Tạ Nhất Tuân không chần chừ nửa phần, buột miệng thốt ra: "Bên anh."
Cả cách xưng hô "Ngài" vốn luôn khách khí ở ngay trước đó cũng đã quên sạch.
Nói xong, Tạ Nhất Tuân khựng lại, sợ Hà Lẫm không tin, cậu cân nhắc từng chữ, nói vô cùng nghiêm túc: "Lúc trước Hà tiên sinh giúp em rất nhiều, nếu có việc gì em có thể làm, em rất muốn làm vì anh."
Đôi mắt trong trẻo và chân thành ấy khiến người ta rất khó lòng không động động tâm.
Trông thật giống chú cún nhỏ.
Hà Lẫm thoáng lóe lên ý nghĩ đó trong đầu, trên mặt không có biểu cảm gì thay đổi: "Việc gì cũng làm được chứ?"
"Vâng." Tạ Nhất Tuân chăm chú nhìn Hà Lẫm.
Hà Lẫm rũ mắt nhìn gương mặt ưu tú của cậu, nói thẳng: "Làm bạn trai của anh."
Hà Lẫm vốn nghĩ Tạ Nhất Tuân sẽ lại nói gì đó để từ chối.
Nhưng Tạ Nhất Tuân ngẩng phắt đầu lên, đuôi mắt khẽ run, dịu dàng đáp: "Được."
Khóe môi hài lòng cong lên, Hà Lẫm mỉm cười thờ ở, bấy giờ mới nói thêm: "Em ở bên cạnh anh, giúp anh đối phó với Văn Sương. Để đổi lại, anh sẽ mua lại viện điều dưỡng, đổi huấn luyện viên khác cho em trai em, em không cần phải lo lắng nữa."
Mặc dù video giám sát trong thang máy đã đủ để Văn Sương cầm đi làm tài liệu, nhưng Hà Lẫm đã sớm chán ngấy việc Văn Sương liên tục nhét người bên cạnh mình.
"Vâng." Tạ Nhất Tuân ngoan ngoãn gật đầu, mím môi thấp giọng hỏi: "Kéo dài đến khi nào ạ?"
Ý định này của Hà Lẫm vốn dĩ cũng chỉ là hứng lên theo tâm trạng. Anh lười nhác dựa người vào lưng sô pha, đôi mắt phượng hơi nhếch lên mang theo vẻ lãnh đạm bạc tình: "Đến khi anh chơi chán thì thôi."
"Em biết rồi." Tạ Nhất Tuân ngẩng đầu nhìn anh, mái tóc xõa che đi vầng trán, vành tai vẫn còn chút hơi hồng chưa tan.
Vì mặc bộ vest không vừa người để dự tiệc, chất vải rẻ tiền nhăn nhúm khiến Tạ Nhất Tuân trông có vẻ gầy gò, đơn bạc.
Nhưng bù lại, gương mặt đẹp này dù nhìn bao nhiêu lần cũng thấy vô cùng đẹp mắt.
Hà Lẫm khẽ thở dài, đứng dậy khỏi sô pha.
Tạ Nhất Tuân vốn cũng định đứng lên, vừa buông chân định ngồi quỳ dậy thì Hà Lẫm đã nửa ngồi xổm xuống trước mặt cậu, dùng ngón trỏ và ngón giữa khều lấy cổ áo cậu, ngữ điệu lười biếng trầm thấp vang lên: "Đã là bạn trai rồi, đừng có mở miệng ra là Hà tiên sinh nữa, đổi cách xưng hô đi."
Khoảng cách gần đến mức sắp chạm nhau.
Tấm lưng Tạ Nhất Tuân cứng đờ, cằm hơi thu lại, ngẩng mắt gọi một tiếng: "Anh Lẫm."
Trông vừa nghe lời lại vừa ngốc nghếch.
Thật muốn bắt nạt cậu.
Đã lâu lắm rồi Hà Lẫm mới có cảm giác tâm trạng thoải mái như thế này, ngón tay anh siết lại một cách tàn bạo, ném thẳng cậu lên ghế sô pha.
Đầu gối tựa bên mép ghế, Hà Lẫm đứng trên cao nhìn xuống, thả lỏng để pheromone của bản thân lan tỏa.
Tạ Nhất Tuân cảm nhận được pheromone của Hà Lẫm, đó là pheromone cấp S của Alpha vô cùng cường thế và tràn ngập áp bách ùa đến bao trùm lấy cậu.
Hầu kết chuyển động mấy nhịp, Tạ Nhất Tuân chưa từng đối mặt với tình huống này bao giờ, theo bản năng để cơ thể phó mặc cho bản năng mách bảo.
Xuyên qua hơi lạnh buốt giá ấy, cậu vững vàng đón lấy nụ hôn của Hà Lẫm.
Môi chạm môi, nụ hôn của Hà Lẫm cũng giống như tính cách của anh, sắc bén, mang theo sự chiếm hữu và hôn thật sâu.
Còn Tạ Nhất Tuân thì dịu dàng, gần như dung túng mà khẽ mím môi đáp lại.
Ngay cả nhịp thở của Hà Lẫm cũng trở nên nặng nề hơn. Dừng lại một lát để lấy hơi, Hà Lẫm cong môi cười khẽ: "Học nhanh thật đấy."
So với lúc cứng đờ như khúc gỗ trong thang máy thì tốt hơn nhiều rồi.
Gò mặt Tạ Nhất Tuân nóng bừng, hàng mi khẽ chớp, vẫn giữ được vẻ bình tĩnh lẩm bẩm: "... Anh Lẫm."
Hai cúc áo sơ mi của Hà Lẫm đã được tháo ra, từ góc độ của Tạ Nhất Tuân có thể thu trọn vào tầm mắt phần cổ áo rộng mở bên trong.
Hà Lẫm cười ranh mãnh, vòng một tay ôm lấy cổ cậu, từ cằm vuốt ngược lên rồi hôn lên môi trên, đầu lưỡi đè lên chiếc răng khanh của cậu, lướt qua cả hàm răng phía sau.
Cả người Tạ Nhất Tuân co rúm lại, nhịp tim chợt dồn dập, đuôi mắt ướt đỏ thở dốc đến mức không thốt nên lời.
Hà Lẫm nâng cằm cậu lên, khẽ hừ một tiếng.
Đúng là tay mơ ngây thơ.
Bàn tay định dịch xuống dưới thì điện thoại trong túi quần tây của Hà Lẫm bỗng vang lên tiếng chuông gọi đến.
"..."
Hà Anh Lẫmn chặt răng hàm, đứng dậy khỏi người Tạ Nhất Tuân, lục tìm điện thoại.
Cuộc gọi đến từ trợ lý Trịnh Hồng.
Vẻ mặt Hà Anh Lẫmng thêm khó chịu, anh rời khỏi ghế sô pha, đi đến bên cửa sổ nghe điện thoại.
Tạ Nhất Tuân ngồi dậy, liếm nhẹ chiếc răng khanh của mình, lặng lẽ chỉnh trang lại dung mạo đang rối tung.
Nghe điện thoại xong, Hà Lẫm quay đầu lại liền nhìn thấy Tạ Nhất Tuân ngồi ngay ngắn như một học sinh ngoan, hai tay đặt ngoan ngoãn trên đầu gối.
"Ông nội tìm anh, anh phải quay lại sảnh tiệc đây." Hà Lẫm đưa tay gãi đầu, đáy mắt hiện lên vẻ chán nản rõ rệt, "Em đừng xuống dưới nhé, anh bảo người đưa em về thẳng nhà."
Tạ Nhất Tuân không hỏi nhiều, gật đầu: "Em biết rồi."
Hà Hồng Hi gọi cậu qua đời chẳng qua lại muốn giới thiệu tiểu thư nhà nào cho anh làm quen mà thôi.
Khuôn mặt Hà Lẫm lại khôi phục vẻ đạm mạc xa cách, anh xoay người bước ra khỏi phòng.
***
Hai ngày cuối tuần, Tạ Nhất Tuân đều bận rộn tìm việc làm thêm.
Ngoài việc giao hộp cơm ra, cậu còn cần tìm thêm một công việc bán thời gian có thu nhập cố định.
Khu vực quanh trường vốn có số lượng sinh viên giới hạn, hơn nữa học kỳ đã khai giảng được một thời gian, Tạ Nhất Tuân đành từ bỏ ý định tìm việc gia sư.
Cuối cùng, gần phố quán bar, Tạ Nhất Tuân nhìn thấy bảng thông báo tuyển dụng được dán ở quầy lễ tân của một câu lạc bộ bida.
Ông chủ câu lạc bộ rất sẵn lòng thuê một nhân viên ngoại hình sáng sủa để thu hút khách, liền vui vẻ nhận Tạ Nhất Tuân vào làm thêm.
Tạ Nhất Tuân bật loa ngoài, tra cứu thử, quả nhiên thấy tư cách pháp nhân của công ty kia đã bị xóa bỏ.
"Bên chúng tôi đang chuẩn bị một kịch bản, hình tượng của cậu lại rất hợp với nhân vật, đây là một cơ hội rất tốt."
Đó là nhân viên săn đầu người của công ty quản lý. Tạ Nhất Tuân thừa hiểu rằng thù lao của diễn viên hay người mẫu cao hơn nhiều so với việc làm thêm bình thường, nhưng đối với cậu, đây vẫn là một lĩnh vực hoàn toàn xa lạ.
Cậu không thể mơ hồ ký hợp đồng như lần trước được nữa, Tạ Nhất Tuân muốn đem chuyện này hỏi ý kiến Hà Lẫm trước.
"Cảm ơn chị, em sẽ suy nghĩ thật kỹ ạ." Tạ Nhất Tuân lễ phép nói lời cảm ơn.
"Rất mong chờ được hợp tác với cậu."
Chiều thứ Hai chỉ có một tiết học, Tạ Nhất Tuân tan học xong liền ngồi tàu điện ngầm đến tòa nhà công ty của Hà Lẫm.
Còn một tiếng nữa mới đến giờ tan ca, Tạ Nhất Tuân định đến đón Hà Lẫm tan làm, nhân tiện hỏi về chuyện ký hợp đồng làm diễn viên.
Sau khi đăng ký khách đến tại quầy lễ tân tòa nhà, Tạ Nhất Tuân cầm danh thiếp của Hà Lẫm, dò theo bảng chỉ dẫn tầng dán trên tường để tìm đúng tên phòng ban ghi trên danh thiếp.
Có chút thấp thỏm bước vào tầng mười tám, Tạ Nhất Tuân vẫn bị lớp cửa từ yêu cầu quét mặt chặn lại bên ngoài.
Đang định gọi điện cho Hà Lẫm thì Trịnh Hồng - thư ký của Hà Lẫm mở cửa từ bên trong ra, mỉm cười nói với Tạ Nhất Tuân: "Hà tổng đang tiếp khách, em vào trong ngồi đợi một lát nhé."
Trịnh Hồng từng thay Hà Lẫm đi điều tra công ty quảng cáo kia nên đã xem qua ảnh của Tạ Nhất Tuân.
"Em cảm ơn." Tạ Nhất Tuân cúi đầu chào, thấy Trịnh Hồng đã quen thuộc dẫn mình đến khu vực nghỉ ngơi, không khỏi hiện lên vẻ bối rối.
Tầng này là phòng thư ký và văn phòng tổng tài.
Khu nghỉ ngơi nằm sát khu vực làm việc của thư ký. Tạ Nhất Tuân quay lưng về phía khu làm việc ngồi xuống, trước mặt rất nhanh đã được đặt một chén trà nóng.
Khu thư ký có hơn chục người, không khí làm việc khá thoải mái.
Phía sau là tiếng trò chuyện râm ran từ khu làm việc. Tạ Nhất Tuân không muốn nghe lén chuyện người khác, nhưng ngặt nỗi nội dung trò chuyện lại liên quan đến cậu, khiến cậu khó lòng phớt lờ.
"... Sao lại có thể đẹp trai thế nhỉ?"
"Quả nhiên là người lọt vào mắt xanh của Hà tổng, nhan sắc trông thanh tân dễ chịu quá!"
"Mỗi lần bạn trai của Hà tổng đến, đều thấy đẹp mắt ghê!"
"..."
Tạ Nhất Tuân cứng đờ tấm lưng, an tĩnh uống hết nửa ly trà, nghiêng đầu nhìn về phía phòng làm việc của Hà Lẫm.
Nửa tiếng sau, một người đàn ông trung niên mặc Âu phục từ bên trong bước ra, thư ký tiến lên tiếp đón rồi tiễn đối phương xuống lầu.
Trong văn phòng tổng tài, Hà Lẫm nhìn đồng hồ, gom mấy tập tài liệu đã xem trên bàn lại rồi vứt sang một bên, lướt điện thoại chờ tan ca.
Dù chẳng có bao nhiêu việc nặng nhọc, nhưng chỉ ngồi lì trong văn phòng này cả ngày thôi cũng đủ khiến người ta mệt mỏi rã rời từ đầu đến chân.
Hơn nữa hôm nay mới là thứ Hai. Hà Lẫm cụp mắt, muốn tìm chút chuyện gì đó thú vị để giải tỏa tâm trạng, trong đầu liền hiện lên hình ảnh chiếc áo sơ mi trắng trên người Tạ Nhất Tuân hôm nọ, nhàu nhĩ hệt như một tờ giấy ăn.
Hà Lẫm gọi cho Tạ Nhất Tuân, điện thoại chỉ đổ chuông một tiếng là đầu dây bên kia đã bắt máy.
"Tạ Nhất Tuân, hôm nay em có bận gì không?" Hà Lẫm thở dài, hỏi cậu: "Đang ở trường hay ở nhà? Anh tan làm sẽ đón em đi đến chỗ này."
Tạ Nhất Tuân đáp: "Anh Lẫm, em đang ở bên ngoài."
"Bên ngoài nào cơ?" Hà Lẫm hỏi xong, ánh mắt hướng về phía cửa, khóe môi cong lên: "Sao lại đến đây thế?"
Giọng nói êm tai của Tạ Nhất Tuân truyền qua micro: "... Đến đón anh tan làm."
Hà Lẫm khẽ cười trầm thấp rồi cúp điện thoại.
Tạ Nhất Tuân chớp chớp mắt, vừa buông điện thoại xuống thì sau lưng đã vang lên vài tiếng "Hà tổng".
Tạ Nhất Tuân xoay người đứng dậy, Hà Lẫm từ lối đi nhỏ bước tới, các thư ký trong khu làm việc đều đứng lên chào Hà Lẫm, miệng gọi "Hà tổng".
Chào xong ai nấy còn rướn cổ nhìn sang khu nghỉ ngơi.
Hà Lẫm dừng bước trước mặt Tạ Nhất Tuân. Gương mặt Tạ Nhất Tuân thoáng hiện vẻ thẹn thùng, chiếc răng khanh hơi lộ ra khi cậu gọi: "Anh Lẫm."
Hà Lẫm giống như vừa được sạc đầy pin, anh đút tay vào túi quần nhìn về phía khu làm việc: "Hôm nay tan làm sớm nửa tiếng."
Các thư ký reo hò: "Cảm ơn Hà tổng!"
Sau bữa tối, Hà Lẫm dẫn Tạ Nhất Tuân đến cửa hàng của một thương hiệu thời trang nam cao cấp.
Vóc dáng Tạ Nhất Tuân vốn là một giá treo đồ di động, diện trang phục phong cách nào cũng có thể toát lên khí chất độc đáo của riêng mình.
Thấy nhân viên cửa hàng đã đóng gói hơn chục chiếc túi, mà Hà Lẫm vẫn đang chọn lựa trước các dãy giá áo, Tạ Nhất Tuân từ phòng thử đồ bước ra. Những bộ đồ Hà Lẫm chọn cho cậu phần lớn đều là gam màu trơn, thiên về phong cách thường ngày, gọn gàng thoải mái mà lại không phô trương.
Hà Lẫm hài lòng gật đầu, tiện tay đưa thêm cho cậu một bộ nữa.
Tạ Nhất Tuân chưa từng mua sắm quần áo thế này bao giờ, hơn nữa lúc nãy cậu vừa nhìn nhãn mác, giá tiền đắt đỏ hơn bình thường rất nhiều.
"Anh Lẫm." Tạ Nhất Tuân không dám nhận nữa, có chút luống cuống kéo tay áo Hà Lẫm, "Mua nhiều quá rồi ạ."
Hà Lẫm thiếu kiên nhẫn liếc mắt, hàng mày khẽ nhíu lại: "Anh đối với bạn trai trước nay vẫn luôn hào phóng như vậy. Lần sau đến đón anh tan làm thì ăn mặc chỉnh tề vào, không thì làm sao đối phó nổi."
Tạ Nhất Tuân ngẩn ra, lúc sau mới phản ứng kịp ý của từ "đối phó" này là gì.
Yêu cầu của Hà Lẫm là muốn Văn Sương lầm tưởng rằng Hà Lẫm đang ở bên một Alpha, cho đến khi Văn Sương từ bỏ dự án đó.
"Nhanh lên đi." Hà Lẫm giơ đống quần áo đưa về phía cậu lần nữa.
"Vâng." Tạ Nhất Tuân máy móc gật đầu.
Tiếp theo đó, theo ý của Hà Lẫm, cậu ngoan ngoãn để nhân viên cửa hàng dẫn đi đo số đo để may vest thiết kế riêng.
Bước ra khỏi cửa hàng, Tạ Nhất Tuân mang theo tâm trạng thấp thỏm bước lên xe của Hà Lẫm.
Thấy sắc mặt cậu đờ đẫn, ánh mắt vô định, hệt như hệ thống nhận thức đã bị đảo lộn hoàn toàn, Hà Lẫm thấy thú vị vô cùng, đột nhiên giơ tay vỗ nhẹ lên vòng eo cậu.
Tạ Nhất Tuân giật mình ngẩng phắt đầu lên như cái lò xo.
Hà Lẫm đặt một tay lên vô lăng, cố ý hỏi: "Về nhà với anh, hay là đưa em về?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


