Mọi chuyện diễn ra quá đỗi chóng vánh.
Ứng Quân bước qua Giang Huệ đang mặt xám như tro, cứ thế mơ mơ hồ hồ đi theo sau lưng Diệp Gia Hoài.
Mãi cho đến khi dừng bước trước cửa văn phòng của Vương Hạc Lăng, cái đầu ngây ngốc nãy giờ của cô mới vớt vát lại được chút xíu tỉnh táo.
Cô nhỏ giọng cất lời:
"Ngài Diệp, tôi không vào trong làm phiền đâu, tôi đứng đợi ngài ở ngoài cửa nhé."
Diệp Gia Hoài cong khóe môi đầy vẻ trêu cợt:
"Đợi tôi làm gì?"
Anh đã ra mặt giúp cô thế này, chí ít cũng phải nói một lời cảm ơn đàng hoàng chứ.
Nhưng Diệp Gia Hoài lại hỏi vặn một câu như thế, Ứng Quân nhất thời chẳng biết nên mở lời thế nào. Cô đâu thể huỵch toẹt ra là mình đứng đợi chỉ để thốt lên hai chữ "cảm ơn" khô khốc được.
Cô chớp chớp mắt, đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở rồi lại mím chặt. Bộ dạng lúng túng khổ não của cô lọt trọn vào mắt Diệp Gia Hoài. Một dòng sóng ngầm xẹt qua nơi đáy mắt anh rồi vụt tắt, yết hầu bất giác siết chặt trong tích tắc.
Quả nhiên là vừa ngoan ngoãn lại vừa dễ bắt nạt.
Vương Hạc Lăng đang quay lưng đi lấy tranh, không hề hay biết chuyện xảy ra sau lưng, chỉ cất giọng gọi anh:
Cảm nhận được ánh mắt của Vương Hạc Lăng đang quét tới, Ứng Quân lập tức lùi lại một bước, khẽ gật đầu rồi ngoan ngoãn đứng ngay ngắn.
Nghe thấy tiếng cửa đóng lại, cô mới dám thở phào nhẹ nhõm. Cô thả lỏng người tựa lưng vào tường, để mặc cho dòng suy nghĩ vẩn vơ lan man bay bổng.
Trêu cô ư? Cô là trẻ con chắc?
Đồ đáng ghét… Ứng Quân nhón gót khẽ đá nhẹ mũi giày vào tường. Thế nhưng trong lòng lại tự mâu thuẫn mà nghĩ thầm: Hình như cũng không đến nỗi tệ lắm.
Ánh nắng rực rỡ xuyên qua lớp kính rọi xuống mũi giày cô mang theo hơi ấm áp dễ chịu.
Bên tai loáng thoáng vọng ra tiếng trò chuyện từ sau cánh cửa, nghe có vẻ vô cùng thoải mái và tự nhiên.
Hệt như một giấc mộng. Cho đến tận lúc này Ứng Quân vẫn cảm thấy thật khó tin. Chuyện khiến cô đau đầu nhức óc suốt một thời gian dài, nay cứ thế mà được giải quyết xong xuôi rồi sao?
Dễ dàng đến vậy ư?
Trước kia, Ứng Quân vẫn luôn đinh ninh rằng mình đã trưởng thành, đã có khả năng kiếm tiền và tự lập, một thân một mình đối mặt với bão giông.
Nhưng đến tận hôm nay, cô mới nhận thức một cách tường tận và sâu sắc rằng, những hiểu biết của bản thân về thế giới hiện thực tàn khốc này vốn dĩ chỉ như hạt muối bỏ bể.
Khúc mắc mà cô cắn răng đánh cược bằng cả tiền đồ của mình cũng chưa chắc đã gỡ được, rơi vào tay anh, chỉ một câu nói bâng quơ là ván cờ đã lật ngược.
Cảm giác trút được gánh nặng mang đến cho cô niềm hân hoan khó tả. Nhưng đi kèm với đó, là nỗi bất an dâng lên vô cùng mãnh liệt.
Một người, liệu có thể vô duyên vô cớ mà đối xử tốt với cô như vậy sao?
Nếu dùng lý do "Diệp Gia Hoài bỗng dưng nổi lòng từ bi" để giải thích, ngay cả chính cô nghe xong cũng thấy vô lý đùng đùng.
Từ nhỏ đến lớn, Ứng Quân đã nếm trải không ít chông gai sóng gió. Cô sở hữu sự kiên cường càng gặp khó khăn càng vươn lên mạnh mẽ. Nhưng song song với đó, cô cũng dần nhận ra rằng rất nhiều chuyện trên đời chẳng hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Nhỏ bé như một chiếc bút, hay một ly rượu, đằng sau đó đều ẩn chứa những cái giá ngầm vô hình.
Vậy sự giúp đỡ của anh dành cho cô thì sao?
Diệp Gia Hoài, rốt cuộc anh muốn có được điều gì?
Chẳng lẽ giống như những lời anh vừa nói, chỉ đơn thuần là… trêu đùa cô một phen, coi cô như một thú vui tiêu khiển của tầng lớp quyền quý?
Cuộc trò chuyện trong phòng đã kết thúc. Nghe thấy tiếng mở cửa lạch cạch, Ứng Quân vội vã xua đi mớ suy nghĩ ngổn ngang trong đầu, lập tức đứng thẳng tắp lưng.
Thấy Ứng Quân vẫn kiên nhẫn đợi bên ngoài, Vương Hạc Lăng thân thiết vỗ nhẹ lên vai cô:
"Cô bé, em là sinh viên trường mình à."
Trong giới phiên dịch không thiếu những bậc tiền bối xuất chúng tài ba. Nhưng nếu có ai hỏi Ứng Quân ngưỡng mộ người nào nhất, thì biểu cảm trên gương mặt cô lúc này đã thay cho câu trả lời hoàn hảo nhất.
Đứng trước thần tượng của mình, nẻo dây thần kinh của Ứng Quân căng như dây đàn. Vì quá mức hồi hộp, cô đứng thẳng tắp như cây tùng cây bách, quy củ đáp lời:
"Vâng ạ. Chào giáo sư Vương, em là Ứng Quân, sinh viên năm tư của Học viện Tiếng Anh."
Vương Hạc Lăng hơi nghiêng đầu suy nghĩ một lát:
"Tên của em nghe quen lắm. Quán quân giải vàng Cúp Quốc Tài của NXB Ngoại ngữ giảng nghiên khóa trước là em đúng không."
Thần tượng thế mà lại nhớ đến mình!
Gương mặt thanh tú non nớt của Ứng Quân chợt ửng hồng. Người không uống rượu cũng có thể say sao? Chắc chắn là vậy rồi, nếu không thì sao cô lại có cảm giác lâng lâng, bước chân cứ như đang lơ lửng trên mây thế này.
Cô cố gắng kìm nén giọng điệu đang run lên vì kích động, đôi mắt sáng rực rỡ, gật đầu cái rụp:
"Dạ đúng ạ."
Giáo viên nào mà lại không thích sinh viên giỏi giang cơ chứ.
Đã thế lại còn là một cô bé xinh xắn thanh lịch. Chỉ một lần diễn thuyết đã đủ để bà ấn tượng sâu sắc đến tận bây giờ, chứng tỏ công sức cô bỏ ra sau lưng không hề nhỏ.
Tâm lý trân trọng nhân tài khiến ánh mắt Vương Hạc Lăng nhìn cô càng thêm phần hài lòng:
"Cô có xem phần thi diễn thuyết của em rồi, xuất sắc lắm. Nhìn là biết em không chỉ có thiên phú mà còn phải rèn giũa rất nhiều."
Ứng Quân không giấu nổi niềm vui sướng rạo rực. Khóe môi, đuôi mày, từng nét cong lên đều toát lên vẻ đáng yêu vô ngần:
"Em cảm ơn cô ạ!"
Nhắc đến chuyện này, Vương Hạc Lăng có chút thắc mắc:
"Khóa vừa rồi sao em không tham gia tiếp?"
Ứng Quân cười buồn bã. Cô không hề buông lời oán trách, chỉ nhẹ nhàng nói:
"Em nhường cơ hội lại cho các bạn học khác ạ."
"Là bị Giang Huệ ức hiếp chứ gì."
Căn cứ vào những lời đồn thổi về Giang Huệ, lại chắp nối thêm màn kịch vừa diễn ra lúc nãy, Vương Hạc Lăng cũng lờ mờ đoán ra được đôi chút uẩn khúc.
Bà đỡ lấy lưng Ứng Quân, nhẹ nhàng động viên cô:
"Sau này có gì uất ức, cứ mạnh dạn trình bày rõ ràng với ban giám hiệu, trường chắc chắn sẽ xử lý công minh. Em cứ yên tâm nhé."
Ứng Quân mỉm cười đầy biết ơn:
"Em cảm ơn cô ạ."
Vốn dĩ cuộc trò chuyện có thể dừng lại tại đây. Thế nhưng Ứng Quân ngẫm nghĩ một chốc, những ngón tay siết chặt lại, lấy hết dũng khí lên tiếng:
"Cô Vương, em còn một chuyện nữa ạ."
"Em nói đi."
Vương Hạc Lăng tuy mang danh giáo sư của trường, nhưng hai năm trở lại đây gần như đã rút lui khỏi bục giảng, sống cuộc đời bán hưu trí.
Cơ hội được trò chuyện trực tiếp với vị giáo sư đức cao vọng trọng này thực sự vô cùng hiếm hoi, Ứng Quân muốn thử cố gắng đấu tranh cho mình một lần.
"Danh sách dự kiến tuyển thẳng nghiên cứu sinh năm nay đã được công bố rồi ạ. Hướng nghiên cứu em chọn là mảng biên phiên dịch, không biết sau này em có cơ hội được theo học cô không ạ."
Ứng Quân lấy hơi nói một mạch cho xong. Ánh mắt tha thiết mong mỏi của cô khiến Vương Hạc Lăng cảm thấy có chút khó mở miệng từ chối.
Bà thực tâm rất thích cô bé nhanh nhẹn hoạt bát này. Vẻ mặt bà thoáng chút tiếc nuối:
"Thật đáng tiếc quá. Hiện tại cô không định nhận thêm nghiên cứu sinh nữa. Tuổi tác cũng cao rồi, cô muốn nghỉ ngơi một thời gian."
"Em vẫn chưa tốt nghiệp mà, việc chọn giáo sư hướng dẫn không cần phải vội. Cứ từ từ suy nghĩ kỹ xem phong cách giảng dạy của giáo viên nào phù hợp với bản thân mình nhất nhé."
Thất vọng là điều không thể tránh khỏi. Nhưng cô đâu thể vì sự ngưỡng mộ của bản thân mà lăn ra ăn vạ, bắt người ta phải dốc sức dạy dỗ thêm một lứa học trò nữa.
Ứng Quân rất nhanh đã điều chỉnh lại cảm xúc:
"Dạ vâng, em làm phiền cô rồi ạ."
Đợi hai người khách sáo xong xuôi, Diệp Gia Hoài bị cho ra rìa nãy giờ mới uể oải lên tiếng:
"Hai người tâm tình xong rồi chứ."
Ứng Quân lúc này mới giật mình nhận ra, cô thế mà lại để mặc Diệp Gia Hoài đứng hóng gió lâu như vậy. Cô nơm nớp liếc nhìn anh một cái.
Diệp Gia Hoài dường như đã biết tỏng cô sẽ nhìn sang. Anh hờ hững nhướng mày. Ứng Quân chột dạ vội vàng dời tầm mắt đi với tốc độ ánh sáng.
Trông có vẻ… không tức giận.
Cái nhìn lén lút mà Ứng Quân tự cho là kín đáo, lọt vào mắt người ngoài lại mang một hàm ý hoàn toàn khác.
Hai người với dung mạo xuất chúng, chỉ cần đứng cạnh nhau thôi đã tạo nên một bức tranh hài hòa đến lạ kỳ. Đừng nói chi đến khoảnh khắc ánh mắt giao nhau đưa tình vừa rồi.
Lúc nãy Vương Hạc Lăng đã thấy khang khác rồi. Bà bán tín bán nghi hỏi:
"Hai đứa… quen nhau à?"
Ứng Quân sợ Diệp Gia Hoài sẽ tuôn ra câu nói nào đó kinh thiên động địa, chẳng màng đến chuyện gì khác, vội vàng cướp lời:
"Là lúc nãy ngài Diệp thấy em bị làm khó dễ nên mới tốt bụng giải vây giúp em thôi ạ."
Tốt bụng? Vương Hạc Lăng nghe xong càng thấy chuyện này khó tin hơn. Vị tổ tông này từ bao giờ lại có nhã hứng đi lo chuyện bao đồng thế này.
Nhưng mà chuyện của Diệp Gia Hoài, tới lượt bà lên tiếng phán xét chắc.
Da mặt Ứng Quân vốn mỏng. Màn giải thích vội vã vừa rồi đã khiến lòng bàn tay cô toát mồ hôi hột.
Vương Hạc Lăng không gặng hỏi thêm nữa:
"Trời cũng không còn sớm nữa, chẳng phải Gia Hoài còn bận việc sao, để dì tiễn cháu xuống lầu."
"Không phiền dì đâu ạ."
Ứng Quân cảm nhận được ánh mắt anh dường như đang dừng lại trên người mình. Trái tim cô đập "thình thịch" liên hồi như nổi trống, tiết tấu dồn dập chẳng khác nào đang chơi bản "Khúc dạo đầu cung La thứ" của Chopin.
Điên mất thôi, Ứng Quân à, anh ta chỉ liếc nhìn mày một cái thôi mà, có gì phải căng thẳng chứ.
Diệp Gia Hoài bắt chước lại lối nói khách sáo của cô, nhưng ngữ điệu lại vô cùng lười nhác và hờ hững:
"Không biết bạn học Ứng có sẵn lòng tốt bụng dẫn đường giúp tôi một đoạn không."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


