Diệp Gia Hoài đang che ô, chính là chiếc ô mà cô đưa cho lúc nãy.
Có lẽ anh vừa hút thuốc xong, ngay cả mùi ngai ngái của bụi đất trong không khí cũng chẳng thể át đi mùi khói thuốc nồng đậm. Xung quanh không còn đám người ăn mặc sang trọng kia nữa, chỉ còn lại một mình anh, điều này lại vô tình tô điểm thêm nét kiêu ngạo, thoát tục trên gương mặt ấy.
Người đàn ông này, ngay từ lần đầu gặp mặt đã mang đến cảm giác xa cách ngàn dặm.
"Anh nói gì cơ?"
Vừa nãy mải giữ thăng bằng để không bị ngã, cô hoàn toàn chưa nghe rõ anh nói gì.
"Biết chèo thuyền không?" Diệp Gia Hoài lặp lại lần nữa.
"Biết ạ."
Ứng Quân gật đầu, đáp lời đầy kiên định, trông vô cùng đáng tin. Nhưng chỉ có cô mới biết, bản thân cũng chỉ biết cầm sào chống vài cái mà thôi.
Anh hỏi: "Còn chở khách không?"
Cô đáp: "Có chở."
"Vậy chèo thuyền chở tôi vài vòng đi."
Khoảnh khắc cầm lấy cây sào, tim Ứng Quân hoảng loạn tột độ. Chắc có lẽ vì sợ bị vạch trần lời nói dối nên cô đành cắn răng chống sào đẩy thuyền đi.
Cô lén lút liếc nhìn một cái. Diệp Gia Hoài không hề đặt tầm mắt lên người cô, dường như cũng chẳng phát hiện ra động tác lóng ngóng của cô. May mắn thay, sông nước Giang Nam chẳng có chỗ nào sóng to gió lớn, chèo được một lát, con thuyền tự nhiên cũng giữ được thăng bằng.
Khi thuyền đã rời xa khu dân cư, Diệp Gia Hoài chợt lên tiếng:
"Được rồi, dừng ở đây một lát đi."
Bầu trời đã chập choạng tối. Một dải xanh thẳm bao trùm không gian, chẳng thấy lấy một ánh sao, chỉ còn lại những đám mây đen dày đặc trôi nổi bồng bềnh. Có lẽ tối nay sẽ còn một trận mưa to nữa.
Nơi này cách xa bờ nên ánh đèn có thể nhìn thấy càng thêm yếu ớt. Ứng Quân nhìn về phía Diệp Gia Hoài đang ngồi nhưng nhìn không rõ lắm, bèn lên tiếng hỏi:
"Có cần bật đèn không ạ?"
"Ừm."
Cô bật chiếc đèn nhỏ ở mũi thuyền. Ánh sáng dịu nhẹ hắt ra, dù chỉ là một ngọn đèn bình dị nhất giữa muôn vàn ánh đèn nhà ai, nhưng cũng đủ soi sáng một khoảng không gian. Theo bản năng, cô khẽ nhắm mắt lại.
Đến khi mở ra, thật tình cờ, ánh mắt cô lại chạm phải ánh nhìn của Diệp Gia Hoài, rồi lướt qua nhau. Tiếng mưa tí tách rơi bên ngoài, Ứng Quân nép mình vào một góc khoang thuyền, cẩn thận rụt chân lại, nhưng chẳng thể tránh khỏi vài giọt mưa bắn lên áo để lại những vệt nước mờ.
"Tôi hút điếu thuốc được chứ?" Một giọng nói mang ý dò hỏi vang lên.
Ứng Quân gật đầu đáp vâng.
Lời vừa dứt, một tiếng "tách" giòn giã vang lên. Đầu ngón tay lướt qua bánh xe bật lửa, ngọn lửa nuốt trọn sợi thuốc lá. Cùng với nhịp thở phả ra, làn khói lượn lờ dường như kéo khoảng cách giữa hai người ra xa hơn.
"Vẫn đang đi học à?" Giọng của Diệp Gia Hoài hòa lẫn trong tiếng mưa rả rích nghe càng thêm trầm ấm.
Cũng chẳng biết có phải vì mưa rơi ngày một nặng hạt hay không mà hôm nay tai cô dường như không được thính cho lắm, cứ nghe không rõ anh đang nói gì:
"Hả? Dạ vâng, tôi học năm ba rồi."
Không gian trong khoang thuyền thực sự chẳng lớn lao gì. Dù Ứng Quân có thu mình lại thế nào đi chăng nữa thì khoảng cách giữa hai người cũng chẳng xa là bao.
Anh hỏi: "Học ở Bắc Thành sao?"
"Vâng."
Cuộc đối thoại giữa hai người thực sự vô cùng tẻ nhạt. Về cơ bản là Diệp Gia Hoài hỏi một câu thì Ứng Quân mới đáp lại vài lời.
Cô không nói quá nhiều, luôn giữ vững thái độ chuẩn mực của một "người chèo thuyền". Dần dần, xung quanh chỉ còn lại tiếng mưa tuôn và tiếng ve sầu râm ran, cuộc trò chuyện vừa rồi cứ thế kết thúc một cách lãng nhách.
Lòng Ứng Quân chợt chùng xuống chẳng rõ lý do. Cô gục đầu lên đầu gối, buông xõa mái tóc dài. Những hạt mưa phùn mờ ảo rơi xuống đọng lại thành từng giọt nước nhỏ, tựa như đang phủ lên một lớp sương thu lạnh giá.
Vết muỗi đốt đã được bôi thuốc từ trước, nhưng giờ thuốc đã hết tác dụng nên lại bắt đầu ngứa ngáy dữ dội không tài nào khống chế nổi. Ứng Quân cố nén cơn ngứa, giữa lúc tâm trạng đang rối bời, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô.
Trận mưa ngày hôm nay, nếu cứ rơi mãi như thế này, dường như cũng không tệ lắm. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc sự yên bình ấy bị phá vỡ, Ứng Quân lại có chút hối hận.
"Ưm…"
Cô khẽ rên lên một tiếng, vội vàng rụt cổ lại rồi muốn quay đầu sang xem luồng khí lạnh kia từ đâu truyền tới.
"Đừng cựa quậy."
Là Diệp Gia Hoài. Giọng nói mang theo vài phần nghiêm túc khiến người ta bất giác thuận theo lời anh mà dừng ngay động tác vùng vẫy đang dang dở.
Mùi bạc hà the mát xộc thẳng vào khoang mũi. Chỗ da đang ngứa ngáy bị ai đó dùng đầu ngón tay xoa nhẹ lên. Cảm giác trơn trượt ấy chính là thuốc mỡ.
Có điều, hoàn toàn trái ngược với sự mát lạnh trên cổ, Ứng Quân chỉ thấy mặt mình nóng ran. Dù đã có tiếng nước chảy và tiếng ve kêu che giấu, cô vẫn sợ người đàn ông đang ở ngay sát sạt kia sẽ nghe thấy nhịp đập rối loạn không theo một quy luật nào của trái tim mình.
Bầu không khí vốn đã trầm lặng nay lại càng mang đến cảm giác bứt rứt tột độ, ngay cả nhịp thở cũng trở nên dồn dập hơn.
Rất nhiều khi, những phản ứng bản năng của cơ thể là thứ không thể nào kiểm soát được. Giống như lúc này đây, mỗi khi đầu ngón tay lướt qua vùng da sưng đỏ, Ứng Quân lại không kìm được mà khẽ run rẩy.
Cô không nhìn thấy nét mặt của người đàn ông ấy, chỉ cảm nhận được hơi thở nhè nhẹ phả vào sau gáy mình. Quá gần rồi…
Nhận ra chiếc cổ cứng đờ của cô, Diệp Gia Hoài rụt tay lại, bật cười khẽ, âm cuối hơi cất cao:
"Hừ… sợ tôi đến thế sao, hả?"
Ứng Quân đưa tay ôm cổ, vùi cằm xuống đầu gối, lắp bắp đáp:
"Không… không có."
Không nói thì thôi, dáng vẻ hiện tại của cô lại càng giống như đang cố tình che giấu sự thật.
Diệp Gia Hoài nổi hứng trêu ghẹo, hời hợt cất lời hỏi:
"Sao thế? Tôi bắt nạt cô à?"
Hàng mi Ứng Quân khẽ rũ xuống. Cô khẽ quay đầu nhìn anh, làn da trắng nõn càng làm tôn lên sắc hồng rực rỡ trên đôi gò má. Đôi mắt màu hổ phách nhạt dưới ánh đèn vàng vọt trông vô cùng trong veo.
Vài phần hờn dỗi lướt qua, vẻ mặt này điểm xuyết trên khuôn mặt thanh tú tột bậc của cô, lại càng giống như anh vừa mới ăn hiếp cô thật vậy. Chỉ vài giây sau, cô vội vàng thu hồi tầm mắt, lầm bầm với âm lượng cực nhỏ:
"Anh làm tôi giật mình."
Giọng điệu của cô vô cùng nghiêm túc. Chỉ là chất giọng dịu dàng đậm chất miền quê Ngô Nông, nghe chẳng giống đang oán trách mà giống như đang làm nũng hơn.
Khóe môi Diệp Gia Hoài khẽ nhếch, giọng nói lại trở về vẻ lạnh lùng xa cách như trước:
"Tôi thấy chỗ đó sưng tấy cả lên, tình cờ mang theo thuốc nên hơi mạo phạm, mong cô lượng thứ."
Mùa hè mang theo lọ thuốc mỡ bên người cũng chẳng có gì lạ, cô tự nhủ thầm trong lòng như vậy. Khóe mắt lướt qua, Diệp Gia Hoài đã ngồi thẳng người tự lúc nào, đang phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ.
Đốt ngón tay gõ nhịp nhàng lên chiếc quần tây nương theo tiếng mưa rơi tí tách trên mui thuyền, tựa như đang thưởng thức cơn mưa. Đúng như những gì anh nói, chỉ là chút mạo muội nhất thời xuất phát từ lòng tốt mà thôi. Lòng cô rối bời, vốn dĩ chẳng liên quan gì đến anh cả.
Mưa bên ngoài rơi xối xả, cô thu mình lại thành một cục nơi góc khuất. Hệt như chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã học được bài học ngã một lần khôn ra một chút, cô kiên quyết vạch rõ ranh giới với anh.
Diệp Gia Hoài cứ như người vô can, cách vài giây lại nhàn nhạt cất lời hỏi:
"Nghe người nhà cô bảo cô học ngành phiên dịch ở trường Đại học Ngoại ngữ Bắc Thành hả?"
Ứng Quân đang bực bội trong lòng nên chẳng buồn lên tiếng, hồi lâu sau người đàn ông kia cũng không nói thêm lời nào.
Thực ra ngay từ ánh nhìn đầu tiên chạm mặt đám người này, Ứng Quân đã nhận ra chất giọng Bắc Kinh gốc kia. Chắc hẳn họ là những nhân vật tầm cỡ đã sinh sống ở thành phố đó suốt nhiều thế hệ. Cách nói năng cư xử hay trang phục của họ e rằng chẳng phải thứ cô có thể thấy được mỗi ngày.
"Vâng."
Một tiếng đáp lời mềm mỏng vang lên, coi như trả lời cho câu hỏi vừa rồi của người đàn ông.
Diệp Gia Hoài không so đo chuyện bầu không khí chùng xuống khi nãy, hờ hững bắt chuyện tiếp:
"Học phiên dịch, tốt nghiệp xong định đi đâu? Vụ Phiên dịch à?"
Nghe cái giọng điệu đầy thờ ơ của anh, Ứng Quân thầm bực tức trong lòng. Cái thói ba hoa đủ chuyện lúc nhàn rỗi của ông ngoại quả thực phải sửa đổi cho đàng hoàng mới được.
Cô ngước mắt nhìn anh một cái rồi im bặt. Diệp Gia Hoài bắt gặp vài tia mỉa mai len lỏi trong ánh mắt cô.
Thử hỏi có ai học ngành phiên dịch mà lại chưa từng ấp ủ ước mơ này cơ chứ. Rõ ràng là một nơi dù có vắt kiệt sức lực cũng chưa chắc chạm tay được tới ngưỡng cửa, vậy mà thốt ra từ miệng anh lại khiến người ta cảm thấy mọi chuyện sao mà dễ như trở bàn tay đến thế.
Không phải vì ngu muội mà sinh ra ngây thơ, đó là sự tự tin toát ra từ tận trong máu thịt khiến anh mang dáng vẻ kiêu ngạo tựa như kẻ chẳng vướng bụi trần. Thế gian vốn dĩ là thế, thứ mà bạn vĩnh viễn chẳng thể với tới, thế nhưng trong mắt kẻ khác biết đâu lại vô cùng bình dị.
Ứng Quân hiểu rõ bản thân mình, cô không có chí hướng vĩ đại đến vậy, chỉ muốn kiếm chút tiền một cách giản đơn để ông bà ngoại có cuộc sống thoải mái hơn. Nghĩ tới đây, Ứng Quân thừa hiểu cô và người này thực sự không thể nói chuyện thêm được nữa.
Mới nói được vài câu, mưa đã ngớt đi đôi chút. Dẫu bên ngoài vẫn lất phất vài hạt mưa bụi, nhưng cơ thể vốn đã ướt nhẹp rồi thì chút mưa này cũng chẳng đáng kể là bao. Ứng Quân đứng dậy cầm lấy chiếc sào:
"Tôi phải về rồi, tôi chở anh về."
Không đợi Diệp Gia Hoài lên tiếng đồng ý, thân thuyền đã xé toạc mặt nước tĩnh lặng, hơi tròng trành lướt đi rồi áp sát vào bờ kè đá.
Hệt như cách tiếp đãi khách khứa mọi khi, Ứng Quân xòe lòng bàn tay ra, chờ đợi anh xuống thuyền:
"Mong anh lần sau lại đến."
Diệp Gia Hoài rũ mắt nhìn bàn tay đang mở ra trước mặt mình, khẽ bật cười. Anh bước tới gần thêm một bước, hỏi vặn lại:
"Thật sự mong vậy sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)