Bên chiếc ghế sô pha ngoài phòng khách, thấy Hà Lẫm đang cử động cánh tay, Tạ Nhất Tuân liền thò sát lại gần, nhẹ nhàng áp má vào lòng bàn tay anh.
Hà Lẫm nhắm mắt chìm vào giấc ngủ, hơi thở trầm ổn nhưng nặng nề, đôi môi khẽ mím lại vì mệt mỏi.
Trên sô pha chỉ có chiếc gối tựa, Hà Lẫm lại đang cởi trần, không thể cứ thế mà ngủ được. Tạ Nhất Tuân đảo mắt nhìn xung quanh, vừa mới nhấc mặt ra khỏi lòng bàn tay Hà Lẫm thì anh đã nhíu mày, hơi thở trở nên dồn dập và khó nhọc hơn.
Tạ Nhất Tuân chần chừ giây lát, lại nâng bàn tay Hà Lẫm lên áp má vào, lúc này vẻ mặt người nọ mới giãn ra đôi chút.
Trong lòng mang theo mối nghi ngờ, ngửi thấy mùi hương tin tức tố nhạt nhẽo trong không khí, cậu bèn thử phóng thích ra nhiều tin tức tố hơn.
Quả nhiên, hơi thở của Hà Lẫm đã ổn định trở lại.
Nhận ra tin tức tố của mình có tác dụng trấn an và giảm đau, ánh mắt Tạ Nhất Tuân sáng lên, bản năng thúc đẩy tin tức tố tuôn ra từ tuyến thể.
Được bao bọc trong tin tức tố của Tạ Nhất Tuân, nét mặt Hà Lẫm hoàn toàn thả lỏng, bờ vai và tấm lưng từ từ xụi xuống.
Tạ Nhất Tuân lặng lẽ canh chừng bên mép giường, hết lần này đến lần khác kiểm tra xem Hà Lẫm có bị sốt không. Cứ thế, người nọ ngủ một mạch đến sáng không tỉnh giấc.
Đến gần sáng Tạ Nhất Tuân mới vơ lấy chiếc chăn mỏng, nằm ngủ ngay bên mép giường.
Tạ Nhất Tuân không ngờ tin tức tố của mình lại giúp vết thương của Hà Lẫm hồi phục tốt đến vậy. Nhìn thấy đối phương nhướng mày tỉnh dậy với vẻ mặt sảng khoái tinh tươm, nỗi lòng trống trải suốt cả đêm của cậu cuối cùng cũng an định lại.
"Hỏi cậu đấy, ngẩn ngơ cười cái gì thế?" Hà Lẫm xốc chăn bước xuống giường.
Thân trên anh không mảnh vải che thân, lúc này ánh sáng trong phòng vô cùng rạng rỡ, cơ ngực cùng cơ bụng săn chắc lướt qua trước mắt Tạ Nhất Tuân, khiến cậu chẳng thể thốt lên nổi câu nào mà cứ trân trân nhìn thẳng.
Mặc bộ đồ đầm đìa mồ hôi suốt cả đêm, Hà Lẫm tìm mãi không thấy giày nên đành rút một chiếc khăn tắm, cứ thế chân trần bước về hướng phòng tắm.
Tạ Nhất Tuân thu hồi ánh mắt, đứng dậy đi theo phía sau anh, ôn tồn khuyên nhủ: "Anh Hà, bác sĩ Giải dặn hai ngày nay tốt nhất đừng tắm rửa."
Hà Lẫm quay đầu liếc nhìn phần gạc băng ở sau lưng, đáp: "Tôi gội đầu thôi."
Tạ Nhất Tuân vẫn không chịu: "Bác sĩ dặn vết thương không được dính nước."
Hà Lẫm trầm mặt nhíu mày, vẻ mặt đầy khó chịu: "Nghe cậu ta hay nghe tôi."
Không hiểu sao Tạ Nhất Tuân lại thấy buồn cười, thái độ vừa kiên quyết vừa nghiêm túc: "Nghe bác sĩ."
Hà Lẫm phớt lờ, đẩy cửa bước thẳng vào phòng tắm.
Vết thương có mấy chỗ trầy xước, dính nước rất dễ bị nhiễm trùng. Tạ Nhất Tuân theo đến tận cửa, đang định tìm cách khuyên nhủ tiếp thì nghe thấy giọng nói trầm thấp của Hà Lẫm vang lên: "Lại đây, gội đầu cho tôi."
Tạ Nhất Tuân chớp chớp mắt, đáp lời một tiếng. Cửa phòng tắm không đóng, lúc bước vào, trên mặt cậu rõ mồn một vẻ căng thẳng.
Phòng tắm tuy rộng rãi nhưng lại không có chiếc giường chuyên dụng để gội đầu, Hà Lẫm bèn ngồi xuống chiếc ghế nhựa, hai tay tùy ý gác lên đầu gối, dáng vẻ vừa thoải mái vừa lười nhác.
Tạ Nhất Tuân cẩn thận dán một lớp màng chống thấm nước lên lưng anh, sau đó quấn thêm khăn lông xung quanh, bù lại Hà Lẫm rất hợp tác không hề tỏ ra mất kiên nhẫn.
"Nước vừa vặn chứ?" Tạ Nhất Tuân xắn ống quần, cúi người trước mặt Hà Lẫm, dịu dàng hỏi han.
Hơi nước mờ ảo bay lên, hòa quyện cùng hương thơm hồng trà từ tin tức tố, quẩn quanh bám chặt lấy người Hà Lẫm.
Biết tin tức tố của cậu không ổn định, Hà Lẫm cũng không mắng cậu nữa. Tận hưởng cảm giác đầu ngón tay khẽ cào trên da đầu, anh lười biếng khép hờ đôi mắt.
Loay hoay gội suốt nửa tiếng đồng hồ, Tạ Nhất Tuân cầm lấy máy sấy, bật chế độ gió ấm.
Khác với mái tóc hơi xoăn qua tai của Tạ Nhất Tuân, tóc ngắn của Hà Lẫm được cắt gọn gàng, làm nổi bật đường nét sắc sảo của sống mày. Ngày thường chải tóc mái ngược ra sau kết hợp cùng Âu phục giày da, vẻ trầm ổn của anh lại mang theo vài phần áp bách.
Hơi cúi đầu để mái tóc tự nhiên khô đi, trông anh càng thêm lười nhác. Làn da trắng lạnh, ngũ quan hoàn mỹ đẹp trai đến mức bắt mắt khiến người ta chẳng thể dời mắt.
Căn biệt thự buổi sáng vô cùng yên tĩnh, Tạ Nhất Tuân chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, từng nhịp tiếp nối từng nhịp.
Hà Lẫm ở nhà nghỉ ngơi trọn vẹn một ngày.
Tạ Nhất Tuân vừa đi học ở trường vừa làm thêm ba tiếng ở câu lạc bộ, mãi đến khi vội vã chạy đến nhà Hà Lẫm thì đã quá mười giờ tối.
Thay miếng băng gạc mới ở sau lưng cho anh xong, Tạ Nhất Tuân vẫn không yên tâm nên gọi điện thoại cho Giải Phương Trì.
Bất chấp sự thiếu kiên nhẫn và không muốn nói nhiều của vị bác sĩ họ Giải, Tạ Nhất Tuân đem hết dịu dàng cùng kiên nhẫn ra, mô tả chi tiết tình trạng bên ngoài của vết thương và cảm nhận của Hà Lẫm.
"Không sưng, không nhiễm trùng, thay băng gạc chăm sóc thêm hai ba ngày nữa là được."
Xác định vết thương của Hà Lẫm đã khép miệng rất tốt, khuôn mặt bừng sáng của Tạ Nhất Tuân tràn ngập niềm vui mừng thấy rõ, cậu khách khí nói: "Em biết rồi, cảm ơn bác sĩ Giải, phiền anh muộn thế này còn nghe điện thoại."
Giải Phương Trì dứt khoát cúp phụt máy.
Đã dán xong băng gạc, giờ này Hà Lẫm không cho Tạ Nhất Tuân về nữa mà dẫn cậu sang căn phòng khách bên cạnh phòng khách lớn: "Tối nay em ngủ ở đây."
Phòng ngủ của Hà Lẫm ở lầu hai, vì sống một mình đã quen nên anh cực kỳ coi trọng không gian riêng tư và ranh giới cá nhân, rất hiếm khi cho người khác vào phòng mình.
Họa hoằn có đưa đối tượng hẹn hò về nhà, anh cũng chỉ cho ở phòng khách tầng một.
Tạ Nhất Tuân lo lắng cho vết thương của anh như vậy, chuyện xảy ra "thân mật" gì đó là hoàn toàn không thể. Hà Lẫm xỏ dép lê, sắp xếp ổn thỏa cho Tạ Nhất Tuân rồi lên lầu về phòng ngủ chính.
Căn phòng thắp đèn vàng ấm áp, Tạ Nhất Tuân đứng cạnh chiếc giường trong phòng khách, nửa bên phải chiếc giường vẫn giữ nguyên trạng thái khi Hà Lẫm thức dậy vào buổi sáng, chiếc chăn xộc xệch bị vén lên một nửa.
Tối qua Hà Lẫm đã ngủ ở đây.
Ngón tay Tạ Nhất Tuân cuộn lại bên người, chậm rãi thả lỏng cơ thể chìm vào trong chăn, vùi mặt vào gối, hít sâu một hơi thật sâu.
Tuyến thể sau gáy hơi ấm lên, sống lưng Tạ Nhất Tuân cứng đờ, giữ nguyên tư thế nằm sấp mãi không dám động đậy.
Tạ Nhất Tuân có lịch làm việc mỗi ngày ở câu lạc bộ bi-a, thường là vào buổi chiều hoặc buổi tối.
Cũng may công việc ở quầy lễ tân khá nhàn hạ, chỉ cần mở bàn và tính tiền cho khách, Tạ Nhất Tuân có thể tranh thủ thời gian làm khóa luận tốt nghiệp.
Tạ Nhất Tuân học ngành giáo dục mầm non, điểm thi đại học của cậu vốn đủ để chọn những chuyên ngành hàng đầu của đại học A, nhưng ngành sư phạm lại được miễn học phí và có thêm học bổng.
Vườn ổi ở nhà chủ yếu do cậu và em trai chăm sóc và thu hoạch, từ khi Tạ Nhất Tuân vào đại học, trụ cột kinh tế của gia đình coi như đứt đoạn.
Cậu không chút chần chừ điền nguyện vọng này, cậu cần phải bước ra khỏi trấn Thạch Khải xa xôi nghèo khó trước đã.
Câu lạc bộ này nằm đối diện con phố quán bar, trên đường đi làm Tạ Nhất Tuân vẫn thường ngang qua quán bar nơi cậu gặp Hà Lẫm lần đầu tiên.
Đang cúi đầu đọc sách giáo khoa, phía trước có người đẩy cửa bước vào, Tạ Nhất Tuân lễ phép đứng dậy: "Chào anh, mấy vị cần dùng dịch vụ gì ạ?"
Năm người cùng bước vào, trong đó một Alpha đội mũ len lông xù đi thẳng tới quầy lễ tân, tay chống lên mặt bàn, bảo Tạ Nhất Tuân mở cho hai bàn bi-a.
"Xin hỏi các anh có thẻ thành viên chưa ạ?" Lúc hỏi câu này, ánh mắt Tạ Nhất Tuân vô tình dừng lại trên cổ tay của Alpha nọ.
Dây đồng hồ bằng da cùng thiết kế mặt đồng hồ không phổ biến lắm, Tạ Nhất Tuân nhận ra ngay lập tức, đợt trước đi ăn lẩu cùng Hà Lẫm, cậu đã từng thấy chiếc đồng hồ này trên tay anh.
"Không có." Alpha kia sở hữu một gương mặt tuấn tú, khóe môi đeo khuyên môi, phong cách ăn mặc rất thời thượng.
"Vâng." Tạ Nhất Tuân liếc thêm vài cái, lúc mở bàn đã chọn hai chiếc bàn bi-a nằm gần quầy lễ tân nhất.
Dẫn khách đến bàn xong, Tạ Nhất Tuân mang trà nước ra.
Trí nhớ của Tạ Nhất Tuân rất tốt, lúc đưa trà, cậu gần như có thể khẳng định chắc chắn chiếc đồng hồ đó từng được Hà Lẫm đeo.
Trở lại quầy lễ tân, nép sau chiếc máy tính trên bàn, Tạ Nhất Tuân cố ý vô tình liếc nhìn bàn bi-a bên cạnh.
Hà Lẫm vốn là người hào phóng, người khác mang đồng hồ do anh tặng cũng là chuyện rất bình thường.
Nhưng Tạ Nhất Tuân vẫn không kìm được mà quan sát vị Alpha kia, từ chiếc mũ len màu nhạt cho đến chiếc khuyên môi hình thánh giá nhỏ lúc lắc trên môi dưới.
Mỗi khi hắn ta nói chuyện, chiếc khuyên nhỏ lại đung đưa qua lại.
Nghĩ đến việc người này có lẽ từng là đối tượng hẹn hò của Hà Lẫm, Tạ Nhất Tuân lại thấy cấn cấn trong lòng, thầm nghĩ có lẽ đây chính là gu của Hà Lẫm.
Bàn bi-a cách quầy lễ tân chỉ một lối đi nhỏ, những lời trò chuyện bình thường của đám người Alpha đó, cậu đều nghe thấy rõ mồn một.
Alpha này chơi bi-a giỏi nhất trong số năm người, được bạn bè xung quanh liên tục reo hò cổ vũ khi đánh bóng thành công: "Đẹp lắm!"
Vừa đánh bóng vừa cười nói rôm rả, bọn họ bàn tính lát nữa đánh xong sẽ sang quán bar đối diện uống rượu.
Nhắc đến quán bar, lời qua tiếng lại giữa mấy người ít nhiều mang theo vài tiếng cười cợt nhả.
Nghe thấy họ nhắc đến Hà Lẫm, Tạ Nhất Tuân không khỏi vểnh tai lên nghe.
Hắn ta chính là cái tên Alpha được Lâm Bỉnh Văn gom tụ lại bữa tiệc lần trước, người mà Hà Lẫm tiện tay tặng cho chiếc đồng hồ.
Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt đồng hồ, nở nụ cười ngả ngớn đầy ẩn ý: "Nói cho mấy cậu nghe cái này nhé."
Mấy người bạn tựa người vào bàn bi-a, giục hắn mau kể.
Alpha cúi người đánh một cú chuẩn xác, đứng dậy thong thả thoa phấn lên đầu gậy, ra vẻ úp úp mở mở rồi mới vẫy tay ra hiệu, cất giọng không to không nhỏ trước mặt mọi người: "Dù là Alpha cấp S nhưng ở trên giường, cậu ta mới là đứa nằm dưới."
Có người phì cười thành tiếng.
Tạ Nhất Tuân cảm giác như có tiếng sét nổ tung trong đầu, người đã đứng phắt dậy từ ghế.
Đừng nói là Alpha này có lẽ còn chẳng phải người cũ của Hà Lẫm, việc đem chuyện phòng the của người khác ra bàn tán sau lưng bản thân nó đã quá đỗi đê tiện rồi.
Đám người đó còn đang cợt nhả, Alpha ra hiệu định nói tiếp, Tạ Nhất Tuân bước tới, đột ngột cầm lấy một quả bóng bi-a màu đen trên bàn.
Chưa đợi ai kịp phản ứng, cậu vung tay ném thẳng quả bóng về phía mặt Alpha, trúng ngay sống mũi.
Bốp! Một tiếng động vang dội, Alpha bị ném cho ngã ngửa ra sau, chiếc mũ len màu nâu rơi tung tóe xuống đất.
Ánh mắt sắc như dao của Tạ Nhất Tuân đảo qua, cậu siết chặt hàm răng, lạnh lùng văng ra một câu: "Đồ đê tiện ở đâu ra thế."
Mấy người bạn của Alpha biến sắc, vung nắm đấm lao về phía Tạ Nhất Tuân.
Tình huống nhanh chóng hỗn loạn, không biết ai hét lên một tiếng rồi chạy thẳng vào văn phòng tìm chủ quán.
Ông chủ hớt hải chạy ra can ngăn, Alpha bị quả bóng bi-a đập thẳng vào đầu giờ đang nằm bẹp dưới đất, mặt đầy máu.
Xe cảnh sát và xe cứu thương hú còi cùng lúc kéo đến.
Xung quanh đông nghịt người, ông chủ kéo Tạ Nhất Tuân ra phía sau, phối hợp với cảnh sát xem lại camera giám sát.
Càng xem đoạn camera đó, những nếp nhăn trên trán ông chủ càng xuất hiện nhiều hơn, không ngừng quay đầu nhìn Tạ Nhất Tuân.
Ngày thường vốn là một thanh niên ôn hòa hiền lành, mà sao trong camera lại làm ra hành động thế này cơ chứ?
Uống nhầm thuốc à???
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

