"A Quân, cháu ra xem thử sao giờ này ông ngoại còn chưa về, e là lại mải buôn chuyện với ai rồi…"
Lời cằn nhằn của bà ngoại vẫn còn văng vẳng bên tai, Ứng Quân đã sớm đứng dậy. Cô tiện tay cầm lấy hai chiếc ô, mỉm cười trêu chọc:
"Bà ngoại à, lúc ông ở nhà thì bà chê phiền, giờ chưa tới sáu giờ mà bà đã nhắc ông không biết bao nhiêu lần rồi đấy."
"Cái con bé này, dám trêu cả bà cơ à, lát nữa không cho cháu ăn cơm đâu."
Tiếng cười mắng mang theo vài phần hờn dỗi của bà lão chìm nghỉm trong tiếng nước bì bõm dưới những bước chân vội vã.
Mùa mưa phùn, bất cứ ngóc ngách nào trong thị trấn nhỏ ở Giang Nam cũng đượm hơi ẩm ướt. Những mảng rêu xanh thẫm cứ thế leo kín góc tường qua từng đêm u tối.
Trong mắt người dân địa phương, sắc xanh rêu ấy tồn tại ngoài việc minh chứng cho vẻ đẹp cổ kính lâu đời của thị trấn thì chẳng còn ý nghĩa nào khác. À, có chăng là luôn phải cảnh giác để không vô tình bị trượt ngã.
Thế nhưng trong mắt những cậu ấm cô chiêu sống giữa các tòa nhà cao tầng thì đó lại là phong tình Giang Nam hệt như bức tranh vô giá treo ở nhà họ. Có khi họ còn xuýt xoa khen ngợi một câu, khói mưa mờ ảo, thật khiến người ta say đắm.
Thị trấn nhỏ vốn chẳng có bến tàu đúng nghĩa, thuyền cập vào bậc thềm nhà ai thì đó chính là bến nước của nhà ấy.
Ứng Quân đứng trên bậc thềm sát mặt nước nhất. Thuyền đằng xa càng tiến đến gần, nước lại từng đợt dập dềnh vỗ lên thềm khiến đôi giày dưới chân cô hơi ươn ướt.
Cô ló đầu nhìn về phía khúc quanh, mờ mờ thấy được mũi thuyền bèn vẫy vẫy chiếc ô trong tay gọi lớn:
"Ông ngoại!"
Trên thuyền lác đác vài vị khách. Ông cụ đang mải trò chuyện vui vẻ, cách một quãng xa vẫn nghe thấy tiếng cười sảng khoái.
Vừa thấy cô, ông đã gọi vói lại:
"A Quân, ôi chao, sao lại ra đây đợi thế, cẩn thận kẻo muỗi đốt cho bây giờ."
Ứng Quân sờ sờ lên cổ, cảm giác hơi ngứa ngáy, quả nhiên đã bị đốt rồi. Mùa này ven sông có rất nhiều muỗi độc.
Theo cách nói của người địa phương thì từ nhỏ da thịt Ứng Quân đã rất độc, chỉ cần bị cắn một miếng là y như rằng phải rớm máu. Sau đó còn để lại vết sẹo mờ mờ, cảm giác ấy chẳng dễ chịu chút nào.
Thuyền cập bến, bóng dáng những người ngồi trên đó cũng dần trở nên rõ ràng. Đám người ai nấy đều diện âu phục giày da, hoặc khoác lên mình những bộ váy áo với chất liệu thượng hạng.
Trông họ chẳng giống khách du lịch chút nào, mà giống như vừa trốn ra từ một bữa tiệc xa hoa nào đó.
"Cảm ơn ông ạ!"
Người lên tiếng có đôi mắt mang theo ý cười, nam thanh nữ tú lần lượt nối lời, vẻ mặt ai cũng toát lên sự giáo dưỡng cực tốt.
Ánh mắt Ứng Quân không hiểu sao lại dừng trên người đàn ông đang ngồi ở phía cuối thuyền. Tầm mắt anh dường như chẳng đặt vào đâu, đầu ngón tay kẹp một đốm đỏ tươi.
Giữa khói thuốc lượn lờ, khóe môi anh thấp thoáng nét cười nhạt. Giữa chốn ồn ào náo nhiệt, anh chẳng hề buông lời nhưng vẫn khiến người ta không kìm được mà chú ý tới.
Từ nhỏ cô đã ở đây cùng ông bà ngoại tiếp xúc với đủ loại khách khứa. Chẳng dám nói gì to tát, nhưng gặp người nào nói lời nấy thì cô hiểu rõ hơn ai hết.
Cô không dám nhìn nhiều, chỉ sợ nhìn thêm một chút lại khiến người khác tưởng mình có ý đồ gì. Ứng Quân chỉ mượn ánh nhìn nơi khóe mắt, lướt qua một cái thật nhanh.
Tô Bộ Thanh được đám thanh niên nhiệt tình này dỗ dành đến mức mặt mày rạng rỡ, liên tục gật đầu:
"Ừ, được được, đều là những đứa trẻ ngoan!"
"Hừ…"
Một tiếng cười khẩy vang lên, không mặn không nhạt truyền vào tai Ứng Quân. Chắc chắn đó không phải là một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng, nhưng lại khó hiểu mang đến một tia thanh lãnh cho mùa hè oi bức giữa Giang Nam đầy mưa bụi này.
Cô âm thầm thu hồi tầm mắt, nép sát vào tường nhường chỗ cho đám người kia lên bờ.
Nhiều năm sau này, dù đã thường xuyên ở bên cạnh Diệp Gia Hoài, Ứng Quân vẫn luôn nhớ về cái nhìn thoáng qua đầy kinh diễm ấy.
Cổ áo hơi hé mở, nụ cười hờ hững, sự cao quý ẩn hiện nơi đáy mắt sâu thẳm. Tất cả những điều đó có lẽ đã sớm vùi xuống mầm mống cho sự bất chấp mọi thứ của Ứng Quân sau này.
Cơn gió thoáng qua mang theo mùi khói thuốc hơi sặc xông vào mũi, nhưng lại loáng thoáng pha lẫn một làn hương thanh nhã trầm mặc, cứ thế vấn vương mãi không dứt. Chẳng hiểu sao lại khiến cõi lòng người ta rối bời.
Những người bên cạnh từng người một bước qua. Ứng Quân nắm chặt cán ô, những ngón tay thon dài khẽ trở nên trắng bệch, cô khẽ thở hắt ra, thấp giọng nói:
"Trời mưa rồi, mọi người cầm ô theo đi."
Trùng hợp thay, người bước lướt qua cô lúc này lại chính là anh.
Ứng Quân đối diện với đôi đồng tử màu hổ phách, soi bóng khuôn mặt đang hơi ửng đỏ vì hơi nóng hầm hập của cô. Cơn mưa mùa hạ chẳng mảy may giúp giảm nhiệt, chỉ càng dính dấp thêm vài phần ngột ngạt lên da thịt.
"Ây dô, Gia Hoài, còn không mau cầm lấy, người ta cầm ô đợi lâu lắm rồi đấy. Đã dâng tận cửa rồi mà còn không nhanh tay lên."
Giọng nói trêu đùa của một gã đàn ông từ trên cao truyền xuống. Nghe thì có vẻ bâng quơ, nhưng từng chữ lọt vào tai lại luôn mang theo ngụ ý chẳng mấy tốt đẹp.
Đi kèm với đó là tiếng cười đùa có phần chói tai của đám người kia.
Ứng Quân khẽ nhíu mày, coi như không nghe thấy. Thế nhưng lúc này cổ tay cô đã hơi mỏi, trong lòng bất giác hối hận vì ban nãy lỡ lời.
Vốn cũng chỉ mới hơn hai mươi tuổi đầu, sự ảo não trên mặt dù có che giấu kỹ đến đâu cũng vẫn để lộ vài phần qua ánh mắt. Nhưng bây giờ, dường như cũng chẳng có lý do gì để rụt tay lại nữa.
Tô Bộ Thanh buông cây sào chống thuyền xuống, tốt bụng khuyên bảo:
"Quần áo mấy đứa chất liệu tốt, đừng để dính nước, lúc giặt giũ lại phiền phức, cứ cầm lấy ô đi."
Lời vừa dứt, sức nặng trên tay Ứng Quân liền vơi đi. Đốt ngón tay của hai người lướt qua nhau một cách nhẹ nhàng, ngay cả một cái chạm nhẹ vô tình cũng chẳng hề xảy ra.
Thế nhưng Ứng Quân luôn cảm thấy lòng bàn tay ngứa ngáy. Trên chiếc ô kia dường như có một sợi tơ vô hình nào đó, đang âm thầm buộc chặt vận mệnh của hai người lại với nhau.
Giọng anh hơi khàn:
"Cảm ơn."
Ứng Quân vờ như tự nhiên thu tay về, làm như đó chỉ là một việc cỏn con chỉ là tiện tay.
Cô sờ sờ cổ mình, nốt muỗi đốt ban nãy đã bắt đầu ngứa ran. Ứng Quân đặt ô của mình xuống bậc thềm bên cạnh, ngồi xổm xuống giúp một tay:
"Ông ngoại, để cháu phụ ông buộc dây."
Tiếng bước chân phía sau lưng mỗi lúc một xa dần, đám người kia cứ thế rẽ sang lối khác với cô. Khi ấy ai nấy đều nghĩ, đây vốn dĩ cũng chỉ là một cuộc bèo dạt mây trôi tình cờ gặp gỡ mà thôi.
Trong một bữa tiệc rượu vài năm sau, Ứng Quân tựa sát vào lòng Diệp Gia Hoài, một đám người đang hò hét ầm ĩ đòi chơi trò thật hay thách.
Chẳng biết là kẻ to gan nào đã mở miệng hỏi Diệp Gia Hoài:
"Anh Gia Hoài, lần đầu tiên anh gặp chị Ứng Quân thì có cảm giác gì?"
Diệp Gia Hoài cuốn lọn tóc của cô trên tay rồi mỉm cười, chẳng hề buông lời đáp lại.
Sắc trời dần sập tối, từ trong căn nhà cổ kính thỉnh thoảng lại vọng ra vài tiếng cười nói.
Cơm ăn mới được một nửa, Tô Bộ Thanh vỗ đùi đánh đét một cái rồi than vãn:
"Ây da, cái cà mèn cơm của tôi lại bỏ quên trên thuyền rồi, thời tiết này mà để qua đêm chắc thiu mất."
Ứng Quân và hết mấy hột cơm còn sót lại trong bát, đảo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mưa phùn vẫn rơi rả rích không ngừng. Xung quanh chỉ nghe thấy tiếng ếch nhái ễnh ương kêu râm ran, xen lẫn vài âm thanh ồn ào của du khách từ đằng xa vọng tới.
Sắc mặt Hạ Vân không được tốt cho lắm. Nhìn thấy bà sắp sửa mở miệng cằn nhằn, Ứng Quân vội vàng cười xòa hòa giải:
"Cháu cũng vừa ăn xong rồi, ông ngoại đừng ra ngoài kẻo lại trượt ngã, để cháu đi lấy cho ông."
Thời tiết thế này ẩm thấp vô cùng, che ô hay không cũng chẳng khác nhau là mấy.
Đoạn đường từ nhà ra bến thuyền chỉ tốn chừng mười phút, dọc đường có không ít người thân thiện chào hỏi cô:
"A Quân, ăn cơm chưa cháu?"
"Dạ cháu ăn rồi ạ."
"Ông cụ Tô lại để quên đồ hở?"
"Vâng ạ."
"A Quân, lát nữa sang xem bài tập giúp cháu gái bác với nhé."
"Dạ vâng!"
Con thuyền đung đưa trên mặt nước. Ứng Quân ngồi xổm xuống rướn người vào trong thuyền, quả nhiên chiếc cà mèn inox đang nằm im lìm ở một góc khoang.
Tay vừa mới chạm đến quai xách lạnh ngắt, một giọng nói bất thình lình vang lên từ phía sau khiến cô giật nảy mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)