Bước ra từ bệnh viện, bác sĩ đã kê cho cô tuýp thuốc mỡ tiêu sưng, tiện thể dặn dò theo dõi xem có triệu chứng chóng mặt hay buồn nôn gì không.
"Đầu cậu thật sự không chóng mặt chứ?"
Thư Lạc Nhất còn tuân thủ lời dặn của bác sĩ hơn cả cô, dọc đường đi đã hỏi đi hỏi lại câu này không dưới mười lần.
Ứng Quân biết bạn đang quan tâm mình nên kiên nhẫn lắc đầu đáp:
"Không chóng mặt, không buồn nôn, cũng không buồn nôn đâu."
Thấy ngoại trừ cục u trên trán trông hơi bắt mắt ra thì sắc mặt Ứng Quân quả thực rất tốt, lúc này Thư Lạc Nhất mới chịu yên tâm.
Hai người ăn lót dạ đơn giản ở nhà ăn, canh thời gian vừa vặn rồi khoác tay nhau thong thả đi về phía tòa nhà giảng đường.
"Mà này, tối qua mụ yêu tinh già đó thật sự không làm khó cậu chứ?"
Suốt bốn năm đại học, Thư Lạc Nhất cũng quá hiểu rõ bản chất đạo mạo giả tạo của cô giáo Giang Huệ nhà mình. Tối qua nếu không phải Ứng Quân kịp thời nhắn tin báo đã thoát thân, cô nàng thực sự định dẫn theo cảnh sát xông tới cứu người rồi.
Ứng Quân nghe nhắc tới chuyện này liền nhớ ngay đến giấc mơ tối qua, cùng với người đàn ông xuất hiện trong giấc mơ ấy. Chẳng hiểu sao cô lại thấy hơi chột dạ, đành cúi đầu khẽ "ừ" một tiếng.
Lọn tóc rủ xuống bên tai vừa vặn che đi vành tai đang ửng đỏ.
Thư Lạc Nhất mới không thèm tin Giang Huệ có thể lương tâm trỗi dậy, chép miệng đánh giá:
"Mụ già đó chắc chắn là làm nhiều chuyện trái khuấy quá nên đi đêm ngã xuống hố rồi. Nhưng chúng ta vẫn phải cẩn thận một chút, ai biết được bà ta sẽ giở trò bẩn thỉu gì sau lưng cơ chứ."
Nỗi lo lắng của Thư Lạc Nhất hoàn toàn có cơ sở. Tuy trận chiến tối qua có lẽ sẽ khiến Giang Huệ e dè và tem tém lại đôi chút, nhưng đó suy cho cùng cũng chẳng phải kế lâu dài, dư âm của sự răn đe rồi cũng sẽ có ngày phai nhạt.
Đến lúc đó…
Có lẽ bà ta sẽ chọn cách đánh cược một phen.
Ứng Quân không hề ngốc. Kể từ khi phát hiện ra bộ mặt thật của Giang Huệ, mỗi lần nói chuyện hay ra ngoài cùng bà ta, thực chất cô đều lén ghi âm lại.
Xã hội ngày nay đặt tiêu chuẩn đánh giá đạo đức đối với phụ nữ cực kỳ khắt khe, những đoạn ghi âm như thế này thực chất là một con dao hai lưỡi.
Nếu thực sự đi đến bước đường cá chết lưới rách, tuy cô có thể sẽ phải hứng chịu búa rìu dư luận, nhưng tình cảnh của Giang Huệ cũng chắc chắn chẳng tốt đẹp gì.
Còn về hôm nay, Ứng Quân ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, thời tiết ở Bắc Thành trong lành quang đãng hiếm thấy thế này cơ mà.
Thế nên cứ tận hưởng trọn vẹn ánh nắng rực rỡ cái đã.
Lúc sắp bước vào phòng học, chiếc điện thoại trong lòng bàn tay Ứng Quân chợt rung lên. Cô mở ra xem, là một cuộc gọi từ nước ngoài.
Cô không nghe máy mà trực tiếp ấn tắt, sau đó chặn số, động tác lưu loát làm liền một mạch.
Thư Lạc Nhất vừa nhìn hành động của cô là đoán ra ngay:
"Lại là Trịnh Lan Đình gọi tới à?"
Ứng Quân đáp:
"Chắc là anh ta."
Thư Lạc Nhất cứ nhắc đến hắn ta là lại thấy phiền phức, mất kiên nhẫn cằn nhằn:
"Hai người chia tay cả năm trời rồi, sao hắn ta vẫn cứ bám riết lấy không buông vậy! Hắn chưa từng nghe câu người yêu cũ thì nên sống chết không qua lại với nhau à! Cứ diễn mãi mấy trò này thì có ý nghĩa gì chứ, chỉ được cái dẻo miệng, có giỏi thì đừng ra nước ngoài nữa xem nào!"
Ứng Quân và Trịnh Lan Đình quen nhau hồi năm hai đại học. Trịnh Lan Đình theo đuổi cô hơn nửa năm, Ứng Quân mới mềm lòng đồng ý.
Hai người quả thực đã trải qua một khoảng thời gian yêu đương vô cùng ngọt ngào. Trịnh Lan Đình cũng luôn đối xử rất tốt với cô, tốt đến mức ngay cả khi ra nước ngoài cũng muốn đưa cô đi cùng.
Ứng Quân vẫn còn nhớ ngày hôm đó, Trịnh Lan Đình ôm cô vào lòng, ghé sát bên tai cô vẽ nên viễn cảnh tương lai của hai người:
"A Quân, em không cần phải lo lắng đâu, học phí nhà anh sẽ lo liệu hết, đợi khi về nước, chúng mình sẽ kết hôn…"
"Vì sao chứ? A Quân, em thấy anh vội vàng quá sao? Anh xin lỗi, anh chỉ muốn cho em biết là anh luôn suy tính đến tương lai của chúng ta. Hay em thấy chuyện ra nước ngoài hơi đường đột? Em yên tâm đi, anh sẽ sắp xếp ổn thỏa hết. Chuyên ngành của em mà có thêm kinh nghiệm du học thì sự nghiệp sau này sẽ càng phát triển hơn, hay là em lo lắng…"
"Lan Đình."
Ứng Quân lạnh lùng ngắt lời anh ta:
"Em nghĩ chúng ta không hợp nhau."
Hướng đi cuộc đời của hai người vốn dĩ đã khác biệt, đến ngã rẽ chia đường, chẳng cần thiết phải gượng ép trói buộc vào nhau.
Nếu cô muốn ra nước ngoài, đó phải là do bản thân cô có nguyện vọng, có kế hoạch rõ ràng.
Chứ không phải giống như bây giờ, mọi thứ đều do anh ta sắp đặt sẵn, chỉ đơn thuần vì một mối tình, vì một mình anh ta.
Bất luận là vì lý do gì, Ứng Quân cũng không thể chấp nhận việc anh ta tự tiện định đoạt tương lai của cô như vậy.
Nỗi bất an trước nguy cơ chia ly càn quét lấy Trịnh Lan Đình. Giọng nói của anh ta cũng bắt đầu run rẩy:
"A Quân, đừng… đừng như vậy mà. Chúng ta nói chuyện đàng hoàng lại được không? Nếu em không hài lòng với sự sắp xếp của anh, chúng ta có thể bàn bạc lại. Em không muốn ra nước ngoài, vậy mỗi tháng anh sẽ bay về đây, được không em?"
Trịnh Lan Đình cẩn thận ngoắc lấy ngón tay cô, nghẹn ngào nói:
"Là anh không tốt, anh không nên tự ý sắp đặt thay em. A Quân, anh xin em, đừng… đừng nói lời chia tay, có được không."
Ứng Quân tất nhiên biết Trịnh Lan Đình yêu mình. Hai người ở bên nhau ngót nghét hai năm, Trịnh Lan Đình luôn chu đáo tỉ mỉ từ những việc nhỏ nhặt nhất, hoàn toàn xứng danh một người bạn trai mẫu mực.
Đối với đoạn tình cảm từng khiến bao người khen ngợi và ngưỡng mộ này, Ứng Quân cũng dành trọn một trăm phần trăm tâm huyết.
Chính vì vậy, ngày hôm đó Ứng Quân vẫn mềm lòng, hai người cứ thế bắt đầu chuỗi ngày yêu xa cách trở.
Thế nhưng thời gian và khoảng cách mãi luôn là vấn đề chẳng thể nào hóa giải nổi.
Thời gian đầu, họ gọi điện trò chuyện vô cùng thường xuyên. Suốt ba tháng ròng rã, tháng nào Trịnh Lan Đình cũng bay về nước. Dẫu thời gian bên nhau chỉ vỏn vẹn một hai ngày, anh ta dường như vẫn vui vẻ chẳng biết mệt mỏi.
Ứng Quân xót xa khi thấy anh ta phải ngồi máy bay xa đến thế, bảo anh ta không cần phải lúc nào cũng bay về. Anh ta luôn miệng nói không mệt, còn thấy rất vui nữa.
Nhưng rồi sau này, chẳng biết từ lúc nào, có lẽ là do gánh nặng bài vở ngày một nhiều, những cuộc trò chuyện giữa hai người thưa thớt dần.
Ứng Quân cũng thấu hiểu cho anh ta. Nhìn vẻ mặt sầu não vì bài tập của đối phương, cô khuyên nhủ:
"Anh có chuyện gì không vui thì cứ kể với em nhé."
Anh ta đáp:
"A Quân, giá như em có thể ở bên cạnh anh thì tốt biết mấy, anh nhớ em rồi."
Đáp lại lời ấy, Ứng Quân chỉ có thể nhẹ nhàng thốt lên một câu: "Em cũng nhớ anh."
Lúc bấy giờ, Ứng Quân đang bù đầu chuẩn bị cho kỳ thi cấp chứng chỉ biên phiên dịch CATTI cấp 3. Ngày nào cô cũng bận rộn, áp lực vô cùng lớn, lại thêm sự chênh lệch múi giờ, hai người ngay cả thời gian nhắn tin cũng chẳng thể nào ghép khớp. Trịnh Lan Đình khao khát có Ứng Quân ở bên bầu bạn lúc nào cũng trào dâng mãnh liệt, sự thăm dò nhằm thuyết phục cô ra nước ngoài cũng ngày một lộ liễu.
Sinh nhật của Trịnh Lan Đình chính là giọt nước tràn ly châm ngòi cho trận cãi vã.
Ứng Quân chỉ nhớ rằng, đến tận lúc trận cãi vã đi tới hồi kết, Trịnh Lan Đình vẫn không thể hiểu nổi mà cất cao giọng:
"A Quân, rốt cuộc em đang cố chấp cái gì cơ chứ? Em nghĩ anh sẽ phụ bạc em hay là sao? Rõ ràng ra nước ngoài là một lựa chọn không tồi mà! Chỉ một lần này thôi, em không thể vì anh mà sang đây sao? Vấn đề tiền bạc đã không cần em bận tâm rồi, em chỉ việc ở bên cạnh anh là đủ."
Ứng Quân nghe ra được ngụ ý ẩn sâu trong lời nói của anh ta, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lẽo.
Bất luận cô có tiền hay không, có yêu anh ta hay không, cô cũng tuyệt đối không phải là vật đính kèm của anh ta. Cô càng không thể vì anh ta cần mà vội vã đưa ra một quyết định với kết quả mịt mờ sương khói.
"Không thể."
Câu trả lời của Ứng Quân trước sau như một. Cô rũ mắt suy nghĩ trong chốc lát, rất nhanh đã đưa ra quyết định:
"Lan Đình, em nghĩ chúng ta không hợp nhau, chúng mình chia tay đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
