Trịnh Lan Đình tất nhiên không chịu. Hắn mua vé máy bay chuyến sớm nhất, ngồi hơn mười tiếng đồng hồ bay về tìm cô.
Ứng Quân cũng khóc ròng suốt một đêm, nhưng hôm sau vẫn phải mang đôi mắt sưng húp đi học tiết tám giờ sáng.
Lúc đó đang là mùa đông. Ứng Quân vừa bước ra khỏi tòa nhà ký túc xá đã nhìn thấy hắn. Giữa trời lạnh giá, cô chẳng biết cái tên ngốc này đã đứng dưới lầu đợi bao lâu rồi.
Ứng Quân vẫn quyết định cho cả hai một cơ hội để nói lời tạm biệt tử tế. Cô đưa cặp sách cho đám Thư Lạc Nhất cầm hộ rồi bước tới trước mặt hắn:
"Lan Đình, trời lạnh lắm, anh không cần phải đứng đợi ở đây đâu."
Trịnh Lan Đình ôm chầm lấy cô, nức nở cúi đầu xin lỗi:
"A Quân, hôm qua là do anh không tốt, là anh không kiểm soát được cảm xúc. Em đừng giận nữa được không? Anh không nhắc tới nữa, sau này sẽ không bao giờ nhắc tới nữa, chúng mình đừng chia tay có được không."
Cả người hắn đã bị hơi lạnh ngấm vào buốt giá, khóc lóc hệt như một đứa trẻ. Thế nhưng Ứng Quân không còn mềm lòng thêm lần nào nữa, cô chỉ dốc hết những miếng dán giữ nhiệt trên người mình nhét vào tay hắn.
Cùng với trận tuyết đầu mùa rơi xuống Bắc Thành, đoạn tình cảm này cũng theo đó mà bị đóng băng.
Trong suốt một năm qua, Trịnh Lan Đình đã gọi cho cô vô số cuộc điện thoại, cũng năm lần bảy lượt chạy đến tìm cô.
Thậm chí, vì trạng thái của Trịnh Lan Đình thực sự quá tồi tệ, bố mẹ hắn cũng từng tìm gặp cô. Họ đưa ra vô vàn điều kiện hậu hĩnh chỉ đổi lấy việc cô tiếp tục ở bên cạnh con trai họ.
Ứng Quân cự tuyệt không chút nể nang, nhưng cuối cùng vẫn gửi cho Trịnh Lan Đình một tin nhắn, hy vọng hắn có thể sống cho thật tốt.
Chỉ một câu nói của cô đã giúp Trịnh Lan Đình vực dậy tinh thần, thế nhưng ý định cầu xin quay lại của hắn vẫn chẳng hề nhạt phai.
Để tránh việc anh ta vẫn còn ôm ấp hy vọng tái hợp, Ứng Quân đã chặn số anh ta, toàn bộ các cuộc gọi từ nước ngoài cũng bị cô từ chối thẳng.
Nhưng giống hệt như lúc Trịnh Lan Đình theo đuổi cô ngày trước, trong chuyện cầu xin quay lại này anh ta cũng kiên trì một cách đáng kinh ngạc. Chia tay đã một năm, cô vẫn thỉnh thoảng nhận được những cuộc điện thoại gọi tới từ số lạ của anh ta.
"Quân Quân, sau này hắn ta mà còn gọi điện thoại cho cậu nữa thì cứ đưa máy cho mình, để mình chửi cho, đồ đê tiện."
Giọng nói đầy căm phẫn của Thư Lạc Nhất kéo cô bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.
Ứng Quân vỗ vỗ lưng vuốt giận cho bạn:
"Được rồi mà, mình còn không tức giận thì cậu cũng đừng tức giận nữa."
Cảm xúc của Thư Lạc Nhất đến nhanh mà đi cũng nhanh. Cô nàng chuyển đề tài, đưa tay khẽ véo má Ứng Quân nói:
"Nhưng mà Quân Quân này, mình thật sự cảm thấy cậu có thể bắt đầu một mối tình mới được rồi đấy. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu đang thiếu đi sự tưới tắm của tình yêu đó biết không."
"Mình không thèm đâu."
Ứng Quân bĩu môi từ chối đề nghị của bạn. Ấy vậy mà trong vô thức, tựa như một tia chớp xẹt qua, một cái tên khiến người ta phỏng miệng đột nhiên bị trói buộc cùng hai chữ "tình yêu" xẹt ngang qua đầu quả tim cô.
Ý nghĩ ập đến bất thình lình này khiến cô không khỏi giật mình kinh hãi.
Ứng Quân mím môi, quay mặt nhìn về phía lùm cỏ ven đường, làm như lơ đãng lên tiếng hỏi:
"Nhất Nhất, cậu đã từng nghe qua cái tên Diệp Gia Hoài bao giờ chưa?"
Cô chỉ hơi tò mò một chút thôi, đây là lẽ thường tình ở đời mà, Ứng Quân tự tìm cho mình một cái cớ vô cùng hợp lý. Thư Lạc Nhất cũng giống như Chử Oánh, đều là dân bản địa ở Bắc Thành, gia thế rất tốt, bình thường cũng quen biết rộng, biết đâu cô nàng sẽ biết chút ít thông tin.
Thư Lạc Nhất lục lọi lại trí nhớ một lượt, quả thực chẳng có chút ấn tượng nào với cái tên này:
"Chưa nghe bao giờ."
Trả lời xong, Thư Lạc Nhất vô cùng nhạy bén đánh hơi thấy có mùi mờ ám. Cô nàng ôm choàng lấy cánh tay Ứng Quân, híp mắt lại với vẻ mặt đầy hóng hớt:
"Diệp Gia Hoài… Nghe giống tên con trai quá nha. Quân Quân cưng ơi, có phải cậu đang có tình huống gì rồi không, mau kể cho mình nghe với."
Ứng Quân đẩy bạn ra, ánh mắt né tránh:
"Làm gì có."
Thư Lạc Nhất lại sáp tới gần bức cung:
"Thật sự không có?"
Ứng Quân bị cô nàng hỏi đến mức đỏ bừng cả mặt:
"Ây da, không có thật mà."
Thư Lạc Nhất không tiếp tục gặng hỏi nữa:
"Được rồi, cậu không muốn nói thì thôi vậy. Nói tóm lại, cậu chịu yêu đương là tốt rồi, mình cũng không cần phải nơm nớp lo lắng mãi nữa."
Sau khi chia tay Trịnh Lan Đình, Thư Lạc Nhất từng thấy cô rơi nước mắt mấy lần. Thêm vào đó, suốt một năm qua Ứng Quân luôn lẻ bóng một mình, điều này càng khiến Thư Lạc Nhất lo sợ bạn mình chỉ đang cố gồng mình tỏ ra mạnh mẽ.
Nhưng bây giờ, nhìn bộ dạng đỏ mặt tía tai của bạn mình, tảng đá đè nặng trong lòng Thư Lạc Nhất rốt cuộc cũng được gỡ xuống. Cô nàng không quên hạ giọng trêu chọc một câu:
"Người đó đẹp trai không?"
Làn gió ấm áp cuối hè mơn trớn qua lọn tóc bên tai. Đôi gò má ửng đỏ đã triệt để bán đứng tâm sự của thiếu nữ.
Ứng Quân vươn tay véo eo bạn:
"Thư Lạc Nhất! Đã bảo là không có rồi cơ mà!"
"Biết rồi, không có thì không có."
Thư Lạc Nhất kéo dài giọng, quái gở bắt chước lại lời cô. Cuối cùng cầu được ước thấy, bị Ứng Quân đánh cho một cái.
…
Giữa tháng chín, tàn tích xanh tím do cục u trên trán để lại đã tan đi gần hết.
Danh sách xét tuyển nghiên cứu sinh cũng chính thức được công bố, tên của Ứng Quân chễm chệ nằm trong đó. Giây phút nhìn thấy danh sách, tay cô run bần bật.
Những ngày qua, cô luôn sống trong nơm nớp lo âu, sợ Giang Huệ sẽ vì chuyện đêm hôm đó mà ngáng chân mình. Nhưng hiện tại, mọi chuyện coi như đã ngã ngũ.
Trong thế giới của người trưởng thành, có vô vàn những nỗ lực bỏ ra nhưng lại chẳng thu về được kết quả như ý. Ứng Quân là một người rất dễ hài lòng. Cô chợt cảm thấy, vận may của mình xem ra cũng không tồi.
Chí ít thì mồ hôi công sức suốt bốn năm đại học của cô, ngay tại giây phút này đã được chứng minh là xứng đáng.
Hết tiết học bước ra, bốn người trong ký túc xá hiếm hoi lắm mới tụ tập được đông đủ. Thư Lạc Nhất vỗ ngực cái bộp, cực kỳ hào phóng vung tay:
"Để ăn mừng cho Quân Quân bảo bối của chúng ta, tối nay mình bao ăn nhé!"
Có người khao đi ăn miễn phí, mọi người đương nhiên là vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt.
Ứng Quân xách túi vải, tách khỏi nhóm ở ngay ngã tư:
"Mình còn chút tài liệu cần đi nộp, đợi xong việc mình sẽ nhắn tin cho mọi người sau nha."
"OK."
—
Bữa tiệc gia đình của nhà họ Diệp, cho dù là một người bận trăm công nghìn việc như Diệp Gia Hoài cũng phải ngoan ngoãn nghe theo lệnh của ông cụ, chuẩn giờ chuẩn giấc chạy về nhà chính.
Người lớn tuổi tính tình hệt như trẻ con vậy, lúc nào cũng phải dỗ dành nịnh nọt.
Ông cụ Diệp vẫn còn hậm hực chuyện lần trước anh từ chối buổi xem mắt với cô con gái nhà họ Đàm. Ăn xong cũng chẳng thèm để anh hầu cờ mà cứ thế mặt nặng mày nhẹ đi thẳng về phòng.
Diệp Gia Hoài tỏ ra vô cùng thản nhiên trước chuyện này, xoay người đi mài mực giúp bà nội.
Chuyện từ đời thuở nào rồi nhỉ? Cuối tháng tám, cái dạo đi dự đám cưới ở cổ trấn cơ mà, thoắt cái đã hơn nửa tháng trôi qua, ông nội anh dỗi dai thật đấy.
Nói đi cũng phải nói lại… chuyến đi dự đám cưới đó tính ra cũng khá đáng giá.
Trong đầu anh bất chợt hiện lên một đôi mắt trong veo, mang theo vài phần bực dọc, vài phần oán trách. Vừa nhát gan lại vừa ngây thơ, ấy thế mà vẫn toát lên chút thông minh lanh lợi.
Những biểu cảm sống động ấy tựa như một hòn đá nhỏ ném xuống mặt hồ tĩnh lặng trong tim, khuấy động lên từng gợn sóng lăn tăn.
Yết hầu Diệp Gia Hoài khẽ chuyển động. Anh đặt thỏi mực trong tay xuống, quay người rót một ngụm trà rồi ngửa cổ cạn sạch.
Bà cụ liếc anh một cái:
"Cháu cũng chẳng biết đường đi dỗ ông nội cháu gì cả."
Diệp Gia Hoài xoay xoay tách trà, nói năng cực kỳ có lý có lẽ:
"Ông lão này quen thói thị uy ra lệnh rồi. Giờ đã nghỉ hưu, tính khí lúc nào cũng nóng nảy như thế sao mà được, không tốt cho sức khỏe đâu ạ."
"Cái thằng này!"
Bà cụ lấy chuôi bút lông gõ nhẹ lên trán anh, hất tay anh ra:
"Được rồi, bớt giả vờ ngoan ngoãn ở chỗ bà đi. Ra ngoài ngồi với bố mẹ cháu một lát, họ cũng lâu rồi chưa gặp cháu đấy."
Diệp Gia Hoài vâng lời bà cụ, bước ra cửa vòng ra sân sau. Anh liếc mắt một cái đã nhìn thấy mẹ mình đang ngồi cắm hoa trong đình nghỉ mát.
Chương Ký Tuyết thấy con trai tới, hai mắt lập tức sáng rỡ. Bà tiến lên vỗ vỗ vai anh:
Chương Ký Tuyết ngoái đầu lườm chồng:
"Ông không xót con trai ông được một chút à, sao mở miệng ra là nói khó nghe thế."
Diệp Quần Hiền im bặt.
Chương Ký Tuyết quay sang nhìn con trai nhà mình, cười híp mắt nói:
"Hôm nay hiếm khi con rảnh rỗi, chạy việc vặt giúp mẹ một chuyến nhé. Qua chỗ dì Vương lấy bức tranh của Tề lão về đây cho mẹ."
Chuyện này đúng là hiếm lạ thật. Diệp Gia Hoài hỏi:
"Tranh của Tề lão mà dì Vương cũng nỡ nhường cho mẹ sao?"
Chương Ký Tuyết nhún vai. Trên khuôn mặt được bảo dưỡng kỹ càng vẫn phảng phất chút khí chất kiều diễm như thiếu nữ:
"Biết làm sao được, ai bảo bà ấy cá cược thua mẹ."
Cá cược? Diệp Gia Hoài liếc mắt nhìn ông bố đang vờ vịt đọc sách của mình, e là ông bô đứng sau lưng góp sức không ít đây.
Anh thu lại ánh mắt, nói:
"Để con bảo Tế Xuyên chạy qua đó một chuyến."
Chương Ký Tuyết cất cao giọng, bất mãn nói:
"Gia Hoài, đó là tranh của Tề lão đấy!"
Diệp Gia Hoài tự động bỏ qua mấy chữ đầu, qua loa đáp:
"Vâng, tranh, con không rảnh."
Diệp Quần Hiền giữ im lặng nãy giờ rốt cuộc cũng đặt cuốn sách xuống, quát:
"Mẹ anh gọi mà anh dám cãi cọ sành sạch thế à! Anh bận đến mức đấy cơ à?"
Diệp Gia Hoài chẳng hề e dè trước lời răn dạy của ông bố:
"Con có bận hay không bố còn không biết sao? Từ hồi họp xong đợt tháng ba tới giờ, có ngày nào con được nghỉ ngơi đàng hoàng chưa?"
Nói tới đây, vẻ mặt Diệp Quần Hiền bỗng trở nên nghiêm túc:
"Dự án mới đề xuất của tập đoàn năm nay vẫn phải tiến hành theo…"
Thấy hai bố con nhà này lại chuẩn bị lôi công việc ra bàn bạc, Chương Ký Tuyết nghe đến mức tai sắp mọc kén tới nơi, vội vàng lên tiếng cắt ngang:
"Gia Hoài, mẹ hỏi lịch trình của con từ chỗ Tế Xuyên rồi. Con chỉ việc đi vòng qua Đại học Bắc Ngữ một chuyến thôi, không mất nhiều thời gian đâu."
Nghe thấy tên trường, Diệp Gia Hoài chợt khựng lại, hỏi:
"Mẹ nói ở đâu cơ?"
"Đại học Bắc Ngữ đó, hôm nay dì Vương của con có một buổi tọa đàm ở trường."
Trùng hợp quá nhỉ.
Diệp Gia Hoài đứng dậy, lật lọng đổi giọng cái rụp:
"Thành giao, con sẽ đi một chuyến giúp mẹ."
Diệp Gia Hoài đi rất nhanh, Chương Ký Tuyết ở đằng sau phải cất cao giọng nói với theo:
"Văn phòng dì Vương của con ở tầng ba, tòa nhà nào con biết rồi đấy, đừng có chạy nhầm chỗ!"
Diệp Gia Hoài không ngoảnh đầu lại, chỉ vẫy vẫy tay ra hiệu đã biết.
Chương Ký Tuyết nhìn bóng lưng con trai đi khuất, lại ngoái đầu nhìn ông chồng nhà mình. Bà ngồi xuống ghế, chống cằm rầu rĩ thở dài:
"Chẳng hiểu sao tính nết thằng con này lại giống ông y đúc thế không biết."
Diệp Quần Hiền nhướng mày hỏi:
"Giống tôi không tốt à?"
"Tốt chỗ nào cơ? Tâm tư thâm sâu khiến người ta chẳng thể nào đoán thấu, lại còn cứng miệng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)