Ứng Quân thoáng sững sờ trước câu hỏi của Diệp Gia Hoài. Chẳng lẽ anh có thuật đọc tâm sao?
"Ngài nói gì cơ?"
Cô khẽ nuốt nước bọt, đôi mắt trong veo dường như chất chứa đầy vẻ hoang mang.
Tất nhiên, nếu tốc độ chuyển chủ đề của cô không nhanh đến thế, độ tin cậy có lẽ đã cao hơn chút đỉnh:
"Cũng muộn rồi, tôi xin phép xuống xe trước. Hôm nay cảm ơn ngài đã giải vây giúp tôi. Ngài Diệp, chúc ngài ngủ ngon."
Ứng Quân tuôn một tràng nhanh như gió. Nếu đôi mắt long lanh ngập nước kia mà biết nói, e rằng nãy giờ đã gào lên không biết bao nhiêu lần câu "Tôi đi được chưa?".
Cô muốn đi, chẳng lẽ anh còn thèm cản lại? Anh rảnh rỗi sinh nông nổi chắc?
Diệp Gia Hoài lạnh nhạt "ừ" một tiếng. Anh giơ tay, những ngón tay thon dài lười biếng phẩy nhẹ, chẳng rõ là đang mất kiên nhẫn hay bực dọc.
Cửa xe vừa mở, luồng không khí nóng bức ngột ngạt của tháng chín hòa cùng tiếng ve kêu râm ran lập tức ùa vào không gian mát mẻ bên trong, quẩn quanh mãi không tan.
Xuống xe, Ứng Quân không đóng cửa lại ngay mà lịch sự cúi chào anh:
"Cảm ơn ngài, tạm biệt."
Diệp Gia Hoài khẽ gật đầu, hờ hững buông một câu khách sáo:
"Hẹn gặp lại, Ứng Quân."
Lần sau ư…
Làm gì có chuyện lần nào cũng trùng hợp đến thế…
Ứng Quân nhẹ nhàng khép cửa xe lại. Chẳng chút chần chừ, cô rảo bước đi thẳng về phía trường học.
Chiếc xe vẫn đỗ lại chỗ cũ. Diệp Gia Hoài hạ kính xe, châm một điếu thuốc. Làn khói trắng mỏng manh từ kẽ tay anh lượn lờ bay lên.
Xuyên qua màn đêm đen như mực, anh đưa mắt nhìn theo bóng lưng đang vội vã rời đi kia. Tấm lưng ấy vẫn thẳng tắp như mọi khi.
Khóe môi Diệp Gia Hoài cong lên một nụ cười nhạt. Anh nghiêng đầu rít một hơi thuốc. Khói thuốc tràn vào phổi, đè xuống cảm giác ngứa ngáy nơi cổ họng chẳng rõ đã dấy lên từ lúc nào.
Cô nhóc này quả thực rất thú vị.
Gạt đi lớp tàn thuốc, Diệp Gia Hoài cất giọng dặn dò:
"Đi thôi."
Chiếc xe lao vút qua bên cạnh, cuốn theo một luồng gió hanh khô oi bức, thổi tung vài lọn tóc xõa trên vai cô.
Ứng Quân cứ cúi gầm mặt rảo bước. Mãi cho đến khi chắc chắn không còn nhìn thấy bóng dáng chiếc xe kia nữa, cô mới dám thở phào nhẹ nhõm, tấm lưng đang căng cứng cũng theo đó mà thả lỏng.
Về đến ký túc xá, việc đầu tiên Ứng Quân làm là gửi định vị vào nhóm chat để báo bình an cho đám Thư Lạc Nhất. Tán gẫu qua loa vài câu, cô mới chịu đặt điện thoại xuống.
Ứng Quân vốn là người hơi có bệnh sạch sẽ. Đi từ ngoài đường về, người ngợm đẫm mồ hôi, một kẻ bình thường luôn phải vội vàng đi tắm ngay lập tức như cô, giờ phút này lại đứng ngẩn người trước gương.
Cô đưa tay chạm lên gò má ửng đỏ của mình. Nóng bừng bừng. Ráng hồng trên mặt vậy mà đến tận bây giờ vẫn chưa chịu tan đi.
Cứ nghĩ tới việc ban nãy mình mang bộ mặt này đi chào tạm biệt Diệp Gia Hoài, Ứng Quân lại bất giác đưa hai tay lên ôm bưng lấy mặt, càng che lại càng thấy nóng.
Cô đành áp mu bàn tay hơi lành lạnh của mình lên má để cố gắng hạ nhiệt, nhưng… hiệu quả chẳng được bao nhiêu. Càng nhìn càng thấy phiền não, cô dứt khoát không soi gương nữa mà quay người đi tìm quần áo thay, sau đó lao thẳng vào phòng tắm. Tắm rửa xong xuôi, cô leo lên giường trùm chăn đi ngủ.
Một giây, hai giây…
Ứng Quân bực bội hất tung chăn ra, tự giận mình mà vỗ đét mấy cái lên má:
"Mày thật là mất mặt quá đi thôi!"
Một đêm hè bình dị mà lại chẳng hề bình thường. Khi đêm khuya thanh vắng, vạn vật đều chìm vào tĩnh lặng, chỉ có trái tim đang đập thình thịch liên hồi là vẫn vương vấn dư âm rung động ban nãy.
Bản thân Ứng Quân cũng chẳng rõ từ khoảnh khắc nào, dường như cô lại một lần nữa cảm nhận được sự gợn sóng trong cõi lòng giống hệt như lần đầu tiên hai người gặp gỡ.
Thực ra lúc xuống xe cô cũng từng nghĩ, liệu có nên xin anh phương thức liên lạc không. Chẳng hạn như… để cảm ơn?
Nhưng rồi Ứng Quân chợt nhớ lại khoảnh khắc bên bờ sông hôm ấy. Cô chỉ mới đưa cho anh một chiếc ô, bên tai đã lập tức vang lên câu trêu ghẹo khiến cô luống cuống không biết phải làm sao.
Lý trí dần dập tắt những gợn sóng cảm xúc lộn xộn. Ứng Quân hiểu rõ, Diệp Gia Hoài chẳng thiếu một lời cảm ơn của cô, cũng chẳng thiếu bữa cơm mà cô mời, lại càng không thiếu… những kẻ tranh nhau theo đuổi ngưỡng mộ anh.
Nghĩ đến đây, Ứng Quân mở ứng dụng camera giám sát trên điện thoại lên. Trong căn nhà cũ thân thuộc, chiếc tivi chưa tắt vẫn đang nhấp nháy ánh sáng. Người già tựa lưng nơi đầu giường đang ngủ gà ngủ gật.
Ứng Quân không lên tiếng đánh thức ông bà. Nhìn khung cảnh này, cô bất giác mỉm cười. Cô chợt nhớ lại thuở ấu thơ, vào những trưa hè oi ả, bà ngoại vẫn hay cầm chiếc quạt nan lớn quạt mát và đuổi muỗi cho cô.
Những hồi ức êm đềm ấy khiến cõi lòng đang xao động của cô dần dần bình yên trở lại. Việc chìm vào giấc ngủ không còn khó khăn nữa, thế nhưng những giấc mơ thì cô lại chẳng thể nào tự mình kiểm soát được.
Những mớ tâm tư ngổn ngang rối bời kia khi đi vào trong mộng lại chẳng cho cô lấy một góc để che đậy hay trốn tránh. Ở đó có hơi thở kề cận sát sao hơn, có vòng tay siết chặt nóng rực hơn.
Cô vừa là người trong cuộc, lại vừa giống một kẻ bàng quan, nhìn rõ mồn một đôi chân mày đang khẽ cong lên cùng khuôn mặt đỏ lựng của chính mình. Cảnh tượng ấy giống hệt như áng mây ráng đỏ rực rỡ nhuộm kín nửa bầu trời lúc ráng chiều chạng vạng, kiều diễm đến nao lòng.
Giấc ngủ này mệt mỏi quá đỗi.
Đến mức ngày hôm sau, hiếm khi Ứng Quân lại ngủ nướng một giấc cho tới tận lúc mặt trời lên cao khỏi đỉnh đầu.
Thư Lạc Nhất nhắn tin cho cô suốt cả một buổi sáng mà chẳng thấy hồi âm nên sợ hết hồn. Cô nàng nơm nớp lo sợ Ứng Quân xảy ra chuyện gì, buổi thực tập sáng còn chưa tan đã vội vàng hỏa tốc chạy về ký túc xá tìm.
Vừa mở cửa ra đã thấy rèm trong phòng vẫn buông kín bưng, ngăn cách hoàn toàn những ánh nắng rực rỡ bên ngoài.
Thư Lạc Nhất rón rén đi đến bên giường Ứng Quân, kiễng chân lên dòm. Thấy người kia vẫn đang ôm chăn ngủ ngon lành, cô nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Thư Lạc Nhất liếc nhìn đồng hồ, sau đó xé toạc tấm rèm ra, cách lớp chăn vỗ một phát rõ kêu vào mông người trên giường:
"Sa ngã rồi nhé, Quân Quân cưng ơi, cậu có bao giờ ngủ nướng đâu. Hay là tối qua mụ yêu tinh già đó làm khó cậu?"
Bị đánh thức, Ứng Quân cũng chẳng hề cáu gắt. Cô dụi dụi mắt, ngái ngủ hỏi:
"Nhất Nhất đấy à? Mấy giờ rồi?"
"Chính Ngọ, mười hai giờ trưa rồi thưa cô nương."
Ứng Quân vừa nghe xong liền sững người, sau đó giật bắn mình bật dậy.
Lịch học năm tư không nhiều, nhưng chiều nay cô lại có đúng một tiết. Thư Lạc Nhất vội vàng trấn an:
"Cậu cứ thong thả đi, vẫn còn kịp chán."
Người thì dậy rồi đấy, nhưng ý thức của Ứng Quân vẫn còn lơ lửng trên mây. Cô nhắm tịt mắt thay quần áo, nặn kem đánh răng rồi đánh răng rửa mặt.
Trong lúc chờ đợi, Thư Lạc Nhất tranh thủ ôm điện thoại nhắn tin âu yếm vài câu với anh bạn trai nhà mình.
"À đúng rồi."
Thư Lạc Nhất sực nhớ ra định hỏi chuyện tối hôm qua. Ứng Quân ngoái đầu lại nhìn:
"Sao thế?"
Thư Lạc Nhất ngẩng mặt lên. Lời còn chưa kịp nói, lông mày đã nhíu tịt lại. Cô nàng chỉ tay vào trán Ứng Quân, đột nhiên ré lên:
"Ối trời đất ơi!"
Ứng Quân đang ngậm đầy bọt kem đánh răng cũng bị cô nàng làm cho giật mình. Cô ú ớ không rõ chữ:
"Làm sao?"
Miệng vừa nói tay vừa làm, trên màn hình điện thoại đã bấm sẵn ba số 110 rồi.
"Không phải đâu."
Ứng Quân vội vàng kéo tay cô nàng lại, nhổ toẹt bọt xà phòng trong miệng ra rồi giải thích:
"Hôm qua lúc đi xe về, tài xế phanh gấp quá nên mình lỡ va trán vào thôi."
Thư Lạc Nhất vẫn bán tín bán nghi. Cô nàng khoanh hai tay trước ngực, híp mắt hỏi dò:
"Thật không đấy? Cậu không gạt mình chứ?"
Ứng Quân gật đầu lia lịa:
"Thật hơn cả vàng! Chuyện này mình lừa cậu làm gì chứ."
Thư Lạc Nhất vội vàng nhét sách vở vào túi xách cho bạn, xếp đặt luôn lịch trình tiếp theo:
"Vậy cậu mau thay giày đi, mình đưa cậu tới trạm xá trường kiểm tra trước rồi hẵng đi ăn."
Ứng Quân lại dửng dưng soi gương, đủng đỉnh nói:
"Cũng bình thường mà, không sao đâu. Cậu cũng biết cơ địa da mình độc thế nào rồi đấy, nhìn sưng vù thế thôi chứ chẳng có vấn đề gì lớn đâu."
Đúng là hoàng thượng không vội mà thái giám đã lo sốt vó!
Thư Lạc Nhất chẳng nể nang gì, dứt khoát quay ngoắt người lại, vươn tay ấn nhẹ một phát thẳng vào cục u trên trán cô bạn.
"Á!"
Ứng Quân hít một ngụm khí lạnh, đau đến mức ứa cả nước mắt:
"Nhất Nhất, cậu làm cái quái gì thế!"
"Biết đau rồi chứ gì! Cho chừa cái tội cậy mạnh! Sưng to đến mức sắp hóa thành Độc Giác Đại Vương đến nơi rồi kia kìa!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
