Tạ Nhất Tuân ngẩn người mất mấy giây, giọng buồn buồn hỏi: "Anh dẫn bạn trai nào về nhà cũng thế à?"
Hà Lẫm bật giao diện bản đồ lên, không chút do dự đáp: "Đúng vậy."
Tạ Nhất Tuân cúi đầu không biết đang nghĩ gì, thấp giọng đáp: "Tôi biết rồi."
Hà Anh Lẫm đặt điểm đến rồi khởi động xe, chẳng buồn nhìn cậu lấy một cái.
Căn biệt thự của Hà Lẫm là một căn độc lập hai tầng có sân vườn, nằm trong khu dân cư đời đầu ở An Thành. Diện tích ở đây thuộc hàng nhỏ nhất trong các khu biệt thự, nhưng bù lại khoảng cách và cảnh quan đều cực kỳ đắt giá, có tiền cũng chưa chắc mua được.
Hà Lẫm vốn không thích thay đổi, anh đã sống ở đây gần mười năm.
Trước khi vào cửa, Hà Lẫm chỉ vào màn hình gắn bên sườn cửa, bảo Tạ Nhất Tuân: "Nhận diện khuôn mặt đi."
Tạ Nhất Tuân vốn đang đứng ngây ra ở cửa, nghe thế liền thò đầu qua trước, bước chân chậm nửa nhịp mới dịch người sang một bên.
Hệ thống nhận diện khuôn mặt xong, Hà Lẫm vừa vặn tay nắm cửa đẩy ra thì điện thoại reo.
"Ông nội." Hà Lẫm bắt máy, sắc mặt bình tĩnh lắng nghe một lúc.
Cảm xúc của anh rõ ràng chìm xuống, hàng mi rủ xuống tạo thành một khoảng bóng râm mờ mịt trên gò má, vẻ mặt lộ rõ vẻ lạnh lùng chán ghét.
Cúp điện thoại, Hà Lẫm dẫn Tạ Nhất Tuân vào phòng khách: "Em ở nhà đợi anh."
Tạ Nhất Tuân mang đầy vẻ lo lắng, luống cuống gật đầu.
Đoạn video giám sát cảnh Hà Lẫm hôn Tạ Nhất Tuân trong thang máy khách sạn Vạn Thụy đã lọt vào mắt Hà Hồng Hi, một cuộc điện thoại lập tức gọi Hà Lẫm về nhà cũ họ Hà.
Hà Lẫm đã sớm đoán được mình sẽ bị đánh.
Hà Hồng Hi siết chặt tay cầm gậy chống bằng gỗ đàn hương mạ vàng, thân gậy mang theo khí thế lạnh lẽo, tàn nhẫn giáng xuống khoeo chân Hà Lẫm.
Đầu gối đập mạnh xuống sàn nhà, Hà Lẫm kêu lên một tiếng, cắn răng quỳ một gối xuống đất.
Hà Hồng Hi trừng trừng đôi mắt, giơ gậy chống nện liên tiếp lên lưng anh.
Lồng ngực chấn động đau đớn, cổ họng trào lên vị tanh ngọt, trước mắt tối sầm, bên tai chỉ còn tiếng ù ù chói tai, vậy mà Hà Lẫm vẫn thẳng lưng không kêu một tiếng.
Tiếng bước chân hoảng loạn vang lên từ phía sau, Từ Quân Hạo và Văn Sương vội vàng xông vào khuyên can, nói hết lời mới kéo được lão gia tử ra.
"Anh!" Từ Khai Nhạc dùng sức đỡ Hà Lẫm dậy, nhân cơ hội vội vàng dìu anh ra ngoài.
Giải Phương Trì được trợ lý của Hà Hồng Hi gọi tới, vội tiếp lấy Hà Lẫm từ tay Từ Khai Nhạc.
Hà Lẫm khom lưng ngồi vào ghế sau, cơ lưng đau đớn không kiểm soát được mà run lên, trán túa ra một tầng mồ hôi lạnh.
Giải Phương Trì biết anh không chịu đến bệnh viện, liền lái xe thẳng một mạch đưa anh về biệt thự.
Nghe tiếng xe vào sân, Tạ Nhất Tuân vẫn đang đi dép lê trong nhà liền ba chân bốn cẳng chạy ra, chẳng màng thay giày.
Giải Phương Trì vòng ra cốp xe lấy hộp cứu thương. Khi Hà Lẫm nhấc chân bước xuống xe, đầu gối bỗng khụy xuống đứng không vững, Tạ Nhất Tuân lập tức nhào đến ôm chầm lấy anh: "Anh Lẫm."
Dưới ánh đèn đêm, sắc mặt Hà Lẫm trắng bệch như tờ giấy, đến đứng cũng không nổi. Hô hấp Tạ Nhất Tuân nghẹn lại, cúi người luồn tay khoác lấy khoeo chân Hà Lẫm, dứt khoát bốc bổng anh lên.
"..." Mày Hà Lẫm nhíu chặt lại, suýt thì động tác có phần thô bạo này chấn cho hộc ra ngụm máu tươi.
Cao mỗm mét tám như anh, đời nào bị người khác bế kiểu này.
Thế mà Tạ Nhất Tuân cứ thế ôm trọn anh một mạch từ sân vào đến phòng khách, đặt vững vàng lên sô-pha.
Hà Lẫm không khỏi buồn bực, tên nhóc này lấy đâu ra sức khỏe lớn thế không biết, nhưng cơn đau nhức từ sống lưng ập đến khiến anh chẳng còn chút tâm trí nào để suy nghĩ nữa.
Giải Phương Trì xách hộp cứu thương bước vào, quen đường quen lối đặt lên bàn trà, vừa mở ra lấy dụng cụ vừa bảo Tạ Nhất Tuân: "Cởi áo của cậu ấy ra."
Tạ Nhất Tuân không dám chậm trễ, ngồi xổm trước người Hà Lẫm, cẩn thận tháo từng chiếc cúc áo sơ-pha rồi giúp anh cởi ra.
Nhìn rõ vết thương trên lưng Hà Lẫm, động tác của Tạ Nhất Tuân khựng lại, nghẹn ngào phát ra tiếng nấc nghẹn ngào.
Trên tấm lưng Hà Lẫm, từ bãi vai xuống tận vòng eo, chằng chịt những vết roi hằn lên trông vô cùng đáng sợ, mảng lớn xanh tím rớm vết máu, thậm chí có chỗ còn bị trầy da.
Trên mặt Giải Phương Trì tràn ngập vẻ bực bội vì bị bắt đi làm thêm giờ, chẳng muốn thốt lấy một lời, chỉ nhanh nhẹn sát trùng rồi bôi thuốc.
Thuốc thấm vào miệng vết thương khiến vùng eo bụng Hà Lẫm thỉnh thoảng run lên, anh cắn răng chịu đau chứ nhất quyết không hé răng.
Chỗ nào Tạ Nhất Tuân phụ giúp được thì nhanh chóng đưa đồ qua, không giúp được thì lại lủi thủi ngồi xổm bên cạnh ghế sô-pha.
Đầu gối chỉ hơi bầm tím, xương cốt không sao cả. Giải Phương Trì bảo Hà Lẫm nằm bò lên sô-pha, đoạn cúi người dán băng gạc lên.
Xử lý xong vết thương cho Hà Lẫm, Giải Phương Trì đứng dậy lảo đảo một cái, suýt va phải bàn trà.
Tạ Nhất Tuân thấy sắc mặt anh có vẻ hơi tái nhợt, vội lên tiếng hỏi: "Bác sĩ Giải, anh có sao không?"
"Không sao." Giải Phương Trì mím môi, vừa lấy đồ trong hộp cứu thương vừa dặn dò Tạ Nhất Tuân: "Miếng dán hạ sốt, thuốc kháng sinh."
"Đêm nay cậu ấy sẽ sốt, chưa vượt quá 38 độ thì dùng miếng dán hạ sốt, có tình huống khẩn cấp cứ gọi điện cho tôi."
Tạ Nhất Tuân cẩn thận ghi nhớ, xách hộp thuốc tiễn Giải Phương Trì ra cửa.
Trở vào nhà, Tạ Nhất Tuân ngồi sụp xuống tấm thảm cạnh sô-pha.
Hà Lẫm hé đôi mắt nhắm nghiền, nhìn thấy đáy mắt Tạ Nhất Tuân ngập nước. Cậu không khóc thành tiếng, nhưng viền mắt đỏ hoe, từ nãy đến giờ cứ mang cái vẻ đáng thương ấy.
Hà Lẫm như bất đắc dĩ thở dài: "Đừng khóc, anh hết sức để dỗ em rồi đây."
Vết thương đau rát khiến cơ thể bắt đầu nóng lên, ý thức dần trở nên mơ hồ nặng trĩu. Giữa cơn mê man, Hà Lẫm vẫn đưa tay ra, để gương mặt hơi lạnh của Tạ Nhất Tuân khẽ áp vào lòng bàn tay mình.
*
Tên thật của Hà Lẫm vốn là Từ Thâm.
Từ Quân Hạo đặt tên này cho anh với ý nghĩa "ôn lương khiêm nhượng", gửi gắm kỳ vọng anh sẽ có phẩm hạnh khiêm nhường, biết lễ nghĩa.
Omega ba của Từ Thâm mất sớm. Khi ấy anh còn quá nhỏ, chỉ nhớ rõ ba rất yêu thương và đối xử rất tốt với mình.
Cho nên một năm sau khi ba mất, khi phụ thân dẫn về một Omega có ngoại hình vô cùng giống ba, Từ Thâm đã dễ dàng chấp nhận Văn Sương trở thành ba mới của mình.
Thậm chí còn thân thiết và tin tưởng Văn Sương y như với ba ruột trước kia.
Tất cả vận may trong cuộc đời Từ Quân Hạo đều dùng hết vào việc quen biết ba của Từ Thâm, sau khi vợ mất tính tình lại càng hèn nhát vô năng.
Lúc tổ chức tang lễ cho ba Từ Thâm, Hà Hồng Hi nắm tay Từ Thâm, trong toàn bộ trình tự cử hành tang lễ, Từ Quân Hạo lại đứng sau Từ Thâm khi ấy mới sáu tuổi. Điều này khiến Từ Quân Hạo sinh ra ý niệm kiêng kỵ từ tận đáy lòng đối với chính con ruột của mình.
Thế nên lúc Văn Sương tâm cơ cố tình nuôi phế Từ Thâm, Từ Quân Hạo vẫn án binh bất động ngầm đồng ý, thậm chí còn châm dầu vào lửa.
Tiểu học là giai đoạn tam quan và phẩm chất dễ bị lệch lạc nhất.
Toàn bộ quãng thời gian tiểu học, Từ Thâm được nuông chiều đến mức phách lối ngang ngược, thành tích học tập thì nát bét.
Vì nhiều lần bắt nạt những học sinh nhỏ tuổi hơn, năm lớp sáu Từ Thâm đã phải gánh chịu hậu quả, bị một đám học sinh cấp hai chặn ở chiếu nghỉ cầu thang tầng ba vây đánh.
Trong lúc hỗn loạn, Từ Thâm ngã từ tầng ba xuống và được đưa thẳng đến bệnh viện.
Hà Hồng Hi biết chuyện thì vô cùng tức giận.
Từ Thâm nằm trên giường bệnh, cổ đeo nẹp, chân bó bột, trơ mắt nhìn Hà Hồng Hi chỉ thẳng vào mũi Từ Quân Hạo mắng té tát.
Từ Quân Hạo chỉ biết vâng vâng dạ dạ, lúc Hà Hồng Hi đề nghị muốn đưa Từ Thâm đi cũng không hề mở miệng phản bác hay tranh giành lấy một câu.
Nhưng chính cái tên hèn nhát Từ Quân Hạo đó lại đặt tên cho đứa con chung với Văn Sương là Từ Khai Nhạc.
Mong muốn đứa trẻ luôn vui vẻ, rộn rã tiếng cười.
Ngày rời khỏi nhà Từ Quân Hạo, Từ Thâm nhìn thấy Văn Sương đánh son màu đỏ chói lọi rực rỡ, trên tay đeo nhẫn đá quý lấp lánh sặc sỡ.
Sau khi kết hôn với Từ Quân Hạo, Văn Sương mới biết mình chỉ là một hình bóng thay thế cho một Omega khác.
Từ năm cấp hai, ông nội đưa Hà Lẫm đến bên cạnh, tự tay dạy dỗ và uốn nắn những thói hư tật xấu của cậu.
Nhưng một thiếu niên đã quen thói ngổ ngáo, lêu lổng, lại đang ở tuổi phản nghịch, hoàn toàn không thể sửa đổi chỉ bằng vài lời răn dạy.
Hà Hồng Hi lập ra quy củ cho Hà Lẫm, đặt ra mục tiêu học tập cụ thể.
Chiếc thước gỗ dày ba tấc, Hà Hồng Hi đánh gãy hết cây này đến cây khác.
Đánh đến khi Hà Lẫm chịu khuất phục và thay đổi thì thôi.
Ba năm cấp hai, ba năm cấp ba, Hà Lẫm dần vượt qua sự kỳ vọng của Hà Hồng Hi, lột xác thành một người thừa kế đủ tiêu chuẩn.
Theo thời gian trưởng thành, Hà Lẫm phân định được phải trái đúng sai, hiểu ra rằng sự "nuông chiều" của Từ Quân Hạo và Văn Sương vốn không phải là yêu thương, còn Hà Hồng Hi tuy nghiêm khắc độc đoán nhưng tất cả đều để đưa cậu đi đúng hướng.
Sau khi thông suốt, trong kỳ thi đại học, Hà Lẫm đã nỗ lực thi đạt điểm rất cao, vào đại học chọn chuyên ngành mà Hà Hồng Hi đã chọn sẵn cho mình.
Nhà cũ từ lâu không còn dùng thước đánh người nữa.
Mối tình đầu của Hà Lẫm là một học trưởng Alpha cùng chuyên ngành. Đã lâu lắm rồi, đến cả tên mối tình đầu là gì cậu cũng chẳng nhớ rõ nữa.
Ngày bị ông nội phát hiện cậu hẹn hò với một Alpha, cậu phải quỳ hai gối xuống sàn nhà, Hà Hồng Hi tìm không được thước liền vung gậy chống quất thẳng lên lưng cậu.
Hà Anh Lẫmn chặt răng chịu đựng.
Thế là một màn hoang đường diễn ra: người ông dốc lòng dạy dỗ cậu hận không thể đánh chết cậu, trong khi phụ thân và cha kế của cậu lại vui mừng khôn xiết, vỗ tay cổ vũ, nhiệt tình ủng hộ.
Hà Lẫm ở bên học trưởng hai năm, Văn Sương đã tốn không ít tâm sức cho mối tình này của cậu.
Nhưng mối tình đầu mà Hà Lẫm trao đi chân tình ấy cuối cùng lại chọn chia tay vì một cơ hội công việc.
Hà Lẫm bình thản chấp nhận, dẫu sao ngay cả phụ thân ruột thịt còn vì kiêng kỵ thân phận mà dè chừng cậu, thì người ông mà cậu kính trọng và biết ơn cũng chỉ cần cậu làm tròn bổn phận của một người thừa kế mà thôi.
Mỗi lần chia tay, mối quan hệ giữa Hà Lẫm và ông nội mới dịu lại đôi chút. Văn Sương với sự nhạy bén của mình vẫn ngầm quan sát sở thích của cậu, không ngừng tạo ra các cơ hội tiếp cận.
Thế nên những kẻ đến bên cạnh Hà Lẫm luôn ít nhiều mang theo mục đích hoặc tâm tư không trong sáng. Dần dần, tiêu chuẩn kết giao của cậu bắt đầu chỉ nhìn mặt, mang tiếng là kẻ bạc tình phong lưu.
Hà Hồng Hi quyết tâm bẻ cong lại hướng đi của cậu, bắt cậu kết hôn với Omega và sinh con đẻ cái.
Nhưng duy chỉ có chuyện này, dù ai đánh đòn thế nào, Hà Lẫm cũng không chịu khuất phục, tuyệt đối không thay đổi.
Trước đây, mỗi trận đòn roi đi qua, ban đêm Hà Lẫm sẽ sốt cao trước, sau khi đổ mồ hôi đầm đìa lại bắt đầu rùng mình vì lạnh, bị vết thương hành hạ đến tỉnh giấc nhiều lần.
Tỉnh rồi cũng chẳng có sức để động đậy, mở mắt ra chỉ thấy bóng tối mịt mờ của đêm khuya, vừa dài đằng đẵng vừa cô tịch.
Thế nên Hà Lẫm nhíu mày hồi lâu mới thong thả mở bừng mắt.
Cậu nằm sấp trên chiếc giường trong phòng ngủ. Đồng hồ trên tủ đầu giường hiển thị tám giờ sáng, rèm cửa chắn sáng không kéo lại, ánh sáng trong phòng vô cùng ấm áp, yên tĩnh và rộng rãi.
Lần này vậy mà cậu ngủ một mạch đến sáng không tỉnh giấc lần nào, vết thương sau lưng đã dịu đi, chỉ còn lại cơn đau âm ỉ nhẹ nhàng.
Hà Lẫm vừa nhúc nhích, một cái đầu liềnmò mẩy nhô lên từ mép giường. Tạ Nhất Tuân mở choàng mắt, đưa tay sờ lòng bàn tay Hà Lẫm, xác định xong thì thở phào nhẹ nhõm: "Không sốt nữa."
Tạ Nhất Tuân ngẩng đầu lên, mái tóc xù trông còn xoăn hơn ngày thường, giọng nói vẫn còn ngái ngủ: "Anh Lẫm, anh thấy thế nào rồi?"
Hà Lẫm ngồi dậy như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, trước tiên nhìn lướt qua chiếc giường lớn trống hoác rộng hai mét tư, rồi lại nhìn xuống sàn nhà sát mép giường.
Tạ Nhất Tuân chỉ đắp một chiếc chăn mỏng, cuộn tròn ngủ dưới đất ngay cạnh mép giường.
Nhìn đôi mắt thâm quầng mệt mỏi của cậu, rõ ràng là đã thức trắng đêm để chăm sóc cho anh.
Đối diện một lát, đôi mày Hà Lẫm nhướng lên cao: "Trên giường mọc đinh chắc?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

