Ứng Quân nộp xong tài liệu từ văn phòng bước ra, cầm điện thoại định gọi cho nhóm Thư Lạc Nhất. Số còn chưa kịp bấm, phía sau đột nhiên vang lên một tiếng gọi quen thuộc:
"Ứng Quân, qua đây một lát."
Ngữ điệu lạnh lẽo khiến người ta buồn nôn ấy hệt như một loài động vật máu lạnh đang trườn từ lưng lên tận cổ, lặng lẽ siết chặt lấy cô đến mức thở không nổi.
Trong lòng Ứng Quân chùng xuống. Cô bất giác cắn răng, thầm mắng một câu trong bụng: Mụ yêu tinh già, đúng là âm hồn bất tán.
Ứng Quân chỉ muốn coi như không nghe thấy, cúi gầm mặt định bước tiếp về phía trước. Giang Huệ dường như đã đoán trước được phản ứng của cô nên cứ ung dung thong thả buông lời nhử mồi:
"Ứng Quân, cô còn chưa chúc mừng em được tuyển thẳng hệ nghiên cứu sinh đấy. Để cô trao đổi với em một chút về việc chọn giáo sư hướng dẫn sau này nhé."
Ứng Quân nắm chặt tay thành đấm, tức giận đến mức cả người run lên. Cô nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để điều chỉnh lại cảm xúc rồi bất đắc dĩ quay người lại, mỉm cười:
"Cô Giang, cô gọi em ạ?"
Giang Huệ ngoài cười nhưng trong không cười vẫy tay với cô:
"Vào văn phòng của cô nói chuyện."
Vào đến văn phòng, Giang Huệ tỏ vẻ vô cùng thân thiện chỉ tay về phía ghế sô pha:
"Ngồi đi."
Đối mặt với khuôn mặt đạo đức giả của Giang Huệ, Ứng Quân không khỏi cảm thán, quả nhiên dù là kẻ kinh tởm đến đâu thì trên người cũng có điểm đáng để học hỏi. Lần trước bọn họ chỉ cách việc xé rách mặt nhau đúng một bước chân thôi, vậy mà lúc này bà ta vẫn có thể tỏ ra hòa nhã, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra mà trò chuyện với cô.
Không nói đến chuyện khác, chỉ riêng cái tinh thần mặt dày vô sỉ này, cô quả thực tự thấy mình thua xa. Ứng Quân chỉ có thể cố gắng để không biến sắc:
"Dạ thôi ạ. Cô Giang, lát nữa em còn chút việc, cô có chuyện gì cứ nói thẳng đi ạ."
Giang Huệ khẽ cười một tiếng, ấn nút bật công tắc đun nước:
"Xem em kìa, sao lại khách sáo thế chứ, cô chỉ muốn trò chuyện với em chút thôi mà."
Nhiệt độ nước dần tăng lên, ấm siêu tốc bắt đầu phát ra tiếng ro ro nho nhỏ.
"Bữa ăn lần trước…"
Giang Huệ xoay người lại, khoanh tay trước ngực chằm chằm nhìn vào mặt cô. Bà ta vừa quan sát sắc mặt cô vừa dè dặt dò xét:
"Người đàn ông đưa em về nhà, hai người thân nhau lắm sao?"
Bà ta vậy mà vẫn chưa chịu từ bỏ ý định!
Ứng Quân điềm nhiên như không đá quả bóng trách nhiệm về lại:
"Cô Giang, đây chắc là chuyện riêng tư của em rồi ạ."
"Cô cũng chỉ vì quan tâm em thôi, xét cho cùng…"
Ngữ điệu Giang Huệ hơi khựng lại, đột nhiên nhếch mép cười. Đôi lông mày rướn lên mang theo ý đe dọa không thèm che giấu:
"Hai năm tới, chưa biết chừng em vẫn sẽ tiếp tục học tập dưới sự dẫn dắt của cô đấy, em thấy đúng không."
Ứng Quân đột ngột ngước mắt lên nhìn, nhưng Giang Huệ lại coi sự chán ghét trong mắt cô như không khí. Mà cô thì có thể làm được gì cơ chứ? Việc nắn gân một đứa sinh viên thấp cổ bé họng chẳng có quyền thế như Ứng Quân đối với bà ta mà nói, vốn là chuyện dễ như trở bàn tay.
Giang Huệ liếc nhìn đồng hồ, mang theo quyết tâm không đạt được mục đích thì không bỏ cuộc mà tiếp tục nói:
"Lúc này thời gian cũng vừa đẹp. Hay là thế này đi, em gọi điện cho người ta một tiếng, chúng ta hẹn thời gian cùng nhau ăn bữa cơm."
Gọi điện thoại ư…
Cô căn bản không có số điện thoại của Diệp Gia Hoài thì gọi kiểu gì? Chẳng lẽ tùy tiện tìm đại một người để gạt bà ta?
Đầu óc Ứng Quân điên cuồng tìm kiếm một cái tên có thể nhờ vả, trước mắt chỉ đành lên tiếng thoái thác:
"Xin lỗi cô, anh ấy không thích giao du với người không quen biết."
"Là người ta không thích, hay là em không gọi được cuộc điện thoại này?"
Giang Huệ như thể vừa kiểm chứng được điều gì, ý cười trên mặt càng thêm sâu. Trong lòng bà ta đã bắt đầu tính toán xem phải làm sao để hẹn Thẩm Tiêu Phàm ra nói chuyện nâng hàm chức danh của mình.
Ứng Quân đáp:
"Là không thích ạ."
Giang Huệ chẳng hề bận tâm đến câu trả lời của cô, lấp lửng chuyển hướng:
"Nếu người ta đã không thích thì cô cũng không miễn cưỡng nữa. Đúng rồi, hai hôm trước Tiểu Phàm còn nói với cô là cậu ta nhớ thương em đấy."
Ứng Quân không thể nghe lọt tai thêm chữ nào nữa, cõi lòng dâng lên quyết tâm: Xé rách mặt thì xé rách mặt vậy. Cô nghiêm giọng ngắt lời bà ta:
"Cô Giang! Nếu cô không muốn…"
"Ứng Quân."
Có người đang gọi cô.
Chất giọng trầm thấp mà đầy nội lực, tuyến âm thanh trong trẻo mang theo vài phần ngạo nghễ cao cao tại thượng. Dù cô chỉ mới được nghe vài lần nhưng vẫn có thể dễ dàng nhận ra.
Ứng Quân khó tin quay người lại. Nhìn thấy đúng là anh, đồng tử cô hơi co rút, cả người đứng chết trân tại chỗ.
Diệp Gia Hoài đang tựa người vào khung cửa, ngậm ý cười nhìn cô.
Rõ ràng anh chẳng nói câu nào, nhưng chẳng hiểu sao bên tai cô lại như văng vẳng tiếng cười nắm chắc phần thắng của anh đang thủ thỉ: Lại gặp nhau rồi, Ứng Quân.
Anh cất công đi chuyến này, quả thực có ôm chút tâm tư "biết đâu có duyên". Ấy vậy mà không ngờ lại trùng hợp đến mức này. Thiên ý và nhân tạo, thiếu một thứ cũng không thành.
Trong những ngày tháng dây dưa cùng Diệp Gia Hoài sau này, Ứng Quân cũng từng tự hỏi lòng mình. Rằng vì cớ gì tiếng chuông cảnh báo của lý trí đã vô số lần nhắc nhở cô không nên lại gần anh, nhưng cô vẫn tình nguyện lao vào như thiêu thân lao đầu vào lửa.
Cô nghĩ, câu trả lời có lẽ đã được đúc kết ngay từ khoảnh khắc này. Con người Diệp Gia Hoài hệt như một ngọn núi cao chọc trời, khiến người ta run rẩy e sợ, chùn bước không dám tiến lên. Thế nhưng, anh lại sở hữu mị lực khiến người ta cam tâm tình nguyện chìm đắm không lối thoát.
Có người đã hoàn hồn nhanh hơn cô một bước. Giang Huệ nhiệt tình xông lên đón tiếp, chỉ hận không thể dâng lên một bó hoa rồi xếp hàng vỗ tay chào mừng:
"Là ngài Diệp đúng không ạ, chào ngài, chào ngài."
"Vậy để tôi tự giới thiệu một chút."
Diệp Gia Hoài cười lạnh:
"Bà không nghe cô ấy vừa nói gì sao? Tôi không thích giao du với người không quen biết."
Ứng Quân chớp chớp mắt, trong lòng ngập tràn dấu chấm hỏi. Rốt cuộc là anh đã bắt đầu nghe lén từ câu nào vậy? Và bây giờ anh đang… chống lưng cho cô đấy à?
Cho dù da mặt Giang Huệ có làm bằng sắt thép đi chăng nữa, nghe xong câu này cũng đành phải sượng trân không biết giấu mặt đi đâu.
Diệp Gia Hoài cười như không cười, cất lời răn đe:
"Nếu đã nghe không hiểu tiếng người, vậy thì làm giáo viên kiểu gì cơ chứ."
Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt Giang Huệ cắt không còn một giọt máu. Thế mới nói, gậy không đập lên lưng mình thì mãi mãi không biết đau là gì. Lúc nãy bà ta cũng dùng thái độ đó để đe dọa Ứng Quân, bây giờ chỉ là vai vế bị đảo ngược mà thôi.
Ứng Quân chẳng thiết tha gì cái trò lấy đức báo oán. Cô hẹp hòi lắm, có thù báo thù mới là chân lý. Cô cứ cúi gằm mặt, cõi lòng thì đang không ngừng nhảy nhót reo hò: Đã cái nư thật!
"Gia Hoài, ở bên này cơ mà. Dì đã bảo sao cháu vẫn chưa tới, tìm nhầm chỗ rồi à?"
Bên ngoài cửa truyền đến một tiếng gọi hiền từ.
Diệp Gia Hoài vẫn đứng im không nhúc nhích. Chờ tới khi chủ nhân giọng nói bước tới trước cửa phòng, anh mới đầy thâm ý liếc nhìn Giang Huệ một cái:
"Cháu đang xem kịch hay đây mà. Dì Vương này, giáo viên trong trường dì, đạo đức nghề nghiệp vẫn cần phải nâng cao thêm đấy."
Vương Hạc Lăng vốn là một nhân vật lớn vô cùng được kính trọng trong giới phiên dịch, đó là còn chưa kể tới gia thế hiển hách vang dội phía sau. Dù bình thường bà không nhúng tay vào chuyện của trường, nhưng xét về độ uy tín thì tiếng nói của bà tuyệt đối có trọng lượng, nói một là một nói hai là hai.
Giang Huệ là loại người thế nào, Vương Hạc Lăng cũng từng ít nhiều nghe phong phanh. Giờ nhìn khuôn mặt trắng bệch của đối phương, bà cũng lờ mờ đoán ra mụ ta đã chọc phải vị tổ tông này rồi.
Còn về nguyên nhân vì sao ư…
Trong phòng làm gì còn ai khác, chắc hẳn là có liên quan đến cô nhóc đang cắm cúi gục đầu đằng kia.
Vương Hạc Lăng hành xử nhanh gọn dứt khoát:
"Để dì đi nói với lão Trần, bảo ông ấy làm rõ xem có chuyện gì. Cần mở phiên điều trần hay cần xử lý thế nào, nhất luật phải giải quyết thật nghiêm túc cho dì."
Một chữ lão Trần, một câu phiên điều trần lọt vào tai, dọa Giang Huệ sợ đến mức suýt thì đứng không vững. Ứng Quân cẩn thận vắt óc suy nghĩ một hồi mới lờ mờ nhớ ra, viện trưởng học viện bọn họ hình như mang họ Trần thì phải.
Sau khi đưa ra cách giải quyết, thấy Diệp Gia Hoài không hề phản đối, Vương Hạc Lăng mới chuyển lại ngữ điệu hiền từ nhắc tới việc lấy tranh. Thái độ của Diệp Gia Hoài cũng ôn hòa hơn hẳn:
"Làm phiền dì hôm nay phải đợi cháu rồi."
Vương Hạc Lăng phẩy tay cản lại, dẫn anh đi về phía văn phòng mình:
"Cháu còn khách sáo với dì Vương làm gì. Đi đi đi, chúng ta qua lấy tranh trước đã."
Diệp Gia Hoài chưa vội bước theo ngay. Đợi vài giây, thấy "cô ngốc" kia vẫn thẫn thờ cúi gầm mặt đứng ngây ra đó, chẳng biết trong cái đầu nhỏ nhắn đang mải nghĩ ngợi điều gì. Bản thân Diệp Gia Hoài cũng lấy làm lạ, sao anh lại cứ thấy cái dáng vẻ ngốc nghếch này của cô thú vị thế cơ chứ.
Anh lên tiếng gọi cô:
"Ứng Quân, đứng ngây ra đó làm gì, đi theo tôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)