giờ chịu nói, toàn tự ý mua chút thuốc uống qua loa cho xong chuyện.
Lần trước cũng vậy, về đến nhà cô mới hay biết bệnh cao huyết áp của bà tái phát. Lúc cô không có nhà, bà đã từng ngất xỉu một lần. Nếu hôm đó ông ngoại không tình cờ nghỉ chèo thuyền… Thậm chí cô còn chẳng dám nghĩ tiếp nữa.
Lần này về, Ứng Quân đã đưa ông bà đi khám sức khỏe tổng quát. Nhìn chung mọi thứ đều ổn, chỉ có huyết áp của Hạ Vân hơi cao, cần phải chú ý thường xuyên.
Khi bước ra đến cửa, nhìn thấy chiếc xe đậu sẵn ngoài ngõ, vai vế của họ dường như lại đảo lộn. Ứng Quân cứ như biến về cô bé tết tóc hai sừng ngây ngô thời ấu thơ.
Từ nhỏ Ứng Quân đã không giỏi đối mặt với sự chia ly. Lần nào nói lời tạm biệt, cô cũng muốn rơi nước mắt. Thế nhưng cô không muốn làm ông bà phải khóc theo nên khóe môi luôn giữ nụ cười ngọt ngào. Cô vừa xách hành lý lên xe vừa nói:
"Bà ngoại, ông bà vào nhà đi, không cần tiễn cháu đâu."
Hạ Vân kéo tay cô lại, đôi bàn tay già nua nhăn nheo bao bọc lấy tay cô, dặn dò:
"A Quân, ra ngoài nhớ tự chăm sóc tốt cho bản thân nhé."
"Cháu sẽ ngoan mà. Lần sau cháu về, bà gói hoành thánh cho cháu ăn nhé."
"Ừ."
Hạ Vân khựng lại một chút, như đang đấu tranh tư tưởng kịch liệt rồi mới cất lời:
"A Quân, nếu rảnh rỗi, cháu đến thăm mẹ cháu xem sao, nó…"
Ứng Quân đoán được bà định nói gì. Cô chẳng muốn nghe tiếp, nhưng lại sợ bà buồn nên đành ngắt lời bằng một câu:
"Cháu biết rồi ạ."
Cô mở cửa lên xe. Việc đầu tiên cô làm là hạ kính xuống, ló đầu ra ngoài vẫy tay. Tiếng gió rít bên tai vờn quanh mái tóc cô, tựa như đang muốn níu kéo ở lại.
Bánh xe lăn trên nền gạch, lướt qua vài chỗ gồ ghề khiến thân xe nảy lên một cái. Giọng cô hơi run run nhưng lại giấu nhẹm đi tiếng nấc nghẹn ngào một cách hoàn hảo:
"Bà ngoại, ông ngoại, cháu đi nhé! Tạm biệt ông bà!"
Vừa đóng cửa sổ xe, lúc cúi đầu xuống, nước mắt cứ thế thi nhau tuôn trào khỏi khóe mi.
Bác tài xế ngồi phía trước nhìn qua gương chiếu hậu, cười cười an ủi cô:
"Cô bé mới lên năm nhất đúng không? Đi xa chắc nhớ nhà lắm nhỉ."
Ứng Quân ngại chẳng buồn giải thích mình đã là sinh viên năm tư, đành ừ hử đáp qua loa vài tiếng.
Con người ta dường như cứ đến một độ tuổi nhất định là bắt buộc phải trở nên mạnh mẽ và độc lập. Ngay cả khi chia ly cũng không được phép khóc nhè nữa.
Ứng Quân cảm thấy mình đã bước vào giai đoạn đó rồi. Một mình sống bên ngoài, cô cũng có thể xoay xở mọi việc đâu vào đấy, vậy mà ngay lúc này cô lại khóc tu tu như một đứa trẻ. Cô nghĩ thầm, có lẽ bản thân vĩnh viễn không thể học được bài học phải mạnh mẽ khi đối diện với sự chia ly.
Bác tài xế có vẻ rất thân thiện:
"Cháu đi học ở đâu thế? Đang học trường nào?"
"Dạ Bắc Thành, trường Đại học Ngoại ngữ Bắc Thành ạ."
Ánh mắt bác tài nhìn cô bỗng mang thêm vài phần nể phục, xuýt xoa:
"Học sinh giỏi đây rồi!"
"Con gái bác học thiết kế, đang học ở Nam Thành…" Bác tài xế bắt đầu luyên thuyên trò chuyện.
Quãng đường xa nhà ngày một dài thêm. Dưới thanh âm chất phác của giọng địa phương, nỗi buồn ly biệt cũng dần vơi bớt. Cuối cùng, vào những ngày đầu tháng Chín, Ứng Quân đã quay trở lại thành phố hoàn toàn khác biệt với quê hương mình.
Lúc Ứng Quân về đến ký túc xá thì đã có người ở đó rồi. Cô vừa đẩy cửa bước vào, còn chưa kịp đứng vững thì một bóng người đã lao nhào tới:
"Quân Quân bé bỏng của mình, mình nhớ cậu muốn chết luôn đó."
Sự nhiệt tình tựa như hơi nước sôi hất tung nắp nồi khiến Ứng Quân bất giác lùi lại hai bước. Nếu không nhờ bám chặt vào chiếc vali thì rất có khả năng ngày đầu tiên đi học lại cô đã phải đến bệnh viện báo danh rồi.
Thư Lạc Nhất là một đại mỹ nhân rực rỡ điển hình. Tình bạn của hai người bắt đầu vô cùng giản đơn: làm bạn cùng phòng, cùng đi học, cùng đi ăn. Suốt bốn năm trời, tình cảm cứ thế mà trở nên khăng khít.
Nói thật, Ứng Quân cảm thấy bản thân mình khá may mắn. Suốt bốn năm đại học, những người bạn cùng phòng cô gặp được đều rất tốt.
Cô là người có tính cách khá nhạt nhòa. Có lẽ trong mắt người ngoài, cô là kiểu gái ngoan điển hình, thậm chí trông có vẻ hơi lầm lì. Nhưng thực chất cô chỉ là kiểu người chậm nhiệt mà thôi.
Chơi thân với nhau rồi, việc Thư Lạc Nhất thích làm nhất có lẽ là véo má cô rồi cảm thán:
"Bảo bối à, sao cậu lại đáng yêu thế cơ chứ!"
"Bảo bối, hóa ra cậu còn có mặt này nữa cơ đấy!"
…
Ứng Quân vẫn còn nhớ lần đầu tiên đến ký túc xá. Thời tiết Bắc Thành tháng Chín vẫn oi bức vô cùng. Một mình cô xách hành lý lên lầu, mồ hôi ướt đẫm một vòng quanh cổ áo, trông chật vật vô cùng.
Khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, cô thậm chí còn chưa kịp đưa mắt nhìn các bạn cùng phòng thì Thư Lạc Nhất đã kéo hộ vali cho cô, nhiệt tình lôi kéo cô bắt đầu màn chào hỏi làm quen.
Ngay vào lúc Ứng Quân cảm thấy xa lạ nhất với thành phố này, Thư Lạc Nhất đã dùng bầu nhiệt huyết căng tràn tạo nên một cơn bão mang tên tình bạn càn quét qua, mở ra một con đường thênh thang cho tình nghĩa bạn bè tuyệt đẹp suốt bốn năm đại học của cả phòng.
Nhưng ngay lúc này đây, trong lòng Ứng Quân chỉ ngập tràn sự bất lực. Tính mạng của cô đang bị đe dọa nghiêm trọng bởi người phụ nữ này.
Cô sắp không thở nổi nữa rồi!
"Nhất Nhất, mình không thở được… nữa rồi."
Ứng Quân vùi mặt vào ngực cô nàng, vỗ vỗ lưng bạn rồi nghẹn ngào cất lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)