Dự kiến Văn Sương sẽ làm khó dễ Hà Lẫm trong cuộc họp thứ hai đầu tuần.
Hà Lẫm ở văn phòng nhìn danh sách dự án Vạn Thụy tam kỳ, vốn dĩ đây là đất thuộc quyền kiểm soát của nhà họ Hoàn, tiến độ dự án rất ổn định và mang lại hiệu quả, lợi nhuận khả quan.
Dự án này vẫn luôn do anh đề bạt lên, xem như người một nhà, nhưng việc người phụ trách chính của giai đoạn sau sẽ đổi thành Văn Sương, Hà Lẫm hoàn toàn không hé lộ dù chỉ nửa lời.
Trái lại, khi nhắc tới sự sắp xếp công việc tại hiện trường dự án cùng với việc phê duyệt tài liệu nghiệm thu chuyên ngành, Hà Lẫm khẽ liếc mắt, một chút hứng làm việc cũng không có, "Cứ để đó đã."
Người phụ trách dự án nhìn khối lượng công việc đã dồn ứ hơn một tháng, trong lòng thấp thỏm, ngoài miệng chỉ đành đáp một tiếng "Vâng".
Nắm rõ tình hình tài chính trong lòng, Hà Lẫm kết thúc buổi gặp gỡ kéo dài một tiếng rưỡi.
Vì tuần này lịch trực ở câu lạc bộ bida đều rơi vào buổi tối, Tạ Nhất Tuân đã ba ngày không đến đón Hà Lẫm tan làm.
Hà Lẫm ngồi cuộn mình trên ghế làm việc, anh không có thói quen nhắn WeChat, tìm ai cũng chỉ gọi thẳng một cuộc điện thoại.
Gọi cho Tạ Nhất Tuân, chuông reo khoảng hai mươi giây, đầu dây bên kia mới bắt máy.
Hà Lẫm khẽ nhíu mày, "Đang làm việc à?"
"Vâng." Giọng Tạ Nhất Tuân đáp lại rất nhẹ.
"Mấy giờ xong?"
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở có chút dồn dập của Tạ Nhất Tuân, một lúc lâu sau cậu mới nói, "Ca à, em đang ở đồn công an."
Nghe ra giọng điệu rõ ràng đang dao động của cậu, Hà Lẫm không hỏi đã xảy ra chuyện gì, bình tĩnh nói: "Chờ tôi, tôi tới đón em."
Tại đồn công an, ông chủ câu lạc bộ lo lắng đi qua đi lại. Vừa thấy cảnh sát đưa Tạ Nhất Tuân ra ngoài, anh ta vội vàng tiến lên hỏi tình hình.
Cảnh sát vừa liên lạc với bệnh viện, người bị thương đã chụp phim xong, bác sĩ chẩn đoán ban đầu là gãy xương mũi.
Nếu đối phương không chấp nhận hòa giải, Tạ Nhất Tuân sẽ bị lập án tạm giam.
"Xin lỗi anh Hứa, đã gây rắc rối cho anh." Thấy ông chủ bận trước bận sau, Tạ Nhất Tuân áy náy hạ giọng xin lỗi.
Ông chủ Hứa mở quán bida, chuyện đánh nhau gây sự tất nhiên không hiếm gặp, xử lý mấy việc này cũng có kinh nghiệm. Nếu xảy ra chuyện ở quán của anh ta, chắc chắn anh ta sẽ giúp tranh thủ hòa giải.
Nhưng mấy người kia nhìn qua đều có vẻ ngoài của mấy cậu ấm nhà giàu, vừa nhìn đã biết không đời nào chịu nhận tiền bồi thường rồi bỏ qua.
Ông chủ Hứa buồn rầu đến mức lông mày nhíu chặt lại, vẫy vẫy tay đi ra ngoài gọi điện thoại.
Hà Lẫm dẫn theo thư ký và luật sư bước vào, lúc đến nơi, cả hai bên đương sự đều đang ngồi chờ ở khu vực ghế đợi.
Vì đi làm, Tạ Nhất Tuân mặc áo thun và quần jean bình thường, lúc này Hà Lẫm mới nhìn kỹ, vạt áo thun của cậu còn bị kéo rách một lỗ thủng.
Cậu nhóc này quả thật không bị thương.
Ông chủ Hứa kéo người ra can ngăn kịp thời, trừ kẻ bị nện gãy mũi ra thì người còn lại chỉ ăn trọn một đấm, sưng vù một bên mặt.
Nhìn thấy Hà Lẫm đến, bốn kẻ đang ngồi một hàng đối diện bỗng thẳng đờ người, nở nụ cười gượng gạo chào hỏi, "Tổng giám đốc Hà."
Hà Lẫm lạnh lùng phớt lờ. Cảnh sát phụ trách đăng ký bên cạnh cất tiếng hỏi, "Vị này, có quan hệ thế nào với đương sự?"
"Người yêu tôi." Giọng Hà Lẫm đều đều, không lớn, nhưng những người có mặt ở đây đều nghe rõ mồn một.
Dãy người đối diện hóa đá ngay tại chỗ.
"Tôi xử lý, em ra ngoài chờ tôi trước đã." Hà Lẫm khẽ xoa vành tai đang đỏ bừng của Tạ Nhất Tuân, dịu dàng bảo cậu.
Tạ Nhất Tuân ngoan ngoãn đi ra ngoài.
Vốn dĩ có thể giao thẳng cho thư ký và luật sư xử lý, nhưng Hà Lẫm hơi tò mò lý do vì sao Tạ Nhất Tuân lại động tay động chân.
Hà Lẫm xoay người, mặt vô cảm nhìn về phía đối phương.
Chạm phải ánh mắt đen láy và lạnh nhạt của Hà Lẫm, mấy tên kia như bị ai bóp chặt cổ, mặt đỏ bừng lên.
Mấy cậu ấm này ngày thường dùng tiền quỹ ủy thác gia tộc làm tiền tiêu vặt, làm mấy trò vui chơi giải trí lén lút còn sợ bị người nhà phát hiện.
Mà Hà Lẫm từ nhiều năm trước đã chuyển từ "thiếu gia nhà họ Hà" thành "sếp Hà". Ai cũng biết, ngay cả bố ruột anh còn phải lép vế trước thân phận của anh.
Trước mặt Hà Lẫm, thủ đoạn của mấy cậu ấm này rốt cuộc vẫn còn non nớt, cộng bốn cái đầu lại cũng chẳng bằng nửa người ta.
Chẳng tốn bao nhiêu thời gian, Hà Lẫm đã hỏi ra đáp án mình muốn, hai bên đạt được thỏa thuận hòa giải.
Mọi việc còn lại giao cho thư ký xử lý, Hà Lẫm xách áo khoác bước ra khỏi đồn công an.
Không thấy Tạ Nhất Tuân ở cửa, Hà Lẫm ghé vào tiệm tạp hóa bên cạnh mua một chai nước khoáng lạnh và một vỉ băng cá nhân, được người chủ tiệm nhiệt tình gói trong một chiếc túi nilon trong suốt đưa cho.
Tạ Nhất Tuân đang ngồi trên băng ghế dài dưới tán cây bên kia đường, quay đầu nhìn về phía anh.
Thấy Hà Lẫm vắt áo khoác âu phục lên khuỷu tay, nói chuyện với chủ tiệm tạp hóa, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt.
Trái tim đập dồn dập trong lồng ngực, Tạ Nhất Tuân hít sâu một hơi đầy bất lực, ánh mắt lặng lẽ ngắm nhìn đôi chân thon dài của Hà Lẫm sải bước đi về phía mình.
Ánh đèn đường màu trắng khảm trên tán cây trông giống như một vầng trăng sáng, hắt xuống những vệt quang ảnh hình lá cây lấp lánh.
Đuôi mắt Hà Lẫm hơi nhếch lên, đường môi mím chặt, trông tâm trạng không tốt lắm.
Tạ Nhất Tuân cảm thấy bản thân đã gây ra rắc rối lớn thế này lại không chủ động gọi điện cho Hà Lẫm, vì thế cậu cẩn thận cất lời xin lỗi trước, "Em xin lỗi."
Vốn dĩ Hà Lẫm định tính sổ với cậu, nhưng nghe đám xui xẻo kia kể lại nguyên nhân khiến Tạ Nhất Tuân ra tay, anh liền miễn cưỡng bỏ qua cho cậu lần này.
"Da mặt em làm bằng giấy à? Không phải chỉ nói một câu thôi sao mà đỏ tận mang tai thế kia." Hà Lẫm lấy chai nước khoáng áp lên gò mặt cậu, ban đầu định chườm chỗ mu bàn tay sưng đỏ cho cậu trước.
Hoàn toàn không ngờ Hà Lẫm lại nhắc đến chuyện này, mặt Tạ Nhất Tuân lại nóng bừng lên. Vờ vai đang căng cứng thả lỏng xuống, cậu giơ tay nhận lấy chai nước, thẹn thùng che mặt lại.
Hà Lẫm khẽ hừ một tiếng, ngồi xuống bên cạnh cậu.
Vừa nãy ở đồn công an, Hà Lẫm đã xem lại đoạn video giám sát, thấy Tạ Nhất Tuân gan lì thế nào mà dám một mình khiêu chiến năm tên đối phương, ra tay tàn nhẫn suýt nữa nện vỡ đầu người ta.
Cậu nhóc này lúc nào ở trước mặt anh cũng ra vẻ rụt rè, ngoan ngoãn, khiến Hà Lẫm suýt quên mất từng đọc qua hồ sơ của Tạ Nhất Tuân.
Tạ Nhất Tuân từ nhỏ đã không có bố mẹ ở cạnh, trong nhà chỉ có cậu, bà nội và em trai, dựa vào việc canh tác một mảnh vườn cây ăn trái để sống.
Trong môi trường lớn lên như vậy, phải chịu đựng bao nhiêu lần bắt nạt và ánh mắt lạnh lùng, để bảo vệ bà nội và em trai, xương cốt Tạ Nhất Tuân tuyệt đối không thể nào dịu ngoan không chút góc cạnh.
Cách đánh đấm liều mạng khi gặp chuyện đó chính là phương pháp giải quyết vấn đề mà cậu đã quen thuộc từ lâu.
Không biết Tạ Nhất Tuân có vì chuyện này mà bỏ việc làm thêm không, Hà Lẫm nói: "Việc em mất chỗ làm gia sư không liên quan đến tôi, vốn dĩ tôi cũng định giúp em tìm một công việc khác."
Lấy băng cá nhân từ trong túi nilon ra, Hà Lẫm dùng ánh mắt ra hiệu cho tay của Tạ Nhất Tuân.
Tạ Nhất Tuân úp lòng bàn tay xuống, đưa tay phải qua, lắc đầu nói: "Anh Hứa nghe nói đã hòa giải nên đồng ý cho em tiếp tục làm việc ở câu lạc bộ."
Băng cá nhân bán ở tiệm tạp hóa là loại màu da thông thường, vừa xé ra đã dính dính không nghe lời. Hà Lẫm dán lên mu bàn tay Tạ Nhất Tuân, vừa bị lệch vừa nhăn nhúm trông rất xấu.
"Cảm ơn anh." Tạ Nhất Tuân rụt tay về cúi đầu nhìn, ánh mắt đong đầy ý cười.
"Tôi chăm sóc người yêu của tôi, là chuyện đương nhiên." Hà Lẫm vắt chéo chân, vẻ mặt vô cùng hài lòng.
Dù không vừa ý việc Tạ Nhất Tuân làm thêm quá nhiều thời gian, nhưng Hà Lẫm hiểu rõ tính tự trọng của cậu, chắc chắn cậu sẽ không muốn nhận sự trợ giúp quá nhiều.
Không muốn tạo áp lực tâm lý quá lớn cho cậu, Hà Lẫm không nhắc chuyện làm việc nữa.
Chỉ là sau khi đưa Tạ Nhất Tuân về nhà, lúc ngồi trên xe, Hà Lẫm quay đầu gọi điện cho ông chủ Hứa.
Ông chủ Hứa nghe nói anh muốn mua lại câu lạc bộ bida thì cười toe toét đến tận mang tai, ai thấy tiền tự dưng rơi từ trên trời xuống mà lại không vui cơ chứ.
Câu lạc bộ bida bề ngoài vẫn do ông chủ Hứa điều hành, nhưng chủ nhân thực sự thì đã đổi người.
Cuối tuần Tạ Nhất Tuân muốn xin tăng ca, để trống tối thứ hai, khi nói với ông chủ Hứa, anh ta vô cùng sảng khoái đồng ý.
Tạ Nhất Tuân đơn thuần cảm thán, ông chủ Hứa là một người thật tốt.
Tan học vào chiều thứ hai, Tạ Nhất Tuân rời trường, ghé qua cửa hàng ăn vặt ở cổng sau mua bánh su kem muối biển, ngồi tàu điện ngầm đến công ty đón Hà Lẫm tan làm.
Buổi tối Hà Lẫm lại phải đi ăn cơm với nhà họ Văn, lúc lên xe cả người toát lên vẻ không vui.
Tạ Nhất Tuân đi cùng anh, biết bữa cơm gia đình của Hà Lẫm chẳng mấy vui vẻ gì, cậu lấy bánh su kem từ trong túi giấy ra, "Ca à, em mang từ trường ra đấy, anh ăn thử không?"
Món này nhìn qua đã thấy ngọt ngấy, Hà Lẫm liếc qua một cái, "Không cần."
Tạ Nhất Tuân cầm một chiếc bánh su kem nhỏ, mong đợi đưa đến bên miệng anh, "Ngon lắm đấy."
Hà Lẫm rũ mi mắt, vẫn cúi đầu cắn một miếng. Vì chỉ cắn được một nửa nên phần bơ trong bánh trào ra, anh kịp thời há miệng ăn nốt phần còn lại, đầu lưỡi lướt qua lòng bàn tay Tạ Nhất Tuân, ăn luôn lớp bơ dính trên đó.
Đầu ngón tay Tạ Nhất Tuân khẽ run lên, lặng lẽ rụt tay về.
Lại lấy một chiếc bánh nhỏ khác từ trong hộp ra, Tạ Nhất Tuân cúi đầu, chậm chạp bỏ vào miệng, tự cho là kín đáo mà ngậm lấy đầu ngón tay mình.
Hà Lẫm tựa lưng vào ghế ngồi, bất ngờ lên tiếng, "Tạ Nhất Tuân, tôi thấy hết rồi đấy."
Đến khi ăn tối, Tạ Nhất Tuân mới biết từ câu chuyện của hai người rằng vào ban ngày tại cuộc họp công ty, Văn Sương vừa mới cướp mất dự án Vạn Thụy tam kỳ khỏi tay Hà Lẫm.
Văn Sương cười giả lả, "Chỉ là một dự án thôi mà, sao có thể sánh bằng việc ở bên người mình thích chứ."
Hà Lẫm điềm nhiên, không thèm để ý nói: "Vậy sao."
Tạ Nhất Tuân nghẹn đắng trong cổ họng, yêu cầu cậu làm bạn trai của Hà Lẫm, thuận nước đẩy thuyền giao dự án cho Văn Sương, mục đích của anh đã đạt được.
Điều này có nghĩa là, giá trị lợi dụng của cậu đối với Hà Lẫm đã không còn nữa.
Đứng ở ngã tư nhìn theo chiếc xe của Hà Lẫm rời đi, Tạ Nhất Tuân quay người bước vào con hẻm, trở về căn gác mái ở khu nhà ổ chuột.
Căn phòng tối om, Tạ Nhất Tuân bật công tắc, bị cúp điện.
Cậu dứt khoát không vào phòng nữa mà ngồi bệt xuống khoảng sân thượng trống trải.
Mặt đất bằng xi măng chưa mài nhẵn ráp hạt, loang lổ vết bẩn do mưa nắng tạt qua, chẳng còn nhìn ra màu sắc ban đầu.
Gió đêm mang theo cái lạnh, thổi mãi không tan đi cảm giác nghèn nghẹn ở lồng ngực, Tạ Nhất Tuân ngẩn ngơ nhìn ánh đèn mờ ảo của những tòa nhà cao tầng từ đằng xa.
Ba Nhạc khẽ rên ư ử mấy tiếng thấp giọng, sà lại gần quấn quýt bên cạnh Tạ Nhất Tuân.
Đối với Tạ Nhất Tuân, gốc gác nghèo khó giống như một hũ màu đen đậm đặc, dù cậu có cố gắng thế nào thì cũng chỉ như nhỏ giọt từng chút màu trắng vào đó mà thôi.
Cho dù mỗi ngày đi làm mệt đến mức chân không chạm đất thì cũng chẳng thấm tháp vào đâu, gần như chẳng thay đổi được gì.
Khoảng cách giữa cậu và Hà Lẫm quá đỗi rõ ràng.
Khi nhận ra sự khao khát và ái mộ dành cho Hà Lẫm, Tạ Nhất Tuân chỉ cảm thấy ngượng ngùng vì suy nghĩ lệch lạc của chính mình, hoàn toàn không dám thốt lên thành lời.
Nếu ngay cả chút giá trị lợi dụng này cũng không còn, vậy cậu có thể ở lại bên cạnh Hà Lẫm được bao lâu nữa?
Chưa đợi đến lúc nguồn điện được khôi phục, một bóng người cầm đèn pin đã xuất hiện ở cửa cầu thang.
Ba Nhạc quay người cảnh giác đứng chắn trước mặt Tạ Nhất Tuân. Nương theo ánh đèn pin chiếu tới, Tạ Nhất Tuân nhận ra người bước lên là chủ nhà cho cậu thuê căn gác mái.
"Tiểu Tạ, tôi lên báo cho cậu một tiếng, khu này bị cắt nước cúp điện rồi." Chủ nhà bước lại gần, bảo cậu, "Còn ba ngày nữa là vào trạm thi công phá dỡ rồi, cậu tranh thủ dọn đồ đi nhé."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

