“Hi, Bác sĩ Sở, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Mắt Thanh Ly nheo lại, khoảnh khắc nhìn thấy Sở Từ, cô như nhìn thấy Chiêu Tài Đồng Tử vàng óng ánh.
Cô ngồi phịch xuống vị trí bên cạnh Sở Từ, cười vô cùng hòa nhã.
Sở Từ mặc áo sơ mi trắng, cúc áo trên cổ mở ra, phía trên xương quai xanh với đường nét hoàn mỹ là một vòng sẹo được khâu chằng chịt bằng chỉ phẫu thuật, giống như khóe miệng của hắn, khiến người ta kinh hãi nhưng cũng không khỏi cảm thán vẻ tuấn mỹ của hắn.
“Ừ”, khóe miệng Sở Từ ngậm một nụ cười nhạt, trong toa xe mờ tối, ngũ quan lập thể của hắn càng thêm sâu thẳm, tựa như một quý công tử tao nhã, hoàn toàn lạc lõng với đám quỷ vật đầy xe.
[Bác sĩ Sở quay lại, đúng là niềm vui bất ngờ.]
[Nguy rồi, bị người đàn ông này làm cho mê mẩn rồi, không ngờ Bác sĩ Sở cởi áo blouse trắng ra lại quyến rũ thế này.]
[Bác sĩ Sở rốt cuộc là người hay quỷ, đến nay vẫn là một bí ẩn chưa có lời giải.]
[Khóe miệng và cổ anh ấy đều là chỉ phẫu thuật, khả năng là quỷ rất cao.]
Bình luận vì sự xuất hiện của Sở Từ mà náo nhiệt hơn hẳn.
“Bác sĩ Sở đây là đi đâu vậy?” Thanh Ly hỏi.
“Đi nhập hàng.” Âm cuối kéo dài của Sở Từ mang đầy ẩn ý.
Hai chữ nhập hàng rất đáng để suy ngẫm.
Một bác sĩ, có thể nhập hàng gì?
Ba người còn lại ngồi phía sau, thấy Thanh Ly vậy mà lại trò chuyện với một người đàn ông trong xe, không khỏi trừng to mắt.
Cùng một hoàn cảnh, ba người bọn họ run lẩy bẩy, còn Thanh Ly lại nói cười vui vẻ với người ta.
Khoảng cách này quả thực quá lớn!
Sau khi hàn huyên xong, Thanh Ly thong thả móc từ trong túi ra một tấm thẻ, trên đó in hình một bệnh viện quỷ dị.
“Bác sĩ Sở, anh đoán xem đây là thứ gì?” Khóe miệng Thanh Ly ngậm cười.
Sở Từ rũ mắt, khóe mắt hẹp dài quét qua tấm thẻ trên tay Thanh Ly, bình thản nói: “Tín vật sở hữu bệnh viện.”
Nghe vậy, nụ cười của Thanh Ly càng sâu hơn.
Nếu Sở Từ đã nhận ra thứ này, vậy thì càng tiện cho cuộc nói chuyện tiếp theo của cô.
“Bác sĩ Sở, hiện tại tôi là chủ nhân của bệnh viện, anh chưa được sự cho phép của tôi đã xâm nhập trái phép vào bệnh viện của tôi, chuyện này không nói lý được đâu nhỉ!”
Nụ cười nơi đáy mắt cô chìm xuống, lật mặt vô tình chỉ trong một giây.
[Ủa, tôi bỏ lỡ gì rồi? Bệnh viện sao lại thành của nhà cô thôn nữ nhỏ rồi?]
[Chắc là phần thưởng khi cô thôn nữ nhỏ tiêu diệt trùm cuối, dù sao cô ấy cũng là nhân loại đầu tiên trong lịch sử giết chết quỷ vật mà.]
[Cô thôn nữ nhỏ của chúng ta có tiền đồ rồi nha, vậy mà lại có sản nghiệp ở Thế Giới Kinh Dị.]
[Cô thôn nữ nhỏ mở bệnh viện? Là chữa cho người hay chữa cho quỷ?]
Mọi người bắt đầu bàn tán sôi nổi trong phần bình luận.
“Cô bé, em muốn gì nào?” Sở Từ mỉm cười, đôi mắt sắc bén kia tràn đầy hứng thú.
Xe buýt xóc nảy, ánh đèn đường mờ tối bên ngoài lướt qua nhanh chóng, tia sáng yếu ớt hắt lên khuôn mặt hắn, lúc sáng lúc tối.
Thanh Ly đợi chính là câu nói này của hắn, khuôn mặt cô đột ngột tiến lại gần, dừng lại ở khoảng cách chỉ cách chóp mũi Sở Từ vài centimet.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, thời gian dường như bị ấn nút tạm dừng trong khoảnh khắc.
Cô gằn từng chữ, nhẹ nhàng nói: “Tôi—muốn—anh.”
Vành tai Sở Từ ửng đỏ lên có thể thấy rõ bằng mắt thường.
[Vãi chưởng, lời lẽ hổ báo quá.]
[Cô thôn nữ nhỏ bạo ghê, không hợp ý một câu là bắt người ta lấy thân báo đáp.]
[Cô thôn nữ nhỏ: Người đàn ông kia, anh cũng không muốn bị bệnh viện đuổi việc chứ!]
[Cô thôn nữ nhỏ vừa lên làm viện trưởng bệnh viện đã bắt đầu dùng quy tắc ngầm với vị bác sĩ duy nhất, thật đáng phẫn nộ nha!]
Nội dung bình luận đủ loại màu sắc, lại kết hợp với đôi má ửng đỏ của Sở Từ, Thanh Ly mới nhận ra, hình như mình đã gây ra hiểu lầm.
“Bác sĩ Sở, anh đừng hiểu lầm, ý của tôi là, anh có bằng lòng đến bệnh viện của tôi nhận việc không?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Ly hơi ửng đỏ, ngượng ngùng kéo giãn khoảng cách.
Bệnh viện này dù sao cũng là sản nghiệp đầu tiên của cô, năng lực của Sở Từ bí ẩn, nhưng tuyệt đối là một tồn tại khủng bố.
Có hắn trấn giữ, cô sẽ bớt đi rất nhiều rắc rối.
Bầu không khí lại chìm vào im lặng.
Một lát sau, hầu kết Sở Từ khẽ trượt, nhẹ nhàng thốt ra một chữ: “Được.”
“Nhưng tôi có một yêu cầu.” Hắn bổ sung thêm.
Thanh Ly theo bản năng từ chối: “Chuyện phát lương miễn bàn.”
Sở Từ: “...”
Khán giả trong phòng livestream: [...]
“Những tờ giấy kỳ lạ kia của em, có thể cho tôi thêm một ít không?”
Sở Từ đã nghiên cứu cả ngày, thậm chí còn đem thành phần của bùa chú đi xét nghiệm, đến cuối cùng cũng chẳng ra đâu vào đâu!
Nghe thấy chỉ đòi bùa chú chứ không đòi tiền, Thanh Ly vung tay lên, hào sảng nói: “Yên tâm, thứ này bao no.”
Cô tiện tay móc từ trong túi ra một xấp bùa chú, ít nhất cũng phải cả trăm tờ, giống như vung tiền giấy, ném thẳng vào tay Sở Từ.
Hào phóng nói: “Không đủ tiếp tục tìm tôi đòi.”
Cái tư thế này, hệt như phú bà bao nuôi trai trẻ.
[Theo giá một lá bùa mười vạn, cô thôn nữ nhỏ hình như đã đưa cho Bác sĩ Sở ít nhất cũng mười triệu.]
[Cứ tưởng cô thôn nữ nhỏ là Hoàng Thế Nhân, không ngờ lại hào phóng thật.]
[Doanh nhân có lương tâm nha, lại là một ngày cảm động rơi nước mắt.]
[Đợi tôi chết biến thành quỷ, tôi cũng phải đi làm thuê cho cô thôn nữ nhỏ.]
“Mẹ kiếp tất cả giữ trật tự cho tao, đứa nào ngồi lộn xộn cút về chỗ của mình.”
Ở ghế lái, giọng nói âm u khàn khàn của tài xế đột nhiên vang lên.
Người mà ông ta ám chỉ, không nói cũng hiểu.
Nhóm Lý Thao thầm thắp một nén nhang cho Thanh Ly trong lòng.
Con mụ điên thần kinh chập mạch này tự mình tìm chết, không liên quan đến đồng đội bọn họ.
Thanh Ly vừa mới chiêu mộ được một nhân tài cho bệnh viện của cô, hiện tại tâm trạng đang rất tốt, thấy tài xế đột nhiên gây khó dễ, cô nghiêng đầu, mỉm cười lịch sự hỏi: “Bác tài xế, xin hỏi chiếc xe buýt này có quy định không cho phép người ta mở miệng nói chuyện, có quy định không cho người ta đổi chỗ ngồi sao?”
Bạch Nguyệt Nguyệt lắc đầu, cảm thấy Thanh Ly hết thuốc chữa rồi.
Gợi ý nhiệm vụ điều thứ nhất: Người chơi hãy ngồi đúng số ghế của mình, đừng đổi chỗ với bất kỳ ai nhé.
Cô làm trái lời nhắc nhở của nhiệm vụ, quả thực là tự tìm đường chết.
Đối với kẻ phàm trần dám chống đối mình này, tài xế nổi trận lôi đình, chiếc xe buýt chật hẹp dường như tự mang theo hệ thống làm lạnh, nhiệt độ lập tức giảm xuống vài phần.
“Lời tao nói, chính là quy củ.” Tài xế âm hiểm nói.
“Ồ, nói như vậy, nếu tôi làm tài xế, thì lời của tôi cũng là quy củ rồi?” Đáy mắt Thanh Ly lộ vẻ hưng phấn, trong chớp mắt đã nhắm trúng chiếc xe buýt này.
“Chết đi cho tao——”
Cổ của tài xế càng kéo càng dài, càng kéo càng dài, giống như khủng long cổ rắn hung hãn lao về phía Thanh Ly, thuận tiện không quên há cái miệng đẫm máu, để lộ hàm răng cửa ố vàng.
Biểu cảm của Thanh Ly khó nói nên lời, những quỷ vật cấp thấp này, đúng là quá không chú ý đến hình tượng cá nhân.
Ít nhất lúc dọa người, có thể quản lý cái mùi hôi miệng của mình một chút được không hả!
Thấy Thanh Ly ngây ngốc bất động, những người chơi khác còn tưởng Thanh Ly bị dọa cho ngu người rồi, trong đầu thậm chí bắt đầu tưởng tượng ra cảnh đầu cô bị quỷ vật cắn đứt một miếng, máu phun như suối...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)