Dao găm từ từ rạch xuống, xung quanh chìm trong tĩnh lặng.
Âm thanh tựa như lưỡi dao cắt vào da lợn khiến người ta tê dại cả da đầu.
Máu từ vết rách chảy ra ngày càng nhiều, bức tường trắng toát bị một vũng máu lớn nhuộm đỏ, nhìn mà giật mình.
Thanh Ly biết điểm dừng, cô rút dao găm ra, vết nứt bị cắt trên tường dần dần biến mất.
“Số chín mươi mốt, cô phát hiện ra gì rồi sao?” Bạch Nguyệt Nguyệt cắn răng hỏi.
“Cảm giác chạm vào khá mỏng, không phải da lợn, giống da người hơn đó.” Thanh Ly nở nụ cười quỷ dị.
Ba người còn lại sắc mặt khó coi.
Lẽ nào đây căn bản không phải là một căn phòng kín, mà là bọn họ đang ở trong cơ thể của một con quái vật nào đó?
Càng nghĩ, càng thấy kinh hãi.
Hành động của Thanh Ly không hề gây ra cảnh cáo từ hệ thống, chữ máu trên tường bắt đầu ngưng tụ.
——
Chuyến xe cuối cùng chạy với tốc độ đều đều, tôi ngồi trên ghế lái, cố mở đôi mắt mệt mỏi rã rời.
Đến rồi, lại đến rồi...
“Rầm——”
Một khuôn mặt người thối rữa đập xuống kính chắn gió trước xe, những thứ lít nhít chui ra từ dưới lớp da mặt của cô ta.
Tôi tuyệt vọng gào thét, gào thét, cuối cùng tĩnh lặng...
“Tôi... ở nơi đó đợi bạn!”
Câu cuối cùng của dòng chữ máu khiến người ta sởn gai ốc.
“Nơi đó” rốt cuộc là nơi nào?
Tài xế rốt cuộc đã trải qua chuyện đáng sợ gì?
Máu ngày càng nhiều, nhuộm đỏ toàn bộ bức tường, không gian xung quanh vặn vẹo vỡ vụn, tất cả mọi thứ biến mất không thấy tăm hơi.
Chỉ trong chớp mắt, nhóm Thanh Ly đã ở trong một môi trường xa lạ.
Đồng hồ điện tử trên cổ tay rung lên, Thanh Ly cúi đầu, bắt đầu kiểm tra nhiệm vụ lần này.
Tên trò chơi: Xe Buýt Tử Thần.
Chỉ số nguy hiểm: Bốn sao.
Nhiệm vụ: Ngồi xe buýt đến trạm cuối.
Gợi ý một: Người chơi hãy ngồi đúng số ghế của mình, đừng đổi chỗ với bất kỳ ai nhé.
Gợi ý hai: Đã mã hóa (Mở khóa bằng mười ngàn giá trị nhân khí)
Gợi ý ba: Đã mã hóa (Mở khóa bằng ba mươi ngàn giá trị nhân khí)
“Bốn sao, tại sao lại là bốn sao?” Lý Thao sợ hãi biến sắc.
Nhiệm vụ bốn sao quả thực là độ khó cấp địa ngục, nhiệm vụ mười chết không đường sống.
“Tại sao độ khó nhiệm vụ của tôi lại cao như vậy? Rõ ràng người có thứ hạng cao nhất trong chúng ta cũng chỉ là số sáu mươi chín.” Sắc mặt Vương Qua cũng khó coi không kém.
Mấy người tự nhiên không nghĩ đến Thanh Ly, dù sao Phòng livestream Kinh Dị tồn tại lâu như vậy, chưa từng có chuyện người chơi mới làm ảnh hưởng đến độ khó của nhiệm vụ.
Thấy sắc mặt ba người đồng đội của mình khó coi như ăn phải phân, Thanh Ly an ủi: “Các người không cần quá lo lắng, chỗ tôi có Bình An Phù, Hộ Thân Phù, Tịch Tà Phù, một lá bùa chỉ mười vạn, đảm bảo các người bình bình an an, bách quỷ bất xâm.”
Khóe miệng ba người giật giật...
Đã đến nước này rồi, tên thần côn này vẫn không quên lừa tiền.
Thấy ba người họ đều không mua, Thanh Ly đành lắc lắc đầu, thầm than một tiếng tiền khó kiếm, phân khó nuốt!
Ánh đèn đường vàng vọt xua tan một khoảng tăm tối nhỏ, âm phong từng cơn, lạnh thấu xương tủy.
Thanh Ly quấn chặt chiếc áo bông nhỏ trên người, hai tay nhét vào trong tay áo, bọc mình kín mít.
Cách đó không xa, ánh đèn pha chói mắt đang dần tiến lại gần.
Trong túi đồ của Thanh Ly xuất hiện một tấm vé xe ố vàng, cô nhấn lấy ra, trên vé xe in hai con số nổi bật——bốn mươi bốn.
Chậc, con số rất may mắn.
Ba người chơi khác cũng lấy vé xe của mình ra, thấp thỏm chờ đợi xe buýt đến.
Xe Buýt Tử Thần.
Hai chữ “tử thần” bao trùm trong lòng họ, khiến người ta sinh ra cảm giác tuyệt vọng.
“Két——”
Một chiếc xe buýt cũ nát dừng lại dưới biển báo trạm xe, cửa lên xe mở ra, kéo theo một tiếng ồn chói tai dữ tợn trong màn đêm đen kịt.
Thanh Ly đánh giá chiếc xe buýt này một lượt, thân xe vốn màu trắng, nhưng sơn đã bong tróc loang lổ, phần gầm xe là một mảng màu đỏ sẫm, trên lốp xe dính đầy máu thịt không rõ nguồn gốc, bốc lên mùi hôi thối rữa nát.
[Cảm giác chiếc xe buýt này rất quỷ dị, nhìn bề ngoài giống xe tang hơn.]
[Cách màn hình cũng cảm nhận được một luồng khí lạnh, chiếc xe này tà môn lắm!]
[Lúc này, vô cùng muốn có một tấm Hộ Thân Phù của cô thôn nữ nhỏ, hu hu hu.]
Lý Thao là người đầu tiên lên xe, gã cắn răng cố nhịn nỗi sợ hãi trong lòng, nhưng sự run rẩy của bắp đùi vẫn bán đứng gã.
Lên đến xe, nhìn thấy cảnh tượng bên trong, gã suýt chút nữa bật khóc tại chỗ.
Bây giờ gã lăn lê bò lết xuống xe, còn kịp không?
“Nhanh lên, lề mề chậm chạp có phải đàn ông không?”
Ở ghế lái, giọng nói khàn khàn của tài xế đột nhiên vang lên.
Lý Thao giật nảy mình, vội vàng dựa theo số ghế trên vé, tìm đến chỗ rồi ngồi xuống.
May mắn thay, bên cạnh gã là một ghế trống, không phải chen chúc cùng đám quỷ vật kinh tởm đáng sợ kia.
Sau khi Bạch Nguyệt Nguyệt lên xe, sắc mặt cũng trắng bệch, cô ta lặng lẽ ngồi xuống phía sau Lý Thao, đó là chỗ của cô ta.
Hai người nhìn nhau, ánh mắt đều là sự bất lực và cay đắng.
Chỗ của Vương Qua là ngồi cạnh Lý Thao, điều này khiến gã thở phào nhẹ nhõm.
Con người khi đối mặt với nỗi sợ hãi, có đồng loại làm bạn, sẽ tăng thêm cảm giác an toàn.
Ba người ngồi cùng nhau, an tâm hơn không ít.
Thanh Ly là người cuối cùng lên xe, bởi vì ba người chơi trước lề mề chậm chạp, làm chậm trễ không ít thời gian, tài xế bất mãn đột ngột nhấn ga.
Theo quán tính, Thanh Ly còn chưa tìm thấy chỗ ngồi, lảo đảo một cái, tay vồ lấy vị trí bên cạnh.
“Phụt.”
Ngón tay cô chọc thẳng vào hốc mắt của một nữ quỷ, nhãn cầu của nữ quỷ bị chọc thủng ngay tại chỗ, xúc cảm nhớp nháp khiến Thanh Ly phát ra một tiếng hét thảm thiết: “Á——”
Bẩn chết đi được bẩn chết đi được...
Tay cô vội vàng chùi đi chùi lại trên bộ quần áo rách rưới của nữ quỷ, dù sao quần áo của cô ta cũng toàn là vết máu bẩn, chắc không ngại bẩn thêm chút nữa đâu nhỉ!
Nữ quỷ vô tội: “...”
Ba người chơi còn lại: “...”
Cái số chín mươi mốt này, mẹ kiếp đúng là biết gây chuyện!
“Xin lỗi nha người đẹp, tôi không cố ý đâu, đều tại gã tài xế kia, lái xe chẳng vững chút nào, tôi còn chưa tìm thấy chỗ ngồi, ông ta đột nhiên cho xe chạy làm tôi đứng không vững, tất cả đều là lỗi của ông ta, cô có oán báo oán, có thù báo thù, muốn người ta đền nhãn cầu cho cô, thì đi tìm gã tài xế kia, nếu ông ta không chịu đền, chúng ta sẽ khiếu nại ông ta.”
Thanh Ly lải nhải một tràng dài, đùn đẩy trách nhiệm cho tài xế, nữ quỷ chột mắt vốn đang rất phẫn nộ, nhưng nghe thấy Thanh Ly gọi cô ta là “người đẹp.”
Hai chữ này, đã bao lâu rồi không có ai gọi cô ta như vậy.
“Bỏ đi, lần sau cô đứng cho vững vào.”
Giọng nữ quỷ lạnh lẽo thấu xương, nhưng không nổi điên.
Thanh Ly cảm kích nói: “Cảm ơn chị gái nhỏ, chị đúng là tiên nữ người đẹp tâm thiện nha!”
Nếu không phải khuôn mặt nữ quỷ đã thối rữa không ra hình người, khán giả trong phòng livestream tuyệt đối sẽ nhìn thấy bộ dạng e thẹn đỏ mặt của cô ta.
[Cứ tưởng cô thôn nữ nhỏ sẽ ném thẳng một lá bùa qua, không ngờ cô ấy lại dùng mỏ hỗn đại pháp để lừa gạt cho qua chuyện.]
[Xem ra quỷ cũng thích nghe nịnh nọt nha!]
[Ghi chép lại rồi, lại là một ngày học hỏi được thêm kiến thức.]
“Trật tự, về chỗ của cô đi.”
Giọng nói khàn khàn của tài xế lại truyền đến, xen lẫn sự bất mãn và oán hận ngấm ngầm.
Thanh Ly nhún vai, cô đang chuẩn bị ngồi về chỗ của mình, đột nhiên liếc thấy một khuôn mặt quen thuộc...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)